🔥 HOT FULL Hào Môn Dân Quốc: Anh Cả Đoạt Tình

Truyện Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Của Anh Quân Nhân – Truyện Ngôn tình quân nhân ngọt sủng, nữ phụ, yêu thầm – Yokopod

Chương 1: “Em hứng thú với “súng của anh” sao?”

Đứa bé trong bụng tôi… lại là con của anh cả sao?

Trong đầu tôi lập tức hiện lên đôi mắt sâu hoắm, lạnh băng của người đàn ông ấy.

Tôi giật nảy mình, món đồ trong tay suýt chút nữa thì rơi rớt, tim trong lồng ngực đập loạn liên hồi.

Làm sao có thể như thế được…

Tôi cố gắng hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, vờ như không có chuyện gì mà tiếp tục dọn dẹp đồ đạc, nhưng ánh mắt vẫn không tự chủ được mà liếc về phía cửa sổ.

Quả nhiên, bóng một người đàn ông cao lớn đang lặng lẽ đứng khuất sau góc cửa. Bộ quân phục màu xanh sẫm khoác trên người anh như tỏa ra luồng sát khí áp bức, khiến người ta không thở nổi.

Tim tôi thắt lại, lồng ngực ngập tràn thứ cảm xúc hỗn độn khó tả. Anh cả thực sự đang đứng ngoài kia.

Nhưng làm sao có thể chứ…

“Tiểu Đào.”

Giọng nói trầm thấp đầy uy nghiêm bất ngờ vang lên như tiếng sấm bên tai, kéo tuột tôi ra khỏi cơn bần thần.

Tôi run rẩy ngước lên thì thấy Trì Thanh Thư đã bước vào phòng tự lúc nào. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, vóc dáng anh trông càng thêm cao lớn, vạm vỡ, toát lên khí chất lạnh lùng, nghiêm nghị của một bậc quân nhân.

Trì Thanh Thư, trưởng nam nhà họ Trì, cũng là người nắm quyền tối cao của lực lượng quân phiệt Kinh Đô. Dù tuổi đời còn rất trẻ, anh đã được định sẵn là người kế nhiệm vị trí Lão soái.

“Anh… anh cả.” Tôi lắp bắp gọi.

Gương mặt anh không chút biểu cảm, đôi mắt sâu thẳm lặng lẽ lướt qua người tôi. Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, tôi như bị điện giật, vội vàng né tránh.

“Anh cả tìm em có việc gì sao?”

(Anh cả nhớ em chứ việc gì nữa!)

[Anh cả ơi đừng do dự nữa! Biệt thự không có ai đâu, đè em dâu ra đi anh! Lấy thắt lưng trói cô ấy lại! Rồi mặc nguyên bộ quân phục đó mà “hành sự” thật mạnh bạo vào…]

[Kìa mấy má, thai nhi mới ba tháng chưa ổn định đâu nha, nhẹ tay thôi.]

[Khương Đào trông gầy gò thế kia, đề nghị anh cả tích cực “chăm bẵm” nhiều vào nhé!]

Nhìn những dòng chữ kỳ quái cứ bay lượn trước mắt, mặt tôi đỏ bừng lên vì xấu hổ, không còn dũng khí để nhìn thẳng vào Trì Thanh Thư nữa.

“Anh cả có việc gì muốn dặn dò em ạ?” Tôi cố hỏi lại lần nữa.

Gương mặt Trì Thanh Thư vẫn bình thản như không: “Tiểu Đào khéo tay, anh muốn nhờ em may giúp một chiếc trường bào.”

[May áo cái gì, rõ ràng là kiếm cớ để mập mờ với nhau thì có!]

[Ủng hộ hai tay hai chân!]

[Hóng cảnh nóng quá đi mất!]

[Chèo thuyền cật lực!!]

Tôi bối rối cúi gằm mặt, hai tay xoắn chặt vào vạt áo, giọng run run: “Anh… anh cả, chuyện này… có lẽ anh ra cửa hiệu may sẵn ngoài phố mua sẽ tiện hơn ạ.”

Đôi giày da bóng loáng trước mặt đột ngột tiến lên một bước: “Đồ ngoài tiệm đều là hàng may công nghiệp, sao so được với tay nghề tỉ mỉ của Tiểu Đào.”

“Hay là…”

Trì Thanh Thư lấp lửng, đôi giày da lại nhích thêm bước nữa, áp sát gần tôi: “Hay là Tiểu Đào không muốn may áo cho anh?”

“Không… không phải, em…”

Tôi cúi đầu, lòng rối như tơ vò, không biết phải từ chối thế nào. Mọi chuyện ập đến quá đột ngột, từ những dòng chữ quái dị lơ lửng trước mắt cho đến việc anh cả đột nhiên ghé qua bảo tôi may áo, tất cả khiến tôi không kịp trở tay.

“Nếu Tiểu Đào đã không phản đối, vậy làm phiền em.”

Giọng nói trầm ấm, đầy từ tính vang lên ngay đỉnh đầu khiến vành tai tôi đỏ ửng.

