Chương 1
“Ly hôn?”
Anh ta như vừa nghe thấy một chuyện vô cùng nực cười, ánh mắt từ kinh ngạc nhanh chóng chuyển sang tức giận. “Thẩm Thanh Ninh, đây là lần thứ mấy trong năm nay em đòi ly hôn rồi?”
“Dù cuối cùng cũng chẳng ly nổi, em thấy đòi như thế vui lắm sao?”
“Tám năm tình nghĩa, chỉ vì anh phạm phải một sai lầm mà người đàn ông nào trên đời cũng có thể mắc phải, mà em phủ nhận sạch trần đời tất cả những gì anh dành cho em?” Giọng anh ta mỗi lúc một lớn, như thể bản thân đang đứng về phía chính nghĩa.
“Huống hồ anh còn chưa từng đụng vào Lục Vi Vi, đến ngoại tình cũng chẳng tính là ngoại tình!” “Em bớt vô lý lại có được không?”
Tôi cúi đầu, khẽ nở một nụ cười mệt mỏi. “Phó Đình Tiêu, suốt một năm qua, anh và Lục Vi Vi chia tay bao nhiêu lần rồi?”
“Những lời này anh cũng nói cả chục lần rồi.”
“Anh còn chẳng phân biệt nổi câu nào là thật, câu nào là giả, mà em cũng chẳng còn sức đâu để phân biệt nữa.”
“Cứ xem như là em đang vô lý đi.” Tôi đẩy tờ đơn ly hôn về phía anh ta. “Ký đi. Em mệt rồi.”
Dù sao, tôi vĩnh viễn cũng chỉ là đường lùi của anh ta, là phương án dự phòng mỗi khi anh ta không còn lựa chọn nào khác. Nếu đã hết yêu, chi bằng cứ để anh ta rời đi. Hà tất phải giữ mãi vai một kẻ hề đứng đó đợi người quay đầu?
Anh ta ngẩn ra một giây, sau đó bất ngờ giật lấy tờ đơn ly hôn, xé nát rồi ném thẳng vào thùng rác.
Ngay giây tiếp theo, anh ta vươn tay ôm chặt lấy tôi, cằm tựa vào đỉnh đầu tôi, giọng điệu mềm dịu xuống hẳn: “Thanh Ninh, anh thật sự chấm dứt với Lục Vi Vi rồi.”
“Đêm muộn lắm rồi, chúng mình ngủ thôi em.” Dừng một chút, anh ta bổ sung thêm một câu, giọng điệu như thể đang ban ơn: “Ngày mai anh đưa em đi chọn một căn nhà mới. Tâm trạng em sẽ tốt hơn thôi.”
Đây chính là sự “ăn ý” đáng buồn giữa hai chúng tôi. Mỗi lần cãi nhau với Lục Vi Vi rồi trở về, anh ta đều chủ động cho tôi một lối thoát như thế. Chỉ riêng trong năm nay, anh ta đã đưa tôi đi mua hai mươi tám căn nhà. Có lẽ anh ta quên mất, tôi mới là Chủ tịch của công ty. Muốn mua nhà, tôi vốn dĩ chẳng cần anh ta bỏ tiền.
“Ngày mai em sẽ chuẩn bị một bản đơn ly hôn khác.”
Anh ta bật cười đầy chiều chuộng, có lẽ vẫn cho rằng tôi sẽ tha thứ cho anh ta thêm lần nữa. Một giây sau, anh ta áp sát từ phía sau, hơi thở nóng rực phả lên vành tai tôi: “Vợ ơi, em hứa sẽ sinh cho anh một đứa con đi.”
Tôi đang định vùng vẫy ra thì điện thoại của anh ta đột nhiên đổ chuông. Tiếng chuông ngọt đến phát ngấy vang lên chói tai trong căn phòng ngủ yên tĩnh. Phó Đình Tiêu hoảng hốt rút tay lại, đến dép cũng chẳng kịp xỏ, vội vàng chạy thẳng ra ngoài.
“Bảo bối đừng khóc, anh thề là anh chưa từng đụng vào cô ấy…” Người bên kia rõ ràng không chịu bỏ qua.
Tôi lặng lẽ xoay người, chớp chớp đôi mắt khô rát. Tôi đã chẳng còn nước mắt để khóc nữa rồi.
Đột nhiên, cánh cửa phòng ngủ bị đẩy mạnh ra. Anh ta cầm điện thoại bước vào, chĩa thẳng camera về phía tôi đang nằm trên giường: “Em xem, cô ấy ngủ say như thế này rồi, anh cần gì phải lừa em chứ?”
