FULL Hào Môn Dân Quốc: Anh Cả Đoạt Tình

Truyện Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Của Anh Quân Nhân – Truyện Ngôn tình quân nhân ngọt sủng, nữ phụ, yêu thầm – Yokopod

Chương 2: Bắn súng

“Dạ?” Tôi giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ, ngơ ngác ngẩng đầu lên.

Ánh mắt Trì Thanh Thư sắc bén như chim ưng, khóa chặt lấy tôi. Trên gương mặt anh thấp thoáng một nụ cười cực kỳ khó nhận ra, nhưng động tác tay thì lại vô cùng dứt khoát.

Chỉ trong ba động tác gọn gàng, anh đã nhanh nhẹn tháo khẩu súng lục bên hông xuống.

“Cho em này.”

Anh khẽ nói, đưa khẩu súng đen bóng, lạnh lùng về phía tôi.

Tôi chợt nhận ra hình như anh đã hiểu lầm ý mình mất rồi. Thế nhưng vừa định mở miệng giải thích, khi nhìn thấy khẩu súng lục lạnh lẽo trước mắt, một chút tò mò trong lòng tôi bỗng trỗi dậy. Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa bao giờ được tận mắt nhìn thấy, chứ đừng nói là chạm vào một khẩu súng thật.

Do dự một chút, tôi vẫn vươn tay đón lấy. Cảm nhận độ nặng trĩu và sự lạnh lẽo của kim loại truyền qua da thịt, một cảm giác phấn khích khó tả dâng lên trong lòng.

“Nặng thật đấy ạ.” Tôi khẽ cảm thán.

“Ừ.”

Trì Thanh Thư vẫn dán chặt mắt vào tôi, không rời đi dù chỉ một giây.

(Anh cả nhìn Khương Đào đắm đuối không chớp mắt luôn kìa!)

[Anh cả kiểu: Đừng nghịch khẩu súng đó của anh, nghịch “khẩu súng” kia của anh này!]

[Aaaa! Bình luận phía trên thô nhưng thật nha!]

[Trong sáng lên mấy má ơi! Tôi không hiểu gì hết á!]

(Trời đất ơi! Lần trước Khương Đào chỉ vô tình chạm nhẹ vào ống tay áo của anh cả thôi mà anh ấy đã tự “giải quyết” suốt nửa đêm rồi. Lần này bả còn cầm cả súng của ổng, thế này chẳng lẽ sắp có trận “đấu súng” luôn sao? Liệu có “cướp cò” không ta~)

[Một khẩu súng “cướp cò”, một khẩu súng “xả đạn”. Đúng là tuyệt phối!]

[Cứu tôi! Thuyền này mặn quá rồi!]

(Anh cả: Xin em đừng vì anh cứng rắn mà nương tay! Hãy mạnh dạn chơi đùa với “súng” của anh đi!)

[Mấy bình luận phía trên tém lại giùm đi, người ta đang nói về khẩu súng thật đó nha.]

Những dòng chữ lướt qua trước mắt với tốc độ chóng mặt khiến mặt tôi nóng ran, đỏ bừng lên trong nháy mắt. Cảm giác như khẩu súng trong tay bỗng dưng bỏng rát như hòn than, tôi vội vàng định trả lại cho anh.

“Muốn học không?” Trì Thanh Thư chậm rãi lên tiếng.

“Dạ? Học gì cơ ạ?” Tôi nhất thời chưa phản ứng kịp, ngơ ngác hỏi lại.

“Em muốn học cách bắn súng không?” Anh hỏi.

Nghe vậy, tôi giật nảy mình, ngẩng phắt đầu lên. Đây là cơ hội ngàn năm có một, làm sao tôi có thể bỏ lỡ được!

Tôi lắp bắp đáp: “Em… em muốn! Em muốn học ạ!” Tim tôi đập dồn dập như thể sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

“Được, anh dạy em.”

Nghe câu trả lời của Trì Thanh Thư, tôi kích động đến mức tay run bần bật, nói năng có chút lúng túng: “Thật… thật sao ạ? Em cũng có thể học sao? Nhưng mà… em cái gì cũng không biết hết.”

