Phần 2
Tôi cắn một miếng bánh mì, vừa nhai vừa nhìn về phía Yến Minh Thanh đang loay hoay đổi giày ở cửa, ánh mắt trầm tư.
Theo lời kể của chính đương sự Yến Minh Thanh: lúc ấy anh cực kỳ hoảng loạn.
Bởi vì cô vợ bé nhỏ của anh đang nhìn anh với ánh mắt sáng rực, nhìn đến nỗi sống lưng anh lạnh buốt như ngồi trên tảng đá giữa mùa đông.
“Sao… sao em nhìn anh ghê thế?”
Yến Minh Thanh nuốt nước bọt cái ực, vô thức ôm chặt cặp tài liệu như ôm bùa hộ mệnh.
“Chồng ơi…”
Tôi cười toe toét kiểu “vợ hiền dâu thảo”, tiện thể lườm yêu một cái: “Nhớ về sớm nhá!”
Bám lấy đùi trùm phản diện là con đường sống duy nhất của tôi bây giờ.
Sau này cái mạng nhỏ này còn phải nhờ anh ấy cứu rỗi!
Yến Minh Thanh mặt nghiêm như bắt sâu, đi thẳng tới đặt tay lên trán tôi: “Không sốt mà?”
Tôi câm nín.
Không nói được câu nào.
Đúng là cạn lời.
Tôi trợn mắt thở dài.
Cố gắng nặn ra giọng điệu dịu dàng như mèo con: “Ôi trời, người ta chỉ lo chồng vất vả quá thôi mà…”
“Ăn nói cho tử tế.”
Tôi ôm tay anh, chớp chớp mắt như nai vàng ngơ ngác: “Chồng nói gì lạ thế, em nghe chả hiểu gì cả…”
Yến Minh Thanh giơ ba ngón tay lên, đếm rõ ràng: “Một, hai…”
Tôi lập tức thả tay, nghiêm túc đẩy anh ra cửa: “Đi đi, kiếm tiền đi, nuôi vợ con đi!”
“Thế chứ lị.”
Yến Minh Thanh phì cười, xoa đầu tôi một cái: “Anh về sớm.”
Tiễn được vị thần sống này ra khỏi nhà, tôi lăn luôn lên ghế sofa, bật Taobao.
Cuộc đời làm phú bà bắt đầu từ đây!
“À mà này, em…”
Vừa nằm được vài phút, chưa kịp duỗi thẳng chân thì anh ấy lại quay lại.
Chưa kịp hạ chân khỏi lưng ghế, tôi đã bắt gặp ánh mắt kiểu “không tin nổi” của anh.
Mắt nhìn mắt, tôi từ từ rụt chân lại, ngồi nghiêm chỉnh như học sinh vào lớp: “Hé lô…”
Yến Minh Thanh mím môi, không nói một câu, quay lưng ra khỏi nhà lần hai.
Tôi: …
Tôi giận.
Tôi phải ra khỏi nhà.
Đi gửi tài liệu cho chồng yêu.
“Phu nhân, mời chị ngồi, tổng giám đốc sắp về rồi ạ.”
Trợ lý dẫn tôi vào văn phòng.
“Chị khát không ạ? Cà phê, nước cam, nước khoáng, em gọi gì cho chị uống nhé?”
“Tôi không khát, cảm ơn.”
“Vậy chị có muốn ăn chút bánh quy, bánh mì, bánh ngọt gì không?”
“Không đói nốt, cảm ơn luôn.”
“Thế… chị…”
Tôi ngắt lời: “Nói đi, cậu đang có chuyện muốn nhờ đúng không?”
Trợ lý gãi đầu cười trừ: “Chị đúng là tinh tường! Em mà nói dối chị chắc trời sập mất!”
“Thôi thôi đừng nịnh nữa, vào thẳng vấn đề.”
“Là vầy…”
Trợ lý chắp tay như đi lễ: “Chị có thể nói đỡ cho em vài câu trước mặt sếp không? Đừng để anh ấy cắt tiền thưởng của em nữa…”
À, thì ra cái người bị trừ tiền hôm qua là cậu ta.
“Sao bị trừ vậy?”
“Em cũng chả hiểu. Tự dưng sếp hỏi có cách nào để tăng tình cảm vợ chồng không, em hăng hái chia sẻ một đống… thế mà tối về nhận luôn thông báo: trừ lương.”
Tôi biết ngay lý do rồi.
“Cứ yên tâm.”
Tôi vỗ vai an ủi: “Tôi sẽ ráng nói giúp một câu.”
Còn có tác dụng hay không thì… hên xui nhé.
“Cảm ơn chị nhiều!”
Trợ lý ghé tai thì thào: “Chị biết không, tổng giám đốc ngoài mặt thế thôi chứ thực ra buồn cười lắm…”
Tôi sáng mắt: “Nói! Kể chị nghe ngay!”
Vừa bước vào văn phòng, tôi đã lia mắt trêu chọc nhìn Yến Minh Thanh.
“Lại bày trò gì nữa đấy?” – anh nghi ngờ hỏi.
Tôi vờ ngẩng lên nhìn trần nhà, giọng buồn man mác:
“Cô độc… là biệt danh của em.
Muốn ngồi ở vị trí không ai ngồi được thì phải chịu đựng những thứ không ai dám gánh.
Đó là cái giá của việc… giàu quá mức tưởng tượng…”
Yến Minh Thanh sững lại, sau đó mặt đỏ như gấc chín.
Sau này anh kể tôi nghe: lúc ấy anh xấu hổ đến mức muốn đi tu luôn. Đã nghĩ ra cả pháp danh rồi, chỉ chờ cạo đầu nữa thôi.
Tức quá không mắng được vợ, anh quay ra trút giận lên trợ lý:
“Tháng sau cậu khỏi trông tiền thưởng nhé!”
Trợ lý: …
Tôi giận.
Yến Minh Thanh bảo tối nay đi tiệc, không cần đợi cơm, không cần canh cửa.
Ấy thế mà đúng hơn mười một giờ đêm, điện thoại reo!
Tôi mắt nhắm mắt mở, bắt máy: “A lô?”
“Cứu anh với vợ ơi! Cứu mạng!!!” – giọng anh ấy đầy hoảng loạn.
Tôi bật dậy như lò xo: “Anh làm sao đấy?!”
“Cứu… cứu anh… A!!”
Bên kia nghe rõ tiếng xô đẩy loạn xạ.
Giọng phụ nữ nũng nịu: “Yến tổng~ lại đây với em nào~”
Tiếp theo là một tràng thở dốc rồi…
tít tít
Định vị được gửi về điện thoại.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình, gằn giọng: “Yến. Minh. Thanh. Anh đợi đấy.”


