Chương 2
3
Mới đó mà đã đến ngày rằm, tôi tranh thủ trở về Giang gia từ sớm.
Bác quản gia vừa thấy tôi bước vào đã đồn đả: “Thiếu phu nhân, đồ mới của cô lại về rồi đấy ạ. Mọi thứ đã được giặt giũ sạch sẽ và treo sẵn trong phòng thay đồ rồi.”
Tôi gượng cười một tiếng rồi vội vã chạy tót lên lầu.
Có một bà mẹ chồng suốt ngày thích mua đồ ngủ gợi cảm cho con dâu thật sự khiến tôi ngượng đến chín cả mặt. Trước đây khi mới cưới, bà còn trực tiếp chọn một bộ màu đỏ rực đưa tận tay tôi:
“Da con trắng thế này, mặc màu đỏ là đẹp nhất đấy!”
Nói xong, bà còn hài lòng gật đù, như thể đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật do chính tay mình tạo ra. Đúng là trải nghiệm ngượng ngùng kiểu này, chỉ cần thử một lần trong đời là quá đủ rồi.
Tắm rửa xong xuôi, tôi bước vào phòng thay đồ. Vừa mở tủ quần áo ra, mặt tôi đã nóng bừng bừng.
Bộ đồ này… mà cũng gọi là quần áo sao? Mặc vào chẳng khác nào không mặc!
Tôi loay hoay bới tung cái tủ một hồi lâu, cuối cùng cũng chọn được một bộ kín đáo nhất, khoác thêm chiếc áo sơ mi bên ngoài rồi mới dám bước về phía gian thờ Phật.
Giang Dữ Phạm ngày nào cũng vào đây, nhưng chỉ riêng ngày rằm anh mới ngồi lại suốt cả ngày.
Năm xưa, cha của Giang Dữ Phạm là kiểu đàn ông đào mỏ, lên đời nhờ nhà vợ. Bị kịch là ngày ông ta phản bội gia đình, ra ngoài hú hí với nhân tình lại đúng vào ngày rằm. Hôm đó, Giang Dữ Phạm nhỏ bé vì quá sợ hãi nên đã trốn chui trốn lủi trong tủ quần áo.
Đến khi Giang phu nhân dẫn người bắt quả tang thì mới bàng hoàng phát hiện ra con trai mình. Lo sợ tâm lý con bị ảnh hưởng nặng nề, bà đành gửi anh về cho bà nội nuôi dưỡng. Bà nội lại là người ăn chay niệm Phật, ngày thường đi lễ chùa đều dắt anh theo. Ban đầu bà chỉ muốn xoa dịu vết thương lòng cho đứa cháu nội đáng thương, nào ngờ lại vô tình gieo vào lòng anh mối duyên với Phật giáo.
Đến khi Giang phu nhân bừng tỉnh nhận ra thì con trai bà đã trở thành một kẻ thờ ơ với mọi sự đời, tâm không chút gợn sóng. Lúc đầu bà cũng chẳng bận tâm lắm, mãi đến khi thấy con trai đã gần ba mươi tuổi đầu mà vẫn giữ mình trong sạch, bà mới bắt đầu sốt sắng lên. Chính vì thế, bà mới quýnh quáng tìm đến tôi, giục giã tôi mau chóng kết hôn với anh.
Vừa miên man suy nghĩ, tôi đã bước tới trước gian thờ. Không nằm ngoài dự đoán, Giang Dữ Phạm vẫn đang khép mi quỳ ở đó, các ngón tay thong thả xoay từng hạt tràng châu. Tôi ngượng ngùng kéo lại nếp áo, lặng lẽ quỳ xuống bên cạnh anh.
“Chồng ơi… Chẳng lẽ đêm nay chúng mình lại quỳ như thế này cả đêm sao?”
Ngón tay Giang Dữ Phạm vẫn đều đặn xoay tràng hạt, ngay cả hàng mi cũng chẳng buồn nhúc nhích.