Trì Thanh Thư khẽ mỉm cười: “Anh bảo em có thể, thì em nhất định sẽ làm được.”

Giọng nói trầm ấm của anh vô cùng nhẹ nhàng và cẩn trọng, trong sự dịu dàng ấy dường như còn mang theo một chút cưng chiều khó tả. Đây là lần đầu tiên trong đời, tôi cảm nhận được sự công nhận và tin tưởng sâu sắc từ một người khác dành cho mình.

“Anh cả thực sự sẽ dạy em bắn súng chứ?”

“Ừ.”

Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn từ anh, niềm vui sướng len lỏi tràn ngập khắp cõi lòng tôi. Tôi cúi đầu mân mê khẩu súng trong tay, trong thoáng chốc đã tự tưởng tượng ra hình ảnh bản thân cầm súng đầy hiên ngang, khí thế.

Nói thật, trước đây tôi luôn cảm thấy rất sợ anh cả. Khí chất sắc bén, lạnh lùng của một quân nhân ở anh khiến người ta không dám lại gần. Vì thế suốt năm năm gả vào nhà họ Trì, tôi chưa từng chủ động bắt chuyện với anh nửa lời.

Thế nhưng lúc này, có lẽ do bị ảnh hưởng bởi những dòng bình luận lướt qua kia, tôi bỗng thấy… hình như anh cả cũng không đáng sợ và khó gần như tôi từng nghĩ.

“Khẩu súng này đã theo anh nhiều năm rồi.” Trì Thanh Thư nhìn tôi, giọng nói trầm ấm: “Bây giờ, anh tặng nó cho em.”

“A, thật sao ạ?!” Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên, rồi như sực tỉnh: “Không được… Cái này… quý giá quá, em không thể nhận đâu.”

Nói rồi, tôi vội vàng dâng khẩu súng trả lại cho anh.

Trì Thanh Thư nhẹ nhàng lắc đầu, ánh mắt anh kiên định nhìn tôi: “Cứ coi như đây là phần thưởng vì em đã may áo cho anh đi.”

(Ồ~ Cô em xinh đẹp ơi, nếu em không ngại thì “khẩu súng” còn lại của anh cả cũng giao cho em luôn đó!)

[Anh cả không chỉ đưa súng cho Khương Đào đâu, giờ anh ấy còn muốn dâng cả mạng sống cho bả nữa kìa.]

[Khương Đào ơi Khương Đào, em chỉ cần gọi một tiếng “chồng” thôi là Trì Thanh Thư tình nguyện dâng cả giang sơn cho em luôn đó!]

[Anh cả trông nghiêm túc thế mà tâm hồn đen tối ghê nha~]

(Chà chà! Hai người có thể đột ngột hôn nhau luôn được không?)

[Lầu trên tuy hơi vội vàng nhưng tôi đồng ý nha!]

[+1!]

[+2!]

[+Số Pi luôn!]

Tôi cẩn thận cất khẩu súng đi.

Qua những dòng chữ lơ lửng trước mắt, tôi dần nhận ra thế giới mình đang sống hóa ra chỉ là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình thời Dân quốc. Mà những dòng chữ này dường như còn có một tên gọi khác: [Bình luận].

Tôi chính là cô nữ phụ đáng thương trong câu chuyện ấy. Tôi gả cho Trì Thanh Văn, một kẻ vừa đi du học từ nước ngoài trở về nhưng trong lòng đã có người con gái khác. Vì áp lực từ gia tộc, anh ta không thể từ chối cuộc hôn nhân chính trị này. Mẹ chồng ra sức thúc giục chuyện nối dõi tông đường. Để bảo vệ người yêu khỏi búa rìu dư luận, Trì Thanh Văn đã âm thầm sắp đặt để tôi và anh cả của anh ta ở bên nhau. Mà anh cả vốn dĩ đã thầm thương trộm nhớ tôi từ lâu, thậm chí vì tôi mà sẵn sàng chấp nhận mọi tiếng xấu.

Và cứ thế, tôi mang thai được ba tháng.

Nghĩ đến những dòng “bình luận” tiếp theo, lòng tôi lạnh toát. Trì Thanh Văn vì muốn bảo vệ người tình không phải chịu chút tổn thương nào, đã nhẫn tâm lên kế hoạch để tôi qua đời vì khó sinh. Ngày tôi thoi thóp trên giường đẻ, anh ta chỉ đứng nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng, vô cảm. Tôi vốn biết anh ta không hề yêu mình, nhưng chưa bao giờ nghĩ kẻ đầu ấp tay gối lại tàn nhẫn muốn lấy mạng tôi đến thế.

Tôi hoảng hốt siết chặt khẩu súng trong tay, đầu óc trống rỗng, người run bần bật.

“Cô đang làm cái gì đấy?”

Giọng nói đột ngột vang lên kéo tôi trở về thực tại. Tôi gương mặt tái mét ngẩng đầu lên. Trì Thanh Văn đang thong thả bước vào phòng.

Trì Thanh Văn, nhị thiếu gia nhà họ Trì, cũng chính là chồng trên danh nghĩa của tôi. Ba năm du học nước ngoài đã mang lại cho anh ta rất nhiều tư tưởng và kiến thức mới mẻ. Anh ta ăn mặc hoàn toàn theo phong cách phương Tây với bộ vest cắt may vừa vặn, cà vạt thắt chỉn chu, đôi giày da được đánh bóng sáng loáng, toát lên vẻ phóng khoáng, cao quý đặc trưng của một công tử nhà giàu.

Năm năm trước, khi anh ta còn ở nước ngoài, tôi đã phải ôm gà trống để bái đường thành thân thay anh ta. Lúc đó, tôi tràn trề hy vọng, luôn mơ mộng rằng ngày anh ta trở về, hai vợ chồng sẽ cùng sống đến đầu bạc răng long, hòa thuận yêu thương nhau. Không ngờ ngay ngày đầu tiên đặt chân về nhà, sự chán ghét ghẻ lạnh của anh ta đã đâm một nhát thật sâu vào tim tôi.

Tôi là một phụ nữ truyền thống, từ nhỏ đã thuộc lòng Tứ thư Ngũ kinh, chăm chỉ học nữ công gia chánh, thêu thùa may vá. Nhưng những thứ đó trong mắt Trì Thanh Văn lại chẳng đáng một xu. Nhìn biểu cảm bất mãn lúc này của anh ta, tôi vẫn không thể nào tin nổi người đàn ông này cuối cùng lại vì một người phụ nữ khác mà đẩy tôi vào chỗ chết.

“Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi, đừng có bày mấy thứ đồ quê mùa này ra trước mặt tôi!” Giọng Trì Thanh Văn đầy bực bội. Anh ta giật phăng chiếc cà vạt, cau mày gắt gỏng: “Dọn dẹp ngay đi!”

Tôi cúi đầu im lặng, từ từ thu dọn những chiếc áo nhỏ đang may dở cho con vào giỏ. Anh ta đã không coi trọng tôi, thì làm sao coi trọng đứa trẻ này được chứ.

[Cái thằng nam chính này hãm thật sự! Một mặt mượn thế lực nhà ngoại của nữ phụ để thăng tiến, mặt khác lại khinh rẻ cô ấy.]

[Đàn ông mà tự dâng vợ cho anh trai để đội mũ xanh lên đầu mình thì đúng là loại vô liêm sỉ!]

[Anh cả ơi! Em dâu bị bắt nạt kìa! Anh mau đến đây đi! Đập chết thằng em trai tồi tệ này cứu em dâu mau lên!]

[Trời ơi, hóng cảnh anh cả vả mặt thằng em trai quá, đọc mà tức lồng ngực!]

[Nữ phụ ơi muốn sống sót thì hãy ôm chặt lấy đùi anh cả đi, chỉ có anh ấy mới bảo vệ được cô thôi…]

Tôi đang thu dọn đồ đạc, ánh mắt vô tình lướt qua những dòng bình luận kia thì bất giác khựng lại.

“Anh cả?” Giọng Trì Thanh Văn đột ngột vang lên đầy nghi hoặc.

