Chương 1:
Cố Trầm Chu nổi tiếng mất rồi.
Nguồn cơn bắt đầu từ một đoạn phỏng vấn, khi người ta phát hiện trên cổ tay anh có đeo một chuỗi tràng hạt bằng gỗ.
Lúc tin tức này rầm rộ khắp mạng xã hội, tôi đang quay mòng mòng chuẩn bị cho buổi bảo vệ khóa luận tốt nghiệp, căng thẳng tới mức phải lướt video giải trí cho nguôi bớt.
Vô tình lướt trúng video của Cố Trầm Chu, tôi bấm phóng to màn hình, nhìn chăm chăm mất mấy giây mới dám tin vào mắt mình.
Trong hình, anh ngồi vắt chân rất thong dong. Mỗi khi người dẫn chương trình đặt câu hỏi, anh lại lười biếng tựa lưng vào tựa ghế sofa, mấy ngón tay thon dài nhẹ nhàng mần mò chuỗi hạt trên tay.
Camera còn cố tình quay cận cảnh vào chuỗi tràng hạt ấy. Hạt gỗ nằm ở đầu chuỗi đã tróc lớp sơn, xuất hiện rõ dấu vết bị mài mòn qua thời gian.
Gần cuối buổi trò chuyện, MC tò mò hỏi: “Tôi thấy Cố tổng có vẻ rất trân trọng chuỗi hạt này, lúc nào cũng đeo trên tay không rời. Liệu nó có ý nghĩa đặc biệt nào không?”
Cố Trầm Chu chỉ mỉm cười thanh tao chứ không trả lời.
Khéo giả vờ làm người cao ngạo!
Tôi khẽ “hừ” một tiếng rõ to, lập tức thoát video rồi mở tin nhắn gửi cho anh:
【Chuyện gì đây anh trai? Bây giờ để quảng bá cho game mới mà cũng phải dựng hình tượng “trai lành” thế này cơ à?】
Cố Trầm Chu phản hồi rất nhanh: 【?】
Tôi chụp lại màn hình đoạn video vừa xem, gửi thẳng sang:
【Chẳng lẽ anh tính nhìn thấu cõi đời, cả đời này chỉ biết yêu thương mấy dòng code thôi sao?】
【Chậc chậc, mà yêu thương kiểu gì để người ta soi ra hạt gỗ tróc cả sơn thế kia?】
【Nói thật nhé, chuỗi này nhìn chất lượng tệ quá. Anh đã lên làm tổng tài rồi thì đừng có keo kiệt thế chứ!】
Cố Trầm Chu đáp lại vẻ bất lực: 【…】
【Em nên lo cho buổi bảo vệ tốt nghiệp của mình trước đi thì hơn.】
【!!!】
Đúng là đâm một đao chí mạng!
Tâm trạng vừa mới thả lỏng nhờ hóng hớt được một chút, trong chớp mắt đã lại rơi vào trạng thái căng như dây đàn.
Xong xuôi buổi bảo vệ, tôi dọn dẹp đồ đạc rồi chuẩn bị đặt vé máy bay về nước.
Khương Vũ – cô bạn thân chí mạng của tôi – gọi điện tới. Trong lúc tán phét, nó vô tình nhắc đến Cố Trầm Chu.
“Cố Trầm Chu dạo này khác xưa lắm rồi nha! Công ty game anh ấy gầy dựng từ hồi đại học năm nay chính thức lên sàn chứng khoán, tài sản cứ gọi là tăng vùn vụt.” Khương Vũ nhại lại giọng điệu nghiêm túc của mấy trang tin tức lá cải.
Tôi bĩu môi không để tâm lắm: “Mới có một năm không gặp, anh ấy thay đổi được bao nhiêu chứ? Lên truyền hình thì tạo chút hình tượng cho đẹp mặt thôi, chuyện bình thường mà.”
Trong ký ức của tôi, anh vẫn chỉ là cái gã đẹp trai một chút, suốt ngày cắm mặt vào máy tính gõ code – đúng chuẩn một chàng trai dân kỹ thuật chính hiệu.
“Cái đó không quan trọng! Quan trọng là dân mạng cực kỳ khoái cái hình tượng này. Cậu có biết người ta gọi anh ấy là gì không?”
“Là gì cơ?”
“Phật tử Kinh Quyển!”
