Chương 1:
Nửa đêm đi quẩy về, tôi rón rén mở cửa bước vào.
Phòng khách tối om không một bóng đèn. Tôi thầm mừng rỡ trong lòng: An toàn rồi!
Nhưng ngay khi tay tôi vừa chạm vào công tắc đèn…
– Về rồi đấy à?
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo đột ngột vang lên từ bóng tối làm tôi giật bắn mình. Tay run bần bật. Xong đời rồi… phen này mạng nhỏ khó giữ.
– Hì hì… Anh hai, để em bật đèn nhé… – Tôi run rẩy, hai tay xoắn chặt vào nhau vì căng thẳng.
Trần Triều đang lười biếng tựa lưng trên sofa. Anh ném về phía tôi một ánh mắt sắc lẹm như muốn lấy mạng người.
– Anh bảo mấy giờ là hạn chót phải có mặt ở nhà?
– Dạ… chín giờ tối ạ…
– Thế bây giờ là mấy giờ rồi?
– Dạ… chín giờ… cộng thêm một trăm tám mươi phút nữa ạ…
– Tốt lắm. – Anh chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt loé lên tia nguy hiểm: – Trần Mộ, em thèm đòn rồi đúng không?
Tôi là đứa trẻ được Trần Triều nhặt từ bãi rác về, cũng một tay anh nuôi nấng dạy dỗ. Theo kinh nghiệm hai mươi năm sống chung dưới một mái nhà, mỗi khi Trần Triều hóa thành “chó điên cáu kỉnh”, tôi chỉ có hai lựa chọn: một là ăn đòn lết bánh, hai là ngoan ngoãn nhận sai ngay lập tức.
Thấy tình hình không ổn, tôi lập tức bật chế độ “nịnh bợ”.
– Anh trai yêu quý của em ơi~ – Tôi nhào tới ôm chặt lấy đùi anh, bày ra vẻ mặt tội nghiệp, đáng thương hết cỡ: – Em biết sai rồi, lần sau em không dám thế nữa đâu mà… Hôm nay do Đường Đường tâm trạng không tốt, em phải ở lại chơi với nó một lát nên mới về muộn thế này…
Trần Triều hừ lạnh một tiếng, duỗi đôi chân dài ra rồi liếc tôi đầy cảnh giác:
– Bớt diễn kịch đi.
Tôi vừa đấm bóp chân cho anh, vừa nở nụ cười nịnh nọt:
– Anh hai, chân anh dài thật đấy nha.
Sự thật đã chứng minh, chỉ cần tôi dẻo mồm dẻo miệng một chút, biết nũng nịu một tí là có thể dỗ dành con lừa bướng bỉnh Trần Triều này ngay lập tức. Sắc mặt anh dần dịu xuống, nhưng cơn giận thì vẫn chưa nguôi hẳn.
– Một đứa học sinh học hành không lo, đêm hôm lại lêu lổng ở quán bar. Trong đó toàn thành phần gì em có biết không? Nhỡ xảy ra chuyện nguy hiểm thì sao?
Lần này xem ra hơi khó dỗ dành rồi đây. Tôi quyết định tăng “liều lượng”, trực tiếp leo lên ngồi vào lòng anh, hai tay vòng qua ôm lấy cổ anh nũng nịu:
– Ai mà chẳng biết em là em gái của Trần Triều chứ, đố ai dám động vào một sợi tóc của em đấy!
Anh nhíu mày, đưa ngón tay quệt mạnh lên môi tôi để lau đi vết son.
– Anh xem, màu son mới của em có đẹp không?
Anh tỏ vẻ ghét bỏ, rút khăn giấy lau ngón tay vừa dính son:
– Nhìn như mới ăn thịt trẻ con xong ấy. Mà cái gì trên mắt em cứ phát sáng lấp lánh thế kia?
Tôi suýt chút nữa thì nghẹn họng:
– Cái đó gọi là bọng mắt cười! – Tôi chớp chớp đôi mắt to tròn đầy vô tội để khoe với anh: – Em phải mất cả tiếng đồng hồ để kẻ eyeliner mắt mèo này đấy, không đẹp hả anh?
– Trông giống hệt con yêu quái Bôn Ba Bá trong Tây Du Ký ấy. – Anh lạnh lùng nhận xét.
Tôi nghiến răng kèn kẹt, cố nở một nụ cười giả trân. Thôi bỏ đi, chấp nhặt làm gì với cái tên thẳng nam mù công nghệ làm đẹp này…
Thế nhưng, ánh mắt anh đột ngột dừng lại trên chiếc váy siêu ngắn của tôi. Cơn giận vừa dập tắt nay lại bùng lên dữ dội:
– Em mặc cái thứ gì trên người thế này?
– Váy JK mà anh… – Tôi lý nhí giải thích.
– Anh thấy nó chẳng khác gì đồ lót tình thú cả, chỉ cần cong mông lên một cái là lộ hết quần lót ra ngoài rồi!
– Nhưng em có mặc quần bảo hộ bên trong rồi mà…
– Còn dám cãi bướng! – Trần Triều nổi cáu quát lên.
Tôi lập tức cụp đuôi, yếu thế nhận sai:
– Dạ… em sai rồi ạ…
– Lần sau còn dám mặc cái thứ quái quỷ này ra đường, anh đánh gãy chân em nghe chưa! – Anh đe dọa.
– Em không dám nữa đâu anh hai… – Tôi vừa lắc đầu quầy quậy vừa rúc đầu vào hõm cổ anh để trốn tội.
– Suýt nữa thì quên… Đừng động đậy…
Giọng nói trên đỉnh đầu tôi đột nhiên khựng lại, hơi thở của anh cũng bỗng trở nên dồn dập và nặng nề hơn. Ngay sau đó, anh bất ngờ đẩy mạnh tôi ra ngoài.
Tôi ngơ ngác không hiểu chuyện gì:
– Anh hai, sao thế ạ?
Anh cố điều chỉnh lại nhịp thở, giọng nói khàn đặc đầy mất tự nhiên:
– Cút về phòng ngủ đi.
Mặc kệ anh lại lên cơn dở hơi gì, dẫu sao thì trận đòn roi đêm nay coi như tôi đã trốn thoát an toàn!
Sáng hôm sau, tôi vui vẻ bước xuống giường.
Nhưng chân vừa chạm đất, một tiếng “cạch” nhẹ vang lên. Từ trong túi áo khoác của tôi rơi ra một chiếc hộp nhỏ. Ba chữ “001” in trên vỏ hộp nổi bần bật đến chói cả mắt.
Tim tôi suýt chút nữa thì nhảy ra ngoài lồng ngực…
Trần Triều nhanh tay hơn tôi một bước, anh đã cúi xuống nhặt chiếc hộp lên trước.
– Cái gì đây? – Anh nheo mắt nhìn tôi, ánh mắt nguy hiểm đến cực điểm.
Tôi vội vàng giật lấy chiếc hộp, giả vờ bình tĩnh giải thích:
– À… kẹo… kẹo cao su thôi anh.
Anh bật cười lạnh lẽo:
– Kẹo cao su siêu mỏng, lại còn là size XL nữa cơ à?
Sắc mặt anh tối sầm lại như muốn bóp chết tôi đến nơi:
– Ăn ngon lắm đúng không?
Chân tay tôi bắt đầu bủn rủn:
– Anh hai, nghe em giải thích đã! Không phải như anh nghĩ đâu…
Chưa kịp nói hết câu, gáy tôi đã bị bàn tay to lớn của anh siết chặt lấy. Anh dùng lực ép sát tôi vào tường:
– Trần Mộ, anh cho em đi học là để tiếp thu kiến thức, chứ không phải để học mấy cái trò bậy bạ này!
– Bậy bạ cái gì cơ chứ?
Sao anh lại nỡ dùng từ bậy bạ để áp đặt lên tôi? Lực tay anh quá mạnh làm tôi đau nhức cả bả vai.
– Anh buông em ra đi! – Tôi nổi giận quát lên: – Em trưởng thành rồi, anh lấy tư cách gì mà lúc nào cũng quản thúc em như con nít thế?
Người ta ở tuổi này đã kết hôn sinh con rồi, còn tôi thì ngay cả việc yêu đương cũng bị cấm cản!
– Lấy tư cách gì à? – Trần Triều giận đến mức mắt như muốn bốc hỏa: – Bởi vì cái mạng nhỏ này của em là do một tay ông đây nuôi lớn đấy!
– Anh nuôi lớn em thì có quyền tùy tiện sỉ nhục em chắc?
Càng nghĩ càng thấy tủi thân, nước mắt tôi chực trào ra, ấm ức bĩu môi:
– Em không có làm chuyện bậy bạ gì hết…
Anh hạ mắt nhìn tôi, giọng trầm xuống đầy dò hỏi:
– Thế cái thứ này em định mang đi dùng với ai?
– Em…
Tôi cúi đầu, nhỏ giọng lầm bầm đáp:
– Em định đưa cho anh dùng mà…
Trần Triều sững sờ mất vài giây. Đến lúc này tôi mới nhận ra câu trả lời của mình nghe vô cùng có vấn đề!
– À không! Ý em là… cái này là mua cho anh dùng thật đấy!
Thực ra món đồ này là do cô bạn thân Thẩm Đường nhét vào túi tôi. Bố nó là một con bạc khát nước, nợ người ta tận 200 nghìn tệ nên đã đem nó gán nợ cho Trì Yến – một đại lão khét tiếng trong giới thượng lưu Kinh Thành.
Nó than thở với tôi dạo này Trì Yến như bị “ma dục vọng nhập xác”, hành hạ nó đêm nào cũng ra bã, eo sắp gãy làm đôi đến nơi rồi. Để giữ mạng và được ngủ ngon giấc, nó đã lén vứt hết “dụng cụ gây án” của ông ta đi.
Nó bảo mấy tay kim chủ giàu có không bao giờ muốn để chim hoàng yến của mình mang thai ngoài ý muốn đâu. Mà cái loại hộp này thì siêu đắt đỏ, hai đứa tôi nghèo quen rồi, nhìn đồ đắt tiền bị vứt đi thì tiếc của không chịu nổi. Thế là nó nhét thẳng vào túi tôi bảo:
– Đưa cho anh trai mày dùng đi, tao đảm bảo vừa như in!
Tối qua đi chơi quá hăng nên tôi quên béng mất sự hiện diện của chiếc hộp này…
– Chuyện là như thế đấy ạ… – Tôi thành thật khai báo toàn bộ ngọn ngành.
Trần Triều xoay xoay chiếc hộp nhỏ trong tay, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười đầy ẩn ý:
– Size XL… Vừa như in sao?
Cả người tôi như bị bao trùm bởi ánh mắt dò xét nóng bỏng của anh. Mặt tôi đỏ bừng lên vì ngượng.
– Thì… trên mạng bảo con trai lúc dậy thì mà hơi mũm mĩm, cao tầm 1m75 trở lên, sống mũi cao thẳng, yết hầu rõ ràng, ngón tay thon dài với dáng người gầy săn chắc là…
– Là làm sao? – Anh cố tình hỏi gặng gọ.
– Thì… các đặc điểm đó đều trùng khớp với anh… – Tôi nhỏ giọng giải thích.
– Trùng khớp thì thế nào? – Anh vẫn giả vờ không hiểu.
– Thì chứng tỏ… chỗ đó… lớn chứ sao! – Tôi nghiến răng đáp đại cho xong chuyện.
– Ai bảo em thế?
– Trên mạng người ta bảo thế mà!
Hơn nữa Thẩm Đường là đứa có kinh nghiệm thực tế, nó nhìn người chuẩn không cần chỉnh luôn.
– Trần Mộ Mộ, suốt ngày đầu óc em chỉ chứa mấy thứ linh tinh này thôi đấy à? – Trần Triều nhíu mày mắng.
Tôi hì hì cười lấy lòng:
– Thế nên… anh hai ơi, thông tin trên mạng có chuẩn không thế?
Ánh mắt anh chợt trầm xuống, anh hỏi ngược lại tôi bằng giọng đầy nguy hiểm:
– Sao thế, em muốn tự mình kiểm chứng xem có đúng không à?
– Có thật không anh? – Tôi há hốc mồm ngạc nhiên.
Anh hừ lạnh một tiếng, ngay lập tức thay đổi sắc mặt, gõ mạnh vào trán tôi một cái rõ đau:
– Thật cái đầu em ấy! Lại đây xem anh có đánh gãy chân chó của em không! Gan em càng ngày càng to rồi đấy. Hôm nào cảnh sát đi quét tệ nạn mà bắt được em, anh thề là anh không đi chuộc đâu, anh không mặt mũi nào mà vác mặt đến đồn cảnh sát cả!
Rút lui thôi, giữ mạng vẫn là trên hết! Tôi nhanh chân lách qua người anh rồi chạy biến về phòng.



