Truyện Em Nhường Chỗ Cho Cô Ấy
Phần 1
Tôi xuyên không rồi các bác ạ, vừa mở mắt ra đã thấy mình nằm trên giường của… trùm phản diện.
Ôi giời đất ơi, còn gì tuyệt vọng hơn thế nữa!
Tôi mới chỉ kịp yêu đương vớ vẩn với tám anh đẹp trai thôi mà!
“Hu hu hu… cún con ngoan của tôi ơi, sói nhỏ nũng nịu của tôi, daddy ngầu lòi của tôi… hu hu hu hu…”
“Hử?”
Trùm phản diện quay người đè tôi xuống:
“Em còn đang thương nhớ con mèo hay con cún nhà ai thế hả?!”
Chu choa, đúng là trùm phản diện có khác.
Sức dài vai rộng, thể lực thì khỏi nói.
Cái eo tôi chính thức đình công, xách balo đi bụi luôn rồi.
Thôi kệ, cười cho qua chuyện, ha ha…
Lần nữa mở mắt thì đã ba giờ chiều hôm sau.
Nhìn trần nhà mà tôi chấp nhận sự thật phũ phàng:
Tôi xuyên rồi, xuyên vào cái tiểu thuyết tổng tài bá đạo chó ngáp phải ruồi kia.
Tối qua là đêm tân hôn giữa tôi và cái ông chồng phản diện tên Yến Minh Thanh.
Tôi không phải nữ chính đâu, tôi là nữ phụ độc ác, vợ liên hôn của ảnh đấy.
Chuyện là tôi thì mê nam chính tên Văn Thiều, còn anh chồng thì lại mê cô bạch nguyệt quang tên Thẩm Doanh đang mải tung tăng bên trời Tây.
Cưới nhau chỉ vì gia đình sắp đặt thôi, chứ tình cảm thì chẳng có tí tẹo nào.
“Tỉnh rồi à?”
Tôi quay sang nhìn người vừa lên tiếng.
Yến Minh Thanh đang ngồi trên sofa, nắng chiếu nghiêng nghiêng lên mặt, trông dịu dàng đến lạ.
Tôi nuốt nước bọt đánh ực một cái.
Nguyên chủ trước mắt kiểu gì mà mắt mũi kém vậy?
Có ông chồng đẹp trai thế này mà không xiêu lòng nổi à?
“Dậy ăn cơm đi.”
Yến Minh Thanh đứng dậy, lại còn ngồi sát bên tôi:
“Hay muốn tôi bế dậy luôn?”
Ơ kìa, đồ miễn phí mà không dùng thì có lỗi với bản thân quá.
Tôi giơ tay ôm cổ anh ấy như cành cây cứu mạng.
Ảnh bế tôi vào tận phòng tắm, còn bóp kem đánh răng, rót nước hẳn hoi:
“Đánh răng lẹ lên, miệng em nặng mùi quá.”
Tôi: …
Hứ! Biết thì biết chứ ai bảo nói ra làm gì cho đau lòng?
Mới tỉnh chưa được bao lâu thì trời lại sập tối.
Thấy ông chồng có biểu hiện “quen quen”, tôi bật dậy nhảy ngay ba bước về sau, giữ khoảng cách an toàn:
“Anh đừng có mơ nhé!”
“Hả?”
Yến Minh Thanh ngơ ngác, giơ cái đĩa phim trong tay lên:
“Tôi chỉ định hỏi em có muốn xem phim kinh dị không thôi.”
À… hoá ra là xem phim.
Thế thì không vấn đề gì.
Hai đứa tôi ngồi xem phim trên sofa.
Tôi còn nhiệt tình tắt đèn, kéo rèm, tạo không khí rùng rợn cho chuẩn bài.
Tôi ôm gối chặt như ôm sinh mệnh, thỉnh thoảng liếc trộm Yến Minh Thanh.
Mặt ảnh tỉnh bơ, mắt nhìn không chớp.
Đỉnh thật.
Đúng lúc hiệu ứng hù doạ vang lên, trên TV hiện cái mặt trắng bệch xấu như ma lem.
Tôi hét toáng: “Aaaa!!!”
“Aaa aaa aaa aaa!!!”
Chưa kịp hoàn hồn thì cái gối tôi đang ôm bị ai đó giật mất.
Ngay sau đó, có vật thể lạ lao thẳng vào lòng tôi.
Tôi: ?
Gì vậy?
Yến Minh Thanh ôm chặt eo tôi, vùi mặt vào ngực tôi, run như cầy sấy.
Tôi vỗ vỗ lưng anh ấy, dỗ ngon dỗ ngọt như dỗ trẻ con:
“Rồi rồi, ngoan nào, không sợ, không sợ…”
Thế là nguyên bộ phim hai đứa tôi ngồi trong tư thế lạ đời ấy.
Một bên là “phu nhân tổng tài bá đạo”, bên kia là “chồng yêu nhát gan của cô ấy”.
Xem xong, Yến Minh Thanh bật dậy khỏi lòng tôi, ho sặc sụa:
“Khụ khụ… thực ra cũng không đáng sợ lắm đâu. Em thấy sao?”
Tôi cố nén cười:
“Em cũng thấy vậy. Lần sau mình xem cái kinh dị hơn nhé?”
Nụ cười của Yến Minh Thanh lập tức đông cứng, ảnh ôm điện thoại lao như bay vào nhà vệ sinh.
Chưa đầy mấy giây sau, từ trong vang ra tiếng gào giận dữ:
“Tháng này cậu đừng hòng đòi tiền thưởng nữa!!”
Tôi chợt nhớ đến cái kết của mình trong cuốn truyện này.
Tôi sẽ chết.
Chết thảm.