Tôi ngẩng đầu lên thì thấy Trì Thanh Thư đang bưng một khay cơm nóng hổi, vững chãi bước vào phòng. Nhìn thấy Trì Thanh Văn trong phòng, vẻ mặt vốn dĩ đang ôn hòa của anh cả lập tức đanh lại, trở nên lạnh lùng như băng. Anh hoàn toàn ngó lơ người em trai của mình, bước thẳng tới đặt khay đồ ăn lên chiếc bàn gỗ trắc chạm khắc hoa văn tinh xảo.

“Dùng bữa đi.” Trì Thanh Thư nhìn tôi, giọng nói dịu đi vài phần.

Tôi bối rối gật đầu. Vốn dĩ tôi tưởng anh cả đã về phòng rồi, không ngờ anh lại xuống nhà bếp tự tay mang bữa tối lên cho tôi.

“Anh cả, sao anh lại tự mình mang cơm lên đây?” Trì Thanh Văn đứng một bên, vẫn giữ vẻ cao ngạo của một công tử phong lưu, khẽ hừ lạnh một tiếng đầy vẻ mỉa mai: “Hôm nay cảm ơn Tiểu Đào đã giúp anh một việc. Anh cả thì có việc gì mà phải nhờ đến cô ta chứ. Dù sao cũng chỉ là một người đàn bà quê mùa, thô kệch.”

Những lời lẽ chua ngoa, khinh miệt của anh ta như một cái tát giáng thẳng vào mặt tôi, khiến gò má tôi lập tức đỏ bừng vì xấu hổ. Tôi lặng lẽ cúi đầu, ánh mắt dán chặt vào hai bát cơm trên bàn, không dám nhìn biểu cảm của Trì Thanh Thư lúc này.

Đây không phải lần đầu tiên Trì Thanh Văn sỉ nhục tôi trước mặt người khác. Ngày đầu tiên anh ta về nước, trước mặt toàn thể gia tộc họ Trì, anh ta đã bình phẩm, chê bai tôi từ đầu đến chân. Kể từ đó, tôi trở thành trò cười cho cả gia tộc. Những lời hôm nay so với trước kia coi như đã nhẹ nhàng chán, nhưng không hiểu sao trong hoàn cảnh này, cảm giác nhục nhã, tủi hờn trong lòng tôi lại dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Trì Thanh Thư từ từ tháo chiếc mũ quân trang trên đầu xuống, đặt mạnh lên bàn phát ra một tiếng “cộp” nặng nề.

“Anh cả, nếu anh đã ở đây rồi thì dùng bữa luôn đi. Để em bảo người hầu làm thêm vài món, hai anh em mình uống chút rượu…”

Trì Thanh Văn còn chưa nói dứt câu, Trì Thanh Thư đã đột ngột giơ chân, đá thẳng một cú cực mạnh vào người cậu ta.

Tôi hoảng hốt ngẩng đầu lên, hai mắt mở to đầy kinh ngạc.

Chương 3: Một phát trúng hồng tâm

Gương mặt Trì Thanh Thư lạnh lùng như sương giá: “Gia giáo nhà họ Trì đều bị chó tha hết rồi sao?”

Trì Thanh Văn không kịp né tránh, bị đá ngã nhào xuống đất. Cậu ta ôm lưng lảo đảo bò dậy, gương mặt ngơ ngác xen lẫn tức giận: “Anh cả, sao anh lại đá em?!”

“Tiểu Đào là vợ của cậu. Cậu sỉ nhục em ấy như thế, với tư cách là anh cả, tôi có trách nhiệm phải dạy cho cậu biết thế nào là tư cách làm chồng.” Giọng Trì Thanh Thư trầm xuống, đầy vẻ nghiêm nghị và uy áp. “Xin lỗi em ấy mau!” Anh ra lệnh.

Trì Thanh Văn vừa xoa lưng vừa lẩm bẩm đầy bất mãn: “Đằng nào chẳng thế, em vốn có thích gì cô ta đâu. Nếu không phải vì gia đình ép buộc, em đã ly hôn từ lâu rồi! Suốt ngày chỉ biết mặc mấy bộ đồ quê mùa, nhìn mà ngứa mắt. Đã vậy thỉnh thoảng lại có một đám họ hàng nghèo khó ở dưới quê lên xin xỏ…”

Gò má tôi càng lúc càng nóng ran, đầu cũng cúi thấp hơn, bởi vì những gì Trì Thanh Văn nói đều là sự thật.

Người con gái trong lòng cậu ta là tiểu thư nhà họ Lâm cùng du học trở về. Cô ấy hàng ngày luôn khoác lên mình những bộ đồ Tây sặc sỡ, mái tóc uốn xoăn tinh tế và nói tiếng Tây lưu loát. Mỗi khi cô ấy xuất hiện, ánh mắt luôn nhìn cao hơn người khác, mang theo vẻ kiêu ngạo khó tả, giống như một con công xòe đuôi, kiêu hãnh và thanh lịch.

Còn tôi, tóc bới gọn gàng, lúc nào cũng mặc chiếc áo chéo cổ truyền thống với những gam màu tối giản, trầm buồn. So với cô ấy, tôi quả thực chỉ là một kẻ quê mùa không hơn không kém.

“Chát!”

Tiếng xé gió sắc lẹm vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Tôi giật mình ngẩng đầu lên.

Chỉ thấy chiếc roi da trong tay Trì Thanh Thư tựa như một tia chớp quất thẳng về phía Trì Thanh Văn. Lần này Trì Thanh Văn phản ứng nhanh hơn, vội né sang một bên nên suýt chút nữa là trúng đòn. Chiếc roi vẽ một đường cong sắc bén giữa không trung rồi nện xuống mặt đất cách chân cậu ta chưa đầy một centimet, khiến nền đất sẫm màu nứt ra một đường rõ rệt.

“Anh cả!” Tôi hoảng hốt kêu lên, trong mắt lộ rõ vẻ kinh hãi.

“Anh cả! Anh điên rồi sao?!” Trì Thanh Văn sợ đến mức hai chân run lẩy bẩy.

Thấy Trì Thanh Thư lại định vung tay lên, tôi vội vàng bước tới ngăn cản: “Anh cả, xin anh đừng đánh nữa! Có chuyện gì thì từ từ nói!”

Tôi nắm chặt lấy cánh tay anh, sợ anh lại vung roi thêm lần nữa. Trì Thanh Thư khẽ dời ánh mắt về phía tôi. Đôi mắt anh sâu thẳm như mực nước, khiến người ta hoàn toàn không thể đoán định được cảm xúc lúc này của anh là gì.

(Aaaaaa! Khương Đào ơi, cô làm cái gì thế hả?!)

[Cái loại đàn ông cặn bã đó mà cô còn che chở làm gì nữa!]

[Trái tim anh cả của tôi sắp tan nát đến nơi rồi kìa!]

[Cô bị hành hạ thế cũng đáng lắm, không phân biệt nổi ai mới là người thật lòng tốt với mình sao?]

[Anh cả quan tâm cô như thế, vậy mà cô lại quay lưng che chở cho thằng tồi kia à! Mau dỗ dành anh cả đi!]

Nhìn những dòng bình luận dày đặc lướt qua, trong đầu tôi chợt lóe lên một ý nghĩ. Tôi khựng lại một nhịp, hít một hơi thật sâu rồi nhẹ nhàng nói: “Anh cả, mấy ngày nữa là đến đại thọ của ông nội rồi. Nếu nhị thiếu gia mang chuyện này đi cáo trạng với lão gia, em e là… sẽ bất lợi cho anh.”

Dù Trì Thanh Thư là con trưởng nhà họ Trì, nhưng từ nhỏ anh lại sống bên nhà ngoại họ Tô. Hai gia tộc Trì – Tô vốn đã có hiềm khích từ lâu, thế nên Trì Thanh Thư không mấy mặn mà với gia tộc bên nội. Ngược lại, Trì Thanh Văn nhờ cái miệng khéo léo, dẻo quẹo nên rất được lòng người nhà họ Trì.

Một tia sáng lạ lùng thoáng qua trong mắt Trì Thanh Thư, giọng anh trầm hẳn xuống: “Em… đang lo lắng cho anh sao?”

Mặt tôi nóng bừng lên, chỉ biết khẽ gật đầu. Chiếc roi da trong tay Trì Thanh Thư lúc này mới từ từ hạ xuống.

(Trời đất ơi, anh cả của tôi nghị lực kém quá vậy, dỗ một câu là nguôi giận liền hả?)

[Chỉ một câu nói mà dỗ ngọt được luôn á??? Xin phép hỏi đây có phải vị Thiếu soái lạnh lùng tàn nhẫn không vậy?]

[Cái tình tiết gì thế này?! Đáng lẽ nữ phụ che chở cho nam chính thì anh cả phải ghen lồng ghen lộn lên, sau đó lấy roi trói nữ phụ lại, hành hạ cô ấy ngay trước mặt nam chính để cô ấy khóc lóc nức nở mới đúng chứ!]

[Cái bà lầu trên kia! Mau cầm bút lên viết truyện ngay cho tôi!]

“Chỉ lần này thôi.” Trì Thanh Thư lạnh lùng liếc nhìn Trì Thanh Văn, cất giọng cảnh cáo: “Nếu lần sau tôi còn thấy cậu ăn nói càn rỡ như vậy nữa…”

Trì Thanh Văn sợ tới mức run rẩy, liên tục cúi đầu: “Em… em không dám nữa.”

“Cút.”

Trì Thanh Văn không dám ngẩng đầu lên, vội vã xoay người chạy biến đi trong bộ dạng vô cùng chật vật.

“Ăn cơm đi.” Trì Thanh Thư chỉ vào khay thức ăn đã bày sẵn trên bàn rồi lặng lẽ đứng sang một bên. Lúc này tôi mới chú ý thấy trên bàn có hai bát cơm, một bát chính là phần của tôi.

Vài ngày sau, tôi cùng Trì Thanh Thư đến trường bắn của quân đội.

Xung quanh có không ít sĩ quan đang tò mò quan sát. Dù ánh mắt của họ đều mang sự thiện chí, nhưng vẫn khiến tôi cảm thấy áp lực đè nặng. Lần đầu tiên đứng trước nhiều nam giới như thế này, tôi có phần lúng túng, không biết phải làm sao.

Trì Thanh Thư dường như nhận ra sự căng thẳng của tôi, anh nhẹ nhàng vỗ vai tôi, dùng chất giọng trầm ấm chỉ đủ cho hai người nghe: “Đừng sợ, có anh ở đây rồi.” Ánh mắt anh kiên định và dịu dàng, giúp cõi lòng tôi dần bình tĩnh lại.

“Hai tay nắm chắc lấy súng, thả lỏng bả vai ra, hai chân đứng rộng bằng vai.”

Tôi căng thẳng nuốt nước bọt, vô thức siết chặt khẩu súng trong tay hơn một chút.

“Cứ thả lỏng ra. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên em cầm súng, bắn lệch cũng không sao đâu.” Trì Thanh Thư đứng ngay phía sau tôi, khẽ khàng trấn an.

Tôi chậm rãi gật đầu, hít một hơi thật sâu để điều chỉnh tâm trạng, đôi mắt tập trung cao độ vào bia ngắm phía xa.

“ĐOÀNG!”

Tiếng súng vang lên khô khốc và mạnh mẽ. Lực giật cực mạnh của khẩu súng khiến lòng bàn tay tôi tê dại, hơi đau nhói, thế nhưng trong lòng lại trào dâng một cảm giác phấn khích tột độ chưa từng có.

“Không tệ.” Giọng nói trầm thấp của Trì Thanh Thư vang lên bên tai.

Trì Thanh Thư cúi xuống nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ tán thưởng cùng sự công nhận không chút giấu giếm.

Phía xa, người báo bia đang vẫy mạnh lá cờ đỏ.

“Ôi chao ôi…” “Đỉnh quá!” “Ghê thật đấy! Phát đầu tiên ăn ngay!” “Tuyệt vời! Bắn chuẩn xác tuyệt đối luôn!”

