Chương 2:
Công ty này vốn được thành lập từ số tiền bồi thường tai nạn giao thông của bố mẹ tôi.
Khi tự tay soạn bản đơn ly hôn lần trước, tôi còn ngu ngốc chia cho anh ta một nửa cổ phần. Chẳng thể ngờ, ngay cả phần cổ phần còn lại trong tay tôi, anh ta cũng có ý định cướp nốt.
Nếu đã không muốn chia tay trong hòa bình, vậy thì tôi cũng chẳng cần phải nể mặt anh ta làm gì nữa.
Tôi run rẩy bấm số gọi cho luật sư, giọng nói lạnh lẽo đến mức chính tôi cũng phải thấy lạ lẫm: “Soạn lại hợp đồng cho tôi.” “Công ty này là tài sản trước hôn nhân của tôi.” “Cổ phần, một xu cũng không chia!”
Sáng hôm sau, tôi qua văn phòng luật sư lấy bản thỏa thuận ly hôn vừa được soạn gấp trong đêm. Vừa định sang công ty tìm Phó Đình Tiêu ký tên thì điện thoại bất ngờ đổ chuông.
Là bạn thân của anh ta gọi tới: “Chị dâu ơi, anh Tiêu đang ở Mạn Vân, uống say khướt đến mức mất nhận thức rồi. Chị đến đón anh ấy về đi!”
Tôi bình tĩnh đáp: “Gọi Lục Vi Vi đến đi.”
“Bọn em gọi rồi…” Đối phương ngập ngừng đôi chút rồi mới nói tiếp: “Nhưng cô ấy bảo bọn em liên lạc với chị. Chị dâu, hai người lại cãi nhau đấy à? Nửa đêm anh ấy gọi bọn em ra, chẳng nói chẳng rằng câu nào, cứ thế cắm đầu uống rượu. Hết rượu trắng lại sang rượu Tây, uống như muốn bán mạng ấy. Cứ đà này kiểu gì cũng xảy ra chuyện mất.”
Thấy tôi im lặng, cậu ta lại tiếp tục khuyên lơn: “Nói thật nhé, vợ chồng ở với nhau lâu năm rồi, nhìn nhau quen mắt đâm ra chán cũng là chuyện bình thường mà chị. Lục Vi Vi chẳng qua chỉ là chút của lạ kích thích thôi, chờ khi nào anh ấy chán rồi kiểu gì chả mò về sống yên ổn với chị. Nếu chị thấy ấm ức quá, chị cũng cứ ra ngoài tìm đại anh nào đấy mà yêu đương, coi như huề cả làng, có sao đâu!”
Tôi nở nụ cười lạnh ngắt: “Gửi số phòng qua cho tôi.” “Tôi đến.” “Để ký hợp đồng.”
Đối phương lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Tốt quá rồi! Em biết thừa chị dâu lúc nào cũng là người hiểu chuyện nhất mà.”
Tôi đẩy cửa bước vào phòng bao, mùi rượu nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi.
Phó Đình Tiêu vẫn mặc nguyên bộ đồ ngủ bằng lụa, cổ áo phanh rộng, ánh mắt mơ màng tựa vào sofa. Mấy người bạn của anh ta vừa thấy tôi đến thì như thể vơ được cọc, lập tức đứng dậy: “Bọn em giao anh ấy lại cho chị nhé, bọn em về ngủ bù đây.”
Phó Đình Tiêu say đến mức mắt nhắm mắt mở. Anh ta vẫy vẫy tay gọi tôi, khóe môi nhếch lên nụ cười quen thuộc. Tôi lạnh bằng mặt bước lại gần.
Anh ta bất ngờ kéo tọt tôi vào lòng, gục gương mặt nóng rực vào vai tôi. Tôi cảm nhận được rõ ràng bờ vai anh ta đang run lên bần bật. Không lâu sau, một làn nước ấm nóng đã thấm ướt một mảng áo tôi.
Giọng anh ta khàn đặc: “Lục Vi Vi, em tuyệt tình vừa thôi chứ!” “Nửa đêm trời lạnh thế này mà em dám đuổi anh ra ngoài, đến cái áo khoác cũng không cho anh mặc.” “Anh chỉ thấy em khóc nên đau lòng mới cúi xuống hôn lên mắt em thôi mà.” “Anh đã hứa trước khi cưới sẽ không đụng vào em rồi…” “Nhưng đã một năm trôi qua rồi đấy! Có ai yêu đương mà phải chịu khổ chịu sở như anh không?”
Cơ thể tôi cứng đờ. Tôi mặc kệ cho anh ta ôm.
Rất lâu sau, tôi mới khẽ cất lời: “Anh yêu cô ta đến thế cơ à?”
Phó Đình Tiêu ngẩng đầu lên trong cơn say khướt. Dường như nhận ra tôi không phải là người mình muốn thấy, anh ta lập tức đẩy mạnh tôi ra: “Cô là ai?” “Đừng có chạm vào tôi!” “Cô không phải Vi Vi!” “Tránh ra!” “Tôi muốn Vi Vi cơ!”
Tôi bị anh ta đẩy ngã dội về sau, lưng đập mạnh vào bàn trà. Chai rượu trên bàn rơi xuống đất vỡ tan tành. Một mảnh thủy tinh sắc bén đâm thẳng vào lòng bàn tay tôi.
Thế nhưng, tôi lại chẳng thấy đau.
Tôi chậm rãi rút mảnh thủy tinh ra khỏi lòng bàn tay, gạt nhẹ vệt máu tươi sang một bên rồi đưa tờ đơn ly hôn đến trước mặt anh ta: “Ký đi.” “Ký xong rồi, anh có thể đường đường chính chính ở bên Lục Vi Vi.”
Ánh mắt anh ta dừng lại trên bàn tay đang chảy máu của tôi. Anh ta lập tức hoảng hốt, vội vàng chộp lấy tay tôi rồi đưa lên miệng thổi nhẹ: “Vợ ơi, sao em lại bị thương thế này?” “Có đau lắm không?”
Tôi lạnh lùng giật tay về, nhét thẳng chiếc bút vào tay anh ta: “Ký tên!”
Thế nhưng Phó Đình Tiêu lại đột ngột hất văng bản hợp đồng đi, rồi nhào đến ôm chặt lấy eo tôi như một đứa trẻ đang giận dỗi ăn vạ: “Vợ ơi, anh không ký đâu!” “Anh đã bảo là anh không ly hôn mà.” “Chẳng phải em đã hứa sẽ sinh con cho anh sao?”
Bản hợp đồng rơi xuống nền nhà lênh láng rượu, dòng mực nhanh chóng nhòe đi thành những vệt loang lổ.
Đây đã là lần thứ hai rồi. Lần đầu tiên, anh ta bảo tôi vô lý. Lần này, anh ta lại mượn rượu giả điên.
Nước mắt dâng lên sống mũi. Tôi ngẩng đầu cố ép chúng quay ngược vào trong, rồi vung tay tát thẳng một cú đích đáng vào mặt anh ta: “Phó Đình Tiêu!” “Rốt cuộc anh còn muốn cái gì nữa?” “Tôi đã chủ động rút lui.” “Tôi nhường anh lại cho cô ta rồi.” “Chỉ là ký một cái tên thôi, khó khăn đến thế sao?”
Anh ta bất ngờ chụp lấy cổ tay tôi. Dù đang say đến mê muội, anh ta vẫn nở nụ cười dịu dàng: “Vợ đừng giận