Phần 3
Điện thoại vừa ngắt cái rụp.
Tôi chẳng kịp nghĩ ngợi gì, quàng vội cái áo, xỏ dép chạy bán sống bán chết tới chỗ Yến Minh Thanh gửi định vị.
Tới nơi, tôi hớt hải báo với lễ tân.
Cô lễ tân thấy mặt mũi tôi nghiêm trọng cũng không dám hỏi han gì, dẫn tôi thẳng tới phòng riêng của Yến Minh Thanh.
Cửa vừa hé mở, tôi đứng đơ như tượng.
Giời ơi đất hỡi!!!
Cả một đám chị em xúng xính váy áo đang bu kín lấy chồng tôi như ruồi bu mật. Chia hẳn làm hai phe, mỗi bên nắm chặt một tay anh ấy, không cho nhúc nhích. Mà không hiểu trời xui đất khiến kiểu gì, còn có một chị thản nhiên ngồi chễm chệ trên đùi anh ấy nữa chứ!
Yến Minh Thanh thì ra sức giãy giụa, hai cái chân dài cứ đạp loạn cả lên.
Tôi tức quá, giơ điện thoại lên dọa:
“Này các chị, không buông ra là tôi báo công an đấy! Nhìn thế nào cũng giống… mại dâm trá hình lắm nhé!”
Nghe xong, đám kia liếc nhau một cái rồi co giò bỏ chạy như ong vỡ tổ.
Yến Minh Thanh rưng rưng hai hàng lệ, giọng run run như sắp chết đuối:
“Nếu vợ mà không đến kịp, đời anh coi như toang thật rồi… Đám lão già kia làm ăn không xong, quay sang hãm hại anh!”
Tôi nhịn không nổi, phá lên cười như điên.
“Cười cái gì mà cười!”
Anh ấy giãy nảy như mèo bị dẫm đuôi, tóc tai dựng hết cả lên. “Anh thảm thế này rồi mà em còn cười à?!”
Tôi vừa xoa đầu vừa vỗ vỗ lưng anh:
“Anh đừng có học mấy trò mất nết của họ đấy nhé. Làm người tử tế đi, Yến Minh Thanh!”
Anh lườm tôi, xong phồng má ra tự đắc:
“Anh vốn là người tử tế mà. Vợ yêu quên mất ngày đầu gặp anh rồi à?”
Tôi chỉ cười nhếch mép.
Ờ thì… cũng tử tế, nhưng cũng dở hơi không ai bằng.
Mà thôi, người như anh, thú vị phết. Phải sống lâu, để em còn trêu tiếp.
Gặp Văn Thiều đúng là xui xẻo chồng chất.
Hôm đó tôi hí hửng mang cơm trưa đến công ty cho Yến Minh Thanh, định làm vợ đảm một phen.
Thế quái nào lại vô tình đi chung thang máy với Văn Thiều – đúng lúc anh ta tới ký hợp đồng với chồng tôi.
Xui lần hai: thang máy rung lắc như sắp rơi, tôi suýt ngã thì bị Văn Thiều đỡ.
Xui lần ba: cửa vừa mở ra thì người đầu tiên tôi thấy là… Yến Minh Thanh, đang đứng với trợ lý.
Không khí yên lặng như trong phim kinh dị. Tám con mắt nhìn nhau, chỉ có gió lạnh thổi qua.
Yến Minh Thanh không nói không rằng, ấn giữ nút mở cửa, rồi quay sang hỏi:
“Cậu thấy gì chưa?”
Trợ lý co rúm lại như bị điểm huyệt:
“Dạ… em nói là thấy thì chết, mà không thấy thì anh cũng không tha…”
Yến Minh Thanh đưa tay chỉ lên đầu mình, gằn giọng:
“Trên đầu anh có phát sáng màu xanh không? Hay lạnh lạnh? Cảm giác như bị cắm sừng đấy?!”
Tôi giơ hộp cơm, tức điên:
“Này! Em đến đưa cơm cho anh đấy! Thang máy rung lắc nên người ta đỡ em một tí thôi!”
Văn Thiều cũng vội vàng giơ tay phân bua:
“Yến tổng, hiểu lầm rồi. Tôi chỉ giữ chị nhà cho khỏi ngã.”
Yến Minh Thanh lườm anh ta từ đầu đến chân, giọng chua chát:
“Thế anh là ai?”
“Xin chào, tôi là tổng giám đốc tập đoàn Văn thị – Văn Thiều.”
À há, nam chính xuất hiện rồi đây.
Tôi tò mò liếc thêm vài cái thì bị Yến Minh Thanh kéo phát về phía mình:
“Không được nhìn!”
Ký hợp đồng xong xuôi, tôi hí hửng lôi cơm ra:
“Anh mau ăn đi, nguội hết rồi!”
Ai ngờ, anh ấy chẳng buồn liếc lấy một cái, ngồi phệt xuống bàn, hí hoáy viết lách gì đó.
Xì, đúng là không biết trân trọng tấm lòng người vợ tào khang.
Tôi tức, liền bóc hộp tự ăn.
Chưa kịp nuốt miếng nào, anh đã dúi vào tay tôi một tờ giấy.
Tôi cầm lên nhìn – suýt sặc cơm:
“BẢNG SO SÁNH ƯU KHUYẾT ĐIỂM: YẾN MINH THANH vs. VĂN THIỀU”
Tôi ngẩng mặt lên, nhìn anh như nhìn người ngoài hành tinh:
“Cái trò con bò gì đây?”
Anh vuốt tóc như người mẫu quảng cáo dầu gội, mặt tỉnh bơ:
“Anh biết, có một người chồng hoàn hảo như anh, em khó lòng để ý đến ai khác. Nhưng anh vẫn phải nhắc em nhớ: chồng em là hàng cực phẩm, không phải hàng chợ!”
Tôi: …
Ôi giời ơi, chồng tôi lên cơn tự luyến mất rồi.