Tôi khẽ ngẩng lên thì thấy Trì Thanh Thư đã tao nhã dang rộng hai cánh tay, lặng lẽ chờ tôi đến đo kích thước. Anh hoàn toàn không cho tôi bất kỳ cơ hội thối lui nào.

Biết có trốn tránh cũng vô ích, tôi đành cắn răng, run rẩy đưa tay cầm lấy chiếc thước dây trong giỏ khâu.

(Mấy bà hóng hớt ơi! Mau chụp màn hình lại đi! Anh cả quyến rũ vãi chưởng!!)

(Tách! Tách! Tách!)

(Sải tay của anh cả còn dài hơn cả mạng sống của tôi nữa!)

(Chênh lệch thể hình này đỉnh thực sự, tôi mê quá!)

(Ban ngày ban mặt mà sao người đàn ông này có thể gợi cảm đến thế chứ?!)

(Aaa, ước gì lúc này chân nữ phụ bỗng mềm nhũn rồi ngã nhào vào lòng anh cả thì tuyệt biết mấy~)

Nhìn những dòng chữ lướt qua, hai chân tôi bỗng dưng bủn rủn, muốn quỵ xuống thật.

Không được! Mình nhất định phải đứng vững!

Tôi hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh rồi từ từ tiến lên. Sợi thước dây nhẹ nhàng vòng qua cổ Trì Thanh Thư, dù cách một lớp vải mỏng nhưng tôi vẫn cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ da thịt anh truyền qua đầu ngón tay.

Ngay khoảnh khắc ấy, tôi chợt thấy hầu kết của anh khẽ trượt lên trượt xuống đầy nam tính.

Tim tôi đập loạn nhịp, vội vàng dời mắt đi chỗ khác, không dám nhìn thêm một giây nào nữa. Tôi ép bản thân phải tập trung cao độ để ghi nhớ số đo vòng cổ của anh.

Sau đó, tôi cẩn thận đo tiếp độ dài cánh tay, chiều rộng vai và lưng cho anh. Đo đến đâu, tôi lại tỉ mỉ ghi chép vào sổ đến đó, không dám để xảy ra một chút sai sót nào.

Thế nhưng, khi phải vòng tay qua eo anh để đo vòng bụng, hơi thở nam tính ấm nóng của anh lập tức bao trùm lấy tôi. Trong khoảng cách quá đỗi cận kề này, hơi thở của hai chúng tôi dường như hòa quyện vào nhau. Sự mập mờ ám muội này khiến đầu ngón tay tôi run bần bật.

Tôi phải dốc hết sức bình sinh mới khống chế nổi nhịp tim đang đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Đang chuẩn bị đo thì tôi phát hiện trên chiếc eo săn chắc, thẳng tắp của anh đang thắt một chiếc thắt lưng quân đội bản to rất chặt.

Tôi cúi đầu nhìn chiếc thắt lưng, khẽ nhíu mày suy nghĩ.

Trường bào dáng rộng không giống như quân phục bó sát, nếu muốn đo vòng eo chính xác để lên dáng áo cho đẹp thì bắt buộc phải tháo chiếc thắt lưng này ra.

Thế nhưng… tôi phải mở lời thế nào đây?

“Anh cả, anh có thể tháo thắt lưng ra được không?” – Nghe suồng sã quá, không được.

“Anh cả, phiền anh cởi thắt lưng ra một chút, em cần đo kích thước vòng eo ạ.” – Nghe cũng kỳ cục sao ấy.

“Anh cả, thắt lưng vướng quá, anh tháo ra đi.” – Aaa! Lại càng không được!

Bảo anh cả cởi thắt lưng ra, dù nói thế nào đi chăng nữa cũng ngượng chết mất thôi. Gương mặt tôi bất giác đỏ bừng lên như lửa đốt.

(Ơ kìa? Sao tự dưng lại đứng hình rồi? Đo tiếp đi chứ! Đo dịch xuống dưới chút nữa đi kìa!)

[Nữ phụ ơi hỏi thử xem anh ấy “để súng” bên trái hay bên phải đi? Hóng chút tình tiết mặn mà quá nè!]

[Mấy bà này bớt ham hố lại giùm cái, tém tém lại nha.]

(Tôi là đồng bọn của mấy bả nè! Ủng hộ nhiệt tình luôn!)

[Ủa kìa, tai anh cả đỏ ửng lên rồi kìa.]

[Khương Đào đang cúi đầu nhìn cái gì thế? Phát hiện ra “cậu nhỏ” đang ngóc đầu dậy hả?]

Có lẽ vì tôi cứ cúi gằm mặt quá lâu nên thần sắc của Trì Thanh Thư bắt đầu có chút mất tự nhiên. Anh vô thức chỉnh lại chiếc quần quân trang bó sát, dáng vẻ trông hơi gượng gạo.

Thấy tôi vẫn chăm chăm nhìn vào thắt lưng của mình, Trì Thanh Thư cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường. Anh thuận theo ánh mắt của tôi mà cúi đầu nhìn xuống.

Ánh mắt anh thoáng qua một tia thích thú trêu chọc: “Em hứng thú với “súng của anh” sao?”

One thought on “🔥 HOT FULL Hào Môn Dân Quốc: Anh Cả Đoạt Tình

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *