FULL Dưới Chân Phật Tổ Nghĩ Đến Em

Truyện Dưới Chân Phật Tổ Nghĩ Đến Em – Yokopod

Chương 1

1

Tôi là một ngôi sao nổi tiếng. Ngay bộ phim đầu tay sau khi ra mắt, tôi đã vào vai một hồ ly tinh chuyên quyến rũ đàn ông.

Sau khi phim lên sóng, phân cảnh tắm của tôi đã gây sốt khắp mạng xã hội. Cư dân mạng tò mò xôn xao: “Hóa ra cái gọi là ‘yêu tinh chốn nhân gian’ trông như thế này sao?”

Nắm bắt sức nóng đó, công ty lập tức nhận về hàng loạt kịch bản cùng thể loại. Nổi tiếng thì có nổi tiếng thật, nhưng hình tượng của tôi bị đóng khung hoàn toàn. Cái mác “yêu tinh” dính chặt lấy tôi, chẳng thể nào gỡ ra nổi.

“Ngày mai cô quay quảng cáo với Lâm Thạc Phàm, nhớ chủ động va chạm thân mật với cậu ta một chút. Chúng tôi đã sắp xếp sẵn phóng viên chụp hình rồi!”

“Cặp đôi này nhất định phải tạo được nhiệt độ, cô nghe rõ chưa?”

Chị Trương Lan – người đại diện của tôi – liên tục dặn dò.

Lâm Thạc Phàm là nam thần thế hệ mới đang được công ty dốc sức lăng xê. Cậu ta vừa đóng vai một nam phụ quân tử khiêm nhường, còn tôi lại vào vai người mẹ kế quyến rũ cậu ta trong chính bộ phim đó. Ý của công ty là muốn tận dụng chút tin đồn tình cảm này để đẩy sức hút cho cả hai, nên mới nhận hợp đồng quảng cáo chung.

Có điều lần trước ở trường quay, Lâm Thạc Phàm luôn lạnh nhạt với tôi, ánh mắt nhìn tôi tràn ngập sự mỉa mai. Tôi cũng chẳng dại gì mà tự rước lấy tủi hờn.

Hơn nữa…

“Chị Lan, em thật sự đã kết hôn rồi, em không thể tạo scandal tình cảm được đâu.”

Sắc mặt Trương Lan lập tức sầm xuống: “Bạch Nhiễm Nhiễm, cô lại dùng cái cớ này để lừa tôi đấy à?”

“Lần trước nhận kịch bản cô cũng nói vậy. Suốt ba năm nay lúc nào cô cũng vỗ ngực bảo mình đã lập gia đình, thế chồng cô đâu? Chẳng thấy mặt mũi đâu bao giờ, hay cô giỏi thì lấy giấy đăng ký kết hôn ra đây cho tôi xem?”

Tôi mím chặt môi, ngắc ngớ không nói được lời nào. Giấy đăng ký kết hôn đang nằm chễm chệ trong két sắt nhà họ Giang, làm sao tôi lấy ra được cơ chứ?

“Mấy chuyện khác tôi còn châm chước được, nhưng chuyện này thì tuyệt đối không. Em không thể dựng scandal này được đâu,” tôi cố gắng giải thích thêm lần nữa.

Trương Lan cười lạnh, không buồn khuyên bảo thêm mà chuyển sang đe dọa: “Đây là quyết định của công ty. Nếu cô không chịu nghe theo thì cứ việc đền tiền vi phạm hợp đồng rồi cuốn gói đi.”

Nói xong, chị ta xoay người bước đi, không cho tôi lấy một cơ hội phân sưa.

“Sao chị ta có thể vô lý như thế chứ! Nhiễm Nhiễm, hay là mình sang tìm Giang phu nhân nói một tiếng đi?”

“Chỉ cần Giang gia lên tiếng, đừng nói là từ chối tạo scandal, dù em có muốn hủy hợp đồng thì công ty cũng chẳng dám làm gì!” Hiểu Na bất bình thay tôi.

Hiểu Na là trợ lý của tôi, cũng là người duy nhất biết chuyện tôi đã gả vào nhà họ Giang.

Tôi cắt lời chị ấy: “Còn mấy ngày nữa là đến ngày rằm rồi chị?”

“Ơ… Ngày mai là rằm rồi đó.”

Tôi thở dài một tiếng. Lại sắp đến ngày tôi phải về nhà để quyến rũ vị chồng hờ kia rồi.

2

Ba năm trước, ngay sau ngày tôi được dân mạng tung hô là “yêu tinh chốn nhân gian”, tôi đã bị một toán vệ sĩ áo đen chặn đường.

Lúc đó, tôi cứ ngỡ có đại gia nào muốn bao nuôi mình. Không ngờ khi đến nơi, người muốn gặp tôi lại là một quý bà giàu có.