Tôi vẫn không nản lòng, tiếp tục thì thầm: “Mình cứ nhắm mắt tịt thế này, liệu có bị coi là không tôn kính Phật tổ không anh? Hay là mình mở mắt ra nhé?”
Giang Dữ Phạm vẫn im lặng như một bức tượng đá.
Cơn gió đêm lùa qua cửa sổ khiến tôi run lên cầm cập.
“Thôi vậy, là em bất kính, em có lỗi với Phật tổ.”
Cơ mà người bình thường ai lại ăn mặc thiếu trước hụt sau thế này đi vào gian thờ Phật cơ chứ! Nhưng nghiệt một điều là ngoài nơi này ra, tôi chẳng thể nào tìm thấy Giang Dữ Phạm ở đâu khác.
Tôi nhích lại gần Giang Dữ Phạm một chút, mượn tấm lưng rộng của anh để chắn bớt luồng gió lạnh rồi tiếp tục quỳ. Chẳng biết từ lúc nào, tôi lại gục xuống ngủ thiếp đi.
Đến khi tỉnh dậy, Giang Dữ Phạm đã biến mất tự bao giờ. Tôi lảo đảo chống tay đứng dậy thì phát hiện một chiếc áo khoác nam màu đen từ trên người mình trượt rơi xuống đất.
Đây là áo của Giang Dữ Phạm sao? Xem ra bộ đồ đêm qua của Giang phu nhân chọn rốt cuộc cũng khiến anh không chịu nổi nữa rồi! Thế nhưng ngay cả như vậy mà anh vẫn giữ được tâm thanh tĩnh, không chút lay động.
Giang Dữ Phạm này là muốn đi xuất gia thật rồi sao?
4
Tôi cũng chẳng kịp suy nghĩ nhiều vì hôm nay còn có lịch quay quảng cáo. Lúc tôi sửa soạn xong xuôi thì Hiểu Na cũng vừa tới nơi.
Đến phim trường, thấy dáng đi xiêu xiêu quẹo quẹo vì quỳ cả đêm của tôi, Lâm Thạc Phàm liền hừ lạnh một tiếng. Cậu ta vênh váo ngẩng cao đầu, hận không thể dùng lỗ mũi để nhìn người.
Tôi chẳng buồn chấp nhặt, đi thẳng vào phòng thay đồ. Lịch quay hôm nay là quảng cáo sườn xám, mà đường xẻ tà của chiếc đầm này sâu đến mức suýt chút nữa là chạm tới tận hông.
Hiểu Na xót tôi nên bất bình lên tiếng: “Công ty cứ bắt chị nhận mấy cái hình tượng này hoài. Nhận thì thôi đi, tới cái bộ đồ này mà cũng duyệt được thì quá đáng thật sự!”
Tôi lại thấy bình thường. So với bộ đồ ngủ siêu mỏng tối qua thì lượng vải trên chiếc sườn xám này đã là quá nhiều khiến tôi muốn cảm động rớt nước mắt rồi. Làm cái nghề này là vậy, che che giấu giấu quá đà lại bị chê là không chuyên nghiệp.
“Lần đầu tiên đóng phim chị cũng từng từ chối rồi. Đạo diễn mắng chị một trận tơi bời rồi đuổi hết mọi người ra ngoài. Nhìn thấy sự trân trọng nghệ thuật trong ánh mắt của người chụp hình, chị mới ngộ ra đấy,” tôi nắm tay Hiểu Na an ủi. “Mấy số liệu thống kê đều cho thấy fan nữ của chị chiếm đa số, cứ coi như quay cho các chị em ngắm đi, chấp nhặt làm gì.”
Chưa kể, sau vài lần bị Giang phu nhân “huấn luyện” bằng những bộ đồ ngủ mát mẻ, tâm lý tôi đã vững vàng đến mức chẳng còn biết ngại ngùng là gì nữa.