“Là cái kiểu nhân vật hay có trong tiểu thuyết ngôn tình ấy hả? Tay đeo tràng hạt, tâm không vướng bụi trần, Phật tử thanh cao?”
Khương Vũ gật gụ: “Chính nó!”
Tôi nghe xong không nén nổi bật cười.
Tôi với Cố Trầm Chu là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau từ nhỏ.
Từ bé anh đã thông minh, lanh lợi. Không chỉ dẻo miệng biết cách làm người lớn vui lòng, mà thành tích học tập lúc nào cũng đứng nhất nhì.
Ba mẹ tôi không biết đã bao nhiêu lần lôi anh ra làm “con nhà người ta” để khen ngợi trước mặt tôi. Bởi vậy, tôi cứ nhìn thấy anh là lại thấy ngứa mắt.
Cho đến tận trước kỳ thi đại học năm ấy, ba mẹ nhìn bảng điểm số tệ hại của tôi mà thở ngắn thở dài. Họ đóng gói tôi cùng đống bài tập sang tận nhà Cố Trầm Chu, nhờ anh kèm cặp.
Thời đó tôi ham ngủ kinh khủng, trí nhớ lại kém. Mỗi lần anh giảng bài toán, mắt tôi cứ dính tịt lại vì buồn ngủ.
Mỗi khi tôi chuẩn bị chìm vào giấc điệp, anh lại lấy nắp bút gõ nhẹ lên đầu tôi: “Nghe hiểu chưa đấy?”
Tôi giật bắn mình giật giật đầu cho qua chuyện.
Anh cố nhịn cười: “Thế thì giảng lại cho tôi nghe xem nào.”
Tôi im lặng mất vài giây, chột dạ ngước mắt nhìn anh. Biết tống tiễn tôi không xong, anh lại khẽ thở dài rồi kiên nhẫn giảng lại từ đầu.
Nhờ có anh gánh vác, tôi thật sự đã thi đỗ vào một trường đại học khá có tiếng trong nước, ngoan ngoãn theo học ngành thương mại.
Đến khi Cố Trầm Chu bắt đầu ra ngoài tự khởi nghiệp, thành lập công ty game riêng, mỗi lần tôi về nhà là mẹ lại cằn nhằn bên tai, suốt ngày ca ngợi Cố Trầm Chu giỏi giang thế này thế nọ.
Tôi chịu hết nổi, quyết định phải phấn đấu thi lên cao học.
Thế nhưng kỳ thi cao học trong nước quá khốc liệt, tôi đành thức đêm thức đึก làm hồ sơ xin học bổng đi du học.
Vốn tưởng ra nước ngoài rồi đời sẽ nhàn nhã lắm, tha hồ đi du lịch khắp nơi. Ai ngờ đâu, tiếng thì nghe không hiểu, bài tập làm không xong, đồ ăn thì dở tệ hại!
Trời ơi đất hỡi, đứa nào bảo đi du học thạc sĩ là đi “dạo chơi lấy bằng” vậy hả? Là ai đang nhàn nhã ở đây cơ chứ?!
Tôi suýt thì phát điên.
Khương Vũ nghe tôi than thở qua điện thoại thì an ủi: “Cố lên bạn tôi ơi! Ráng học xong về nước còn kế thừa gia sản chứ!”
Lúc đó tôi vừa thức trắng đêm hoàn thành bài tập giảng viên giao, mệt mỏi đáp: “Cũng phải còn cái mạng này thì mới kế thừa nổi.”
“Thế còn Cố Trầm Chu thì sao?” Giọng nó bỗng trở nên mờ mờ nhân ảnh, “Cậu không muốn đuổi kịp bước chân người ta nữa à?”
“…”
Khương Vũ đúng là hiểu tôi nhất.
Năm đó tôi dốc sức học hành, ngoài việc không chịu thua Cố Trầm Chu ra, thì còn vì tình cảm thầm kín tôi dành cho anh nữa. Tôi muốn bản thân trở nên xuất sắc hơn, để có thể tự tin đứng bên cạnh anh.
Ai mà có ngờ, anh lại nhảy tót đi đeo tràng hạt, giả vờ tránh xa cõi đời chen chúc thế này!




Rất cảm ơn những chia sẻ này. Nếu cần tư vấn du học Hàn Quốc, hãy tìm đến Letco — kinh nghiệm nhiều năm, dịch vụ uy tín. Chi tiết tại letco.vn.