Bà ấy thong thả đánh giá tôi một lượt: “Quả nhiên là có chút nhan sắc. Tôi họ Giang, cô cứ gọi tôi là Giang phu nhân.”

Tôi mơ hồ: “Không biết Giang phu nhân tìm tôi có việc gì ạ?”

“Tôi muốn cô kết hôn với con trai tôi.”

Tôi kinh ngạc tròn mắt: “Kết… Kết hôn là chuyện cả đời, sao có thể tùy tiện thế được ạ? Với lại cháu còn chưa từng gặp con trai bác!”

Người phụ nữ trước mặt trông là biết thuộc tầng lớp quý tộc, con trai bà chắc chắn cũng thuộc hàng ‘cực phẩm’. Một người như thế sao lại phải đi xem mắt kiểu này?

“Kết hôn rồi từ từ quen sau. Nghe nói mẹ cô đang bị bệnh thận nặng? Cô bước chân vào giới giải trí cũng là để kiếm tiền chữa bệnh cho bà ấy. Nhưng ngoài việc chạy thận ra, cô tìm đâu ra nguồn thận thích hợp để thay?”

Lời bà ấy đánh đúng vào tử huyệt, lòng tôi bắt đầu dao động. Chỉ là chuyện kết hôn hời như thế này, sao lại đột nhiên rơi trúng đầu tôi?

Như đọc được sự do dự của tôi, Giang phu nhân nói tiếp: “Hiện tại cô là người phù hợp nhất. Tôi có thể cho cô gặp nó trước.”

Phù hợp? Phù hợp ở điểm nào cơ chứ?

Đầu óc tôi quay mòng mòng rồi gật đầu. Sau đó, tôi được Giang phu nhân đưa về nhà.

Gia đình họ Giang sống trong một khu tứ hợp viện cổ kính. Điều làm tôi bàng hoàng nhất là ở ngay sân sau lại dựng một gian thờ Phật rộng lớn.

Giang phu nhân dẫn tôi đến trước cửa: “Người ở bên trong, cô tự vào đi.”

Tôi nhìn gian thờ Phật u tối và tĩnh mịch, trong lòng chợt dấy lên một cảm giác chẳng lành. Người trẻ tuổi nào lại đi xem mắt ở trong phòng thờ Phật chứ!

Nhưng đã tiến đến bước này, tôi chẳng còn đường lùi nữa rồi. Tôi đành nuốt nước bọt, lấy hết bình tĩnh bước vào.

Phòng thờ mang nét cổ kính, vừa bước qua cửa đã ngửi thấy mùi hương trầm thoang thoảng.

Ngay chính giữa điện thờ có một người đàn ông đang quỳ. Dáng người anh cao lớn, vai rộng eo thon, gương mặt tạc đẽo như một tác phẩm nghệ thuật. Nhưng thu hút nhất vẫn là chuỗi tràng hạt màu đen nổi bật trên cổ tay trắng ngần của anh.

“Cái này là đi tu rồi hay chưa xuất gia vậy ta?”

Tiếng thì thầm của tôi vô tình vang lên rõ mùng một trong gian phòng yên tĩnh. Người đàn ông khẽ run lông mi rồi từ từ mở mắt.

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh nhạt, không chút gợn sóng. Ánh nhìn ấy khiến tôi sống lưng lạnh sống lưng, không dám ho he nửa lời.

Nín thở hồi lâu mà không thốt nổi một câu, tôi thầm nghĩ: Kết hôn với cái “tủ lạnh” này, chắc quanh năm nhà chẳng cần bật điều hòa!

Sau đó, Giang phu nhân hỏi tôi thấy thế nào, có đồng ý gả hay không.

Tôi cắn răng gật đầu. Với nhan sắc và gia thế đỉnh cao đó, tôi chắc chắn không chịu thiệt.

Mọi thủ tục kết hôn sau đó đều do nhà trai một tay lo liệu. Đúng là có tiền làm gì cũng dễ. Điều này càng khiến tôi cảm thấy quyết định gả cho con trai bà là hoàn toàn đúng đắn.

Sau khi cưới, Giang phu nhân không hề làm khó tôi, cũng chẳng giống những bà mẹ chồng nhà giàu khác bắt tôi phải giải nghệ. Bà chỉ đưa ra hai yêu cầu:

Một là mỗi tháng vào ngày rằm, tôi phải về nhà thăm con trai bà một lần.

Hai là trong vòng năm năm, tôi phải sinh cho nhà họ Giang một đứa cháu.

Những điều kiện này thật sự không hề quá đáng. Một tháng chỉ cần về một ngày, lại cho tôi tới tận năm năm để sinh con.

Thế nhưng, chớp mắt một cái ba năm đã trôi qua.

Tôi đến cả ngón tay của vị “Phật tử” kia còn chưa từng được chạm vào.

Chỉ còn lại hai năm nữa, làm sao tôi có thể đẻ ra con cho nhà họ Giang đây?

Tôi thật sự sầu đến phát khùng!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *