Chương 2
Ngày tôi đáp chuyến bay về nước, vừa bước ra khỏi cửa sân bay đã thấy Cố Trầm Chu đứng chờ cách đó không xa.
Chỉ mới một năm không gặp mà anh đã thay đổi rất nhiều. Cậu thanh niên niên thiếu năm nào giờ đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là dáng vẻ trầm ổn, chững chạc. Anh mặc bộ vest cao cấp cắt may vừa vặn, toát lên thần thái uy nghiêm của một người làm chủ.
Nhìn thấy anh, tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp, đập nhanh liên hồi.
Tôi đẩy vali tiến lại gần. Anh tự nhiên bước tới cầm lấy.
“Sao lại là anh đi đón tôi?” Tôi nhớ mình đâu có báo lịch bay cho anh.
“Hỏi Khương Vũ ấy.” Giọng anh thản nhiên, “Dù sao thì có người tính khí thất thường, chỉ vì một câu nói của tôi mà dỗi. Tôi không đến lập công chuộc tội thì ai đến?”
Tôi ngơ ngác mất một lúc.
Mãi mới nhớ ra anh đang nhắc đến chuyện mấy hôm trước anh trêu buổi bảo vệ tốt nghiệp của tôi. Lúc đó vì quá căng thẳng nên tôi không thèm trả lời tin nhắn, sau đó thì quên tiễn luôn.
Hóa ra anh tưởng tôi đang giận sao?
Tôi kiêu ngạo liếc anh một cái. Vừa cúi đầu xuống, tôi đã lại nhìn thấy chuỗi tràng hạt trên cổ tay anh.
“Lạ nhỉ, trước đây tôi có thấy anh đeo cái này bao giờ đâu?”
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt sâu xa, yết quản khẽ chuyển động: “Ừ, từ dạo em ra nước ngoài mới đeo.”
Tôi chớp chớp mắt: “Thế là anh tính nhìn thấu cõi đời thật rồi à?”
Anh không trả lời ngay, mà ném ngược câu hỏi lại cho tôi: “Em thấy sao?”
“…”
Tôi làm sao mà biết được chứ!
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, lại vô tình bắt gặp một tia bất lực sâu giấu bên trong.
Tôi mỉm cười đánh trống lảng: “Tôi nghe nói công ty anh dạo này lên sàn chứng khoán rồi, khá khen đấy nhé!”
Khóe môi anh nhếch lên: “So với em thì chắc chắn là không tệ rồi.”
“?”
Rồi anh thong thả nói tiếp: “Tôi nghe chú thím bảo, năm nay em ở bên đó suýt nữa thì không lấy nổi cái bằng tốt nghiệp.”
“Thạc sĩ bên đó học có một năm thôi, ép tiến độ thế thì ai mà chẳng vất vả!” Tôi nhất quyết không chịu thua.
Anh thản nhiên như không: “Tôi tốt nghiệp xong là mở công ty luôn, nên không có cơ hội nếm trải cái ‘vất vả’ mà em nói.”
“…”
Tức thật chứ! Đúng là đâm thẳng vào nỗi đau của người khác mà!
Nắm đấm của tôi cứng đét lại.
“Cố Trầm Chu, anh không khịa tôi một ngày là không sống nổi đúng không!”
Tôi thụi vào tay anh một cú: “Anh tự đi mà về, tôi bắt xe ôm!”
“Đừng mà,” anh tranh thủ dùng cánh tay quàng hờ qua vai tôi, “tôi sai rồi, đại tiểu thư của tôi ơi.”
Anh chẳng hề thay đổi chút nào cả. Vẫn đáng ăn đòn y như ngày xưa!
Phật tử Kinh Quyển cái gì chứ, nhìn thấu cõi đời cái gì chứ… Chắc chắn đều là tạo dựng hình tượng để bán hàng thôi!
Tôi vừa về nước được vài hôm, ba mẹ đã vội vã đặt bàn hẹn người thân họ hàng ăn một bữa cơm sum họp.
Vì hai nhà vốn có mối quan hệ rất tốt nên Cố Trầm Chu cũng có mặt.
Trên bàn ăn, anh nói chuyện vô cùng lưu loát và khéo léo. Trên thì bàn chuyện kinh doanh mở rộng thị trường với ba tôi, dưới thì trò chuyện về mỹ phẩm, chăm sóc da với mẹ tôi. Anh làm cho người lớn hai bên càng nhìn càng ưng bụng.
Đến cuối bữa ăn, mẹ Cố Trầm Chu bất ngờ nắm lấy tay tôi, dúi vào một chiếc vòng ngọc bích rồi cười nói: “Tuế Tuế cũng đã học xong về nước rồi, tôi thấy chuyện hôn sự của hai đứa cũng nên tính dần đi là vừa.”
Hôn sự? Hôn sự gì cơ?!
Tôi ngẩn người ra.
Thế nhưng Cố Trầm Chu ngồi bên cạnh lại thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
“Đúng đấy! Hai đứa nó thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, tình cảm tốt như thế, hay là mình chọn ngày lành tháng tốt rồi đính hôn trước đi nhỉ?” Mẹ tôi lập tức hùa theo.
Tôi hoàn toàn hóa đá tại chỗ. Không biết từ bao giờ mà hai bên gia đình đã ngầm chốt đơn với nhau như thế này rồi!
Cố Trầm Chu nghe vậy cũng chẳng hề phản đối, còn chuẩn bị gật đầu đồng ý.
Tôi lập tức lên tiếng cắt ngang: “Không được đâu ạ!”
Ngay khoảnh khắc đó, tất cả mọi người trên bàn ăn đồng loạt quay sang nhìn tôi. Đặc biệt là Cố Trầm Chu, đôi mắt đào hoa dài hẹp của anh thoáng xẹt qua một tia khó chịu rõ rệt.
Không khí trên bàn ăn bỗng chốc trở nên gượng gạo.
“Tuế Tuế sao thế con? Chẳng phải hồi nhỏ con thích anh Trầm Chu nhất hay sao?” Mẹ Cố Trầm Chu nhẹ nhàng hỏi.
Mẹ tôi cũng tiếp lời: “Đúng đó, ngày xưa còn nhất quyết đòi lớn lên phải cưới nó bằng được cơ mà.”
“…”
Đó là câu nói bốc đồng từ hồi tôi mới học mẫu giáo mà trời ơi! Lời nói đùa khi chơi đồ hàng hồi nhỏ mà cũng lôi ra tính là thật sao?!
Tôi thở dài một tiếng trong lòng, khẽ ho một cái để chặn họng mấy lời nhắc lại chuyện cũ của người lớn:
“Là thế này ạ… Con mới về nước, công việc đàng hoàng còn chưa có. Mới lại con với Cố Trầm Chu dạo này đều bận rộn, ít khi liên lạc, con nghĩ hai đứa nên tìm hiểu và tiếp xúc lại từ đầu thì hơn.”
Cả bàn ăn lại rơi vào im lặng.
Tôi lặng lẽ nuốt nước bọt, lí nhí hỏi thêm: “Như thế có được không ạ?”
“Được chứ!” Bố Cố Trầm Chu chốt hạ, “Hai đứa nó đều lớn cả rồi, cứ để tụi nó tìm hiểu nhau trước. Nếu thật sự không hợp thì cũng không nên ép buộc làm gì.”
Rồi chú quay sang nhìn tôi: “Nhưng Tuế Tuế này, con mới về nước thì đã có định hướng công việc gì chưa?”
“Dạ chưa ạ.”
“Thế thì vừa hay! Công ty của Trầm Chu mới lên sàn, đang thiếu người làm. Cứ để Tuế Tuế sang đó rèn luyện một thời gian, sau này về quản lý việc nhà mình cũng dễ hơn.”
Bố tôi gật đùn gạt đét: “Phải đấy! Nhân cơ hội này hai đứa đi làm chung với nhau, vừa hỗ trợ công việc vừa bồi đắp thêm tình cảm.”
Thế là quyết định này nhận được sự đồng thuận tuyệt đối từ phía các phụ huynh.




Rất cảm ơn những chia sẻ này. Nếu cần tư vấn du học Hàn Quốc, hãy tìm đến Letco — kinh nghiệm nhiều năm, dịch vụ uy tín. Chi tiết tại letco.vn.