Tôi cảm thấy nhục nhã đến cực điểm, lập tức kéo chăn trùm kín đầu. Nhưng anh ta thô bạo giật phăng tấm chăn xuống. Ánh sáng chói mắt từ màn hình điện thoại giáng thẳng lên mặt tôi như một cái tát. Theo phản xạ, tôi nhắm chặt mắt lại, nhưng vẫn kịp nhìn thấy rõ nụ cười đắc ý của Lục Vi Vi trên màn hình.
“Anh Đình Tiêu, em thật sự không cố ý đâu… Dù sao chị Thanh Ninh mới là vợ của anh mà.”
Tôi đột ngột hất văng chiếc điện thoại. “Tôi muốn ngủ!”
Cơ thể Phó Đình Tiêu khựng lại. “Em chưa ngủ sao? Anh cứ tưởng…”
Lục Vi Vi lập tức hét lên qua điện thoại, giọng nghẹn ngào: “Anh Đình Tiêu! Tại sao màn hình lại tối thui thế này? Em sợ lắm…”
Chưa chờ cô ta nói hết câu, Phó Đình Tiêu đã lao khỏi phòng: “Công ty có chuyện gấp, anh đi ngay đây.”
Rầm! Cánh cửa đóng sầm lại phát ra một tiếng động lớn. Trong bóng tối, trái tim tôi đột nhiên đau nhói.
Ba năm yêu nhau, năm năm hôn nhân. Tôi thật sự không hiểu, vì sao mọi chuyện lại đến nông nỗi này. Trong những năm đầu khởi nghiệp, chúng tôi từng cùng thức trắng biết bao nhiêu đêm, từng sát cánh bên nhau trải qua vô số buổi tiếp khách và bàn bạc công việc…
Công ty ngày càng phát triển, nhưng Phó Đình Tiêu cũng ngày càng lạnh nhạt với tôi. Giữa chúng tôi dần chẳng còn điều gì để nói.
Sinh nhật, lễ Tình nhân, kỷ niệm ngày cưới… Tôi không còn nhận được bất kỳ sự bất ngờ lãng mạn nào nữa. Tôi luôn tự an ủi bản thân rằng, vợ chồng sống với nhau lâu rồi, cần gì phải giữ những nghi thức phù phiếm ấy?
Cho đến khi Lục Vi Vi xuất hiện.
Cô thư ký mới thông minh, tháo vát. Trong các cuộc họp, lời lẽ của cô ta vừa sắc bén lại vừa khéo léo. Khả năng chơi golf cũng rất khá, ngay cả những khách hàng khó tính nhất cũng dễ dàng bị cô ta thuyết phục. Ánh mắt Phó Đình Tiêu nhìn cô ta chính là ánh mắt nóng bỏng mà đã lâu lắm rồi tôi không còn được thấy.
Lục Vi Vi chuyện gì cũng tốt, chỉ có điều cô ta quá kiêu ngạo, không chịu ngoan ngoãn làm một con chim hoàng yến bị nhốt trong lồng giam của anh ta. Cô ta càng khó nắm bắt, Phó Đình Tiêu càng say mê. Lần cãi nhau này cũng chỉ vì Lục Vi Vi quá trớn, quá đà khi đi nhờ xe của một đồng nghiệp nam về nhà.
Tôi trằn trọc mãi vẫn không sao ngủ được. Đúng lúc đó, màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên. Không nằm ngoài dự đoán, đó là tin nhắn từ Lục Vi Vi.
Trong ảnh, Phó Đình Tiêu mặc bộ đồ ngủ bằng lụa, đứng bên cửa sổ sát đất, nhàn nhã nhấp một ngụm rượu vang. “Chị Thanh Ninh, anh Đình Tiêu về nhà em rồi, chị cứ yên tâm nghỉ ngơi nhé.”
Tôi thật sự yên tâm. Thậm chí còn cảm thấy buồn cười.
Nhớ lúc mới phát hiện mối quan hệ mập mờ giữa hai người, tôi từng chủ động tìm Lục Vi Vi nói chuyện. Cô ta lại tỏ vẻ ngây thơ: “Chị Thanh Ninh, em luôn từ chối anh ấy mà, bản thân em cũng thấy phiền lắm chứ. Hay chị về quản chồng chặt một chút đi?”
Ngay ngày hôm sau, Phó Đình Tiêu đùng đùng nổi giận với tôi: “Vi Vi giúp anh rất nhiều trong công việc, anh chỉ tặng cô ấy vài món quà để cảm ơn thôi. Em đến công ty làm ầm lên như thế, em muốn hủy hoại tương lai của cô ấy sao?”
Thấy chưa? Bọn họ đều vô tội. Người duy nhất vô lý, từ đầu đến cuối chỉ có mình tôi.
Sau đó, như thể muốn chứng minh điều gì, Lục Vi Vi bắt đầu tỉ mỉ “báo cáo” mọi chuyện giữa cô ta và Phó Đình Tiêu cho tôi.
Đến sinh nhật cô ta, Phó Đình Tiêu đích thân mời đầu bếp Michelin tới tận nơi làm bánh, cho toàn bộ công ty nghỉ một ngày chỉ để tổ chức sinh nhật cho cô ta.
Đêm Valentine năm ngoái, hàng ngàn chiếc drone xếp thành hình góc nghiêng gương mặt Lục Vi Vi giữa bầu trời, rồi biến thành một trận mưa băng màu hồng rực rỡ.
Ngay cả ngày kỷ niệm một năm cô ta vào làm, Phó Đình Tiêu cũng đặt riêng một chiếc bảng tên đính kim cương, tự tay đeo cho cô ta ngay trong cuộc họp buổi sáng.
Những màn lãng mạn phô trương như thế, thật sự cần cô ta cố tình nhắc cho tôi sao? Cả công ty này còn ai là không biết nữa đâu?
Thấy tôi mãi không trả lời, cô ta thậm chí gọi thẳng video tới.
Trước đây, tôi luôn lập tức từ chối, nhưng bây giờ, tôi cảm thấy chẳng còn gì quan trọng nữa. Khoảnh khắc cuộc gọi kết nối, gương mặt cô ta thoáng hiện vẻ kinh ngạc, rồi nhanh chóng che đậy bằng một nụ cười giả tạo.
Cô ta xoay camera về phía Phó Đình Tiêu đang nằm trên sofa. Anh ta nhắm mắt, trông như đã mơ màng ngủ. “Anh Đình Tiêu mệt quá nên nghỉ tạm ngoài sofa.” Giọng cô ta dịu dàng, cố ý ghé sát vào camera: “Em ngủ trong phòng ngủ, chị Thanh Ninh cứ yên tâm. Em không phải kiểu con gái tùy tiện đâu.”
Cô ta vừa dứt lời, Phó Đình Tiêu bất ngờ vươn tay kéo tọt cô ta vào lòng. “Vi Vi, em đồng ý đi… Chỉ cần em gật đầu, anh sẽ lập tức ly hôn với Thẩm Thanh Ninh. Anh chán cô ta từ lâu lắm rồi. Ngày nào về nhà nhìn cái bộ dạng âm u như chết rồi của cô ta, anh thấy cuộc sống chẳng còn chút hy vọng nào cả. Cô ta cả ngày chỉ biết xoay quanh anh, ở công ty cũng thế, về nhà cũng thế. Không sở thích, chẳng bạn bè, cứ bám lấy anh như một cái bóng… Ngột ngạt đến mức anh sắp phát điên rồi!”
Đầu óc tôi lập tức trống rỗng. Lồng ngực truyền đến từng cơn đau nhói.
Hóa ra trong mắt anh ta, tám năm đồng hành của tôi chỉ là một chiếc gông khiến anh ta không thể thở nổi.
Có lẽ sợ tôi nghe không rõ, Lục Vi Vi đột nhiên lớn tiếng: “Anh Đình Tiêu, nói cho rõ nhé, em không làm kẻ thứ ba đâu! Anh còn chưa ly hôn mà đã nói những lời này với em, thì có ý nghĩa gì chứ?”
Phó Đình Tiêu im lặng vài giây, sau đó cất giọng có chút tủi thân: “Bảo bối, em chê anh lớn tuổi sao? Anh chỉ hơn em có năm tuổi thôi mà. Giữa hai chúng mình căn bản làm gì có khoảng cách.”
Lục Vi Vi đột ngột đẩy anh ta ra: “Anh đừng đánh trống lảng nữa! Nói trắng ra, anh vẫn không nỡ ly hôn đúng không?”
Sắc mặt Phó Đình Tiêu lập tức sa sầm. Anh ta giống như một đứa trẻ giận dỗi: “Mệt rồi, ngủ thôi.”
Nước mắt Lục Vi Vi ngay lập tức trào ra, từng giọt lăn dài trên má. Phó Đình Tiêu bực bội “chậc” một tiếng, nhưng vẫn cúi xuống dịu dàng hôn đi giọt nước mắt ấy: “Ngoan, chờ anh thêm một thời gian nữa. Đợi công ty niêm yết xong, anh lấy được cổ phần từ tay Thẩm Thanh Ninh rồi sẽ ly hôn.”
Cuộc gọi video lập tức bị ngắt.
Một cảm giác bi thương mãnh liệt dâng lên cuồn cuộn. Những giọt nước mắt tưởng như đã cạn khô từ lâu lại một lần nữa trào ra, lăn dài trên mặt.




One thought on “FULL Sau Khi Ly Hôn, Tổng Giám Đốc Phát Điên Vì Hối Hận”