Thay đồ xong, tôi nhanh chóng bắt nhịp với công việc. Tuy diễn xuất của Lâm Thạc Phàm chẳng đi đến đâu, nhưng vì cậu ta vốn dĩ khinh khỉnh tôi nên mấy phân cảnh đụng chạm lại tỏ ra rất tự nhiên.
Quay xong quảng cáo thì trời cũng đã sẩm tối.
Ở phân cảnh cuối cùng, tôi phải tạo dáng nửa ngồi. Đến lúc đứng dậy, do đôi chân đã quỳ suốt đêm qua mỏi rã rời nên tôi mất thăng bằng, lảo đảo ngã chao chao vào người Lâm Thạc Phàm.
Lâm Thạc Phàm đanh mặt lại, xốc tôi đứng dậy rồi gạt phắt ra: “Cô bớt được đằng chân đè đằng đầu đi nhé! Không có đàn ông cô không sống nổi hay sao?”
Nói xong, cậu ta hất tay tôi ra rồi bỏ đi một mạch.
Tôi tức đến trố mắt. Vừa quay đầu sang thì đập vào mắt là ánh đèn flash sáng lóa.
Tiêu rồi, chắc chắn là phóng viên do chị Lan xếp đặt.
Tôi lập tức đi thay quần áo rồi lao về công ty tìm chị Lan tính sổ. Không ngờ bọn họ lại ra tay nhanh đến thế, ảnh đã được đăng thẳng lên mạng xã hội, thậm chí công ty còn tự ý dùng tài khoản của tôi để đăng bài và gán thẻ cả Lâm Thạc Phàm vào.
Mặt tôi tối sầm lại. Làm thế này chẳng khác nào công khai cắm lên đầu Giang Dữ Phạm một sừng sao?
Đến công ty thì chị Trương Lan lại không có ở đó, tôi dài cổ chờ nửa ngày cũng chẳng thấy đâu.
Thôi bỏ đi, chuyện công ty tính sau, giờ tôi phải về nhà giải thích với Giang phu nhân trước đã. Thế nhưng vừa bước ra đến cửa, một toán vệ sĩ áo đen quen thuộc đã đứng chờ sẵn.
Được rồi, kịch bản này quen lắm.
Tôi ngoan ngoãn lên xe, trong đầu liên tục diễn tập xem nên giải thích với Giang phu nhân thế nào cho êm đẹp. Nào ngờ khi xuống xe, tôi lại bị đưa thẳng tới gian thờ Phật. Lúc này tôi mới ngơ ngác nhận ra, người cho gọi tôi về không phải mẹ chồng, mà là Giang Dữ Phạm.
Tôi bắt đầu luống cuống: “Anh nghe em giải thích đã, chuyện này thật ra…”
“Phu nhân.”
Giang Dữ Phạm đột nhiên lên tiếng cắt ngang lời tôi. Anh nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt sâu thẫm như đầm nước lạnh.
“Nếu phu nhân đã gả cho tôi, thì không nên dây dưa không rõ ràng với những người đàn ông khác.”
Hai chữ “phu nhân” phát ra từ miệng anh khiến tôi dập dội đến mức nói lắp. Tôi vội vã vén tà váy lên để chứng minh: “Không phải vậy đâu! Tối qua em quỳ lâu quá nên bị đau chân, lúc đó đứng không vững nên mới…”
Một bàn tay lạnh ngắt đột nhiên chạm vào đầu gối tôi. Tôi giật bắn người, vội vã lùi lại hai bước để nới rộng khoảng cách với anh.
Ngước mắt nhìn Giang Dữ Phạm, tôi bàng hoàng phát hiện chuỗi tràng hạt trên cổ tay anh đã bị giật đứt từ bao giờ, những hạt gỗ rơi vãi lăn lóc trên mặt sàn.
“Chính phu nhân là người đã kéo tôi trở lại chốn hồng trần này, chẳng lẽ em lại muốn dùng thân thể này để hầu hạ tôi sao?”