Những lời khen ngợi dồn dập của các binh sĩ xung quanh vang lên khiến tôi có chút hoang mang, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Tốt lắm.” Giọng nói trầm thấp của Trì Thanh Thư lại vang lên bên tai.

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh, không hiểu vì sao anh lại khẳng định một lần nữa như vậy.

“Phát bắn đầu tiên của em đã trúng ngay hồng tâm mười điểm.”

Mắt tôi trợn tròn, vội vàng nhìn về phía tấm bia phía xa, giọng đầy kích động và không dám tin: “Mười điểm sao? Là em bắn thật ạ? Em thực sự đã bắn trúng mười điểm?!”

“Đúng vậy.” Trì Thanh Thư kiên định gật đầu.

Nhận được câu trả lời chắc chắn của anh, tôi vui sướng quay người lại, ánh mắt vừa vặn chạm thẳng vào mắt anh.

“Em thực sự… rất giỏi.” Anh khẽ nói, đôi mắt sâu thẳm khóa chặt lấy tôi, mang theo một sức hút đến nghẹt thở.

Mặt tôi thoáng chốc đỏ bừng, trái tim trong lồng ngực không kìm được mà đập loạn nhịp.

(Aaaaa! Phát súng này đâu phải bắn vào bia, bắn trúng tim anh cả rồi thì có!) [Anh cả kiểu: Bắn anh đi! Bắn vào đây này!] [Tôi thích tính cách của Khương Đào quá, ngoan ngoãn thế này lúc bị bắt nạt chắc khóc thương tâm lắm.] [Vậy thì hãy để anh cả của chúng ta “bắt nạt” cô ấy thật mạnh bạo vào nào!]

“Chậc chậc, không hổ danh là người phụ nữ của Thiếu soái chúng ta, ra tay cừ thật!” Trong đám đông phía sau, một sĩ quan bất ngờ nói lớn.

Nghe thấy câu này, mặt tôi lập tức đỏ lựng lên như quả cà chua chín, tim đập liên hồi. Tôi bối rối không biết phải giải thích mối quan hệ giữa mình và anh cả thế nào cho phải. Tôi lén lút đưa mắt nhìn anh, thế nhưng Trì Thanh Thư lại hoàn toàn thản nhiên, chỉ điềm tĩnh cúi đầu giúp tôi lên đạn cho băng tiếp theo.

Tôi khẽ cắn môi, bỗng dưng cảm nhận được tâm trạng của anh lúc này dường như đang rất tốt.

Một lát sau, phó quan của Trì Thanh Thư đi tới báo cáo công việc rồi mời anh đi. Tôi ở lại trường bắn một mình, càng bắn càng quen tay, gần như phát nào cũng trúng bia, bách phát bách trúng. Tôi không ngờ mình lại có thiên phú bắn súng đến vậy. Trong lòng ngập tràn sự kinh ngạc lẫn vui sướng, một cảm giác tự hào chưa từng có dâng trào trong lồng ngực.

Đột nhiên, phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc đến đáng ghét của Trì Thanh Văn: “Bảo bối à nhìn xem, đây là trường bắn riêng của nhà họ Trì, em cứ thoải mái mà chơi nhé.”

Niềm vui trong tôi lập tức tan biến sạch sành sanh, cả cơ thể cứng đờ lại.

Chậm rãi quay đầu lại, tôi thấy Trì Thanh Văn mặc vest chỉnh tề, tóc vuốt ngược bóng loáng. Bên cạnh cậu ta là một cô gái diện chiếc váy Tây thời thượng, gương mặt vô cùng xinh đẹp.

(Chậc chậc, nam chính, nữ chính, nam phụ, nữ phụ cuối cùng cũng tụ họp đủ cả rồi!) [Nhưng mà phải công nhận nữ chính trông xinh đẹp, thời thượng và sang chảnh hơn Khương Đào nhiều.] [Hai người có xuất thân khác nhau, một tiểu thư Tây học, một cô gái truyền thống, có gì mà so sánh chứ.] [Chuẩn bị tinh thần hóng drama giật gân thôi mấy má ơi!]

3 thoughts on “FULL Hào Môn Dân Quốc: Anh Cả Đoạt Tình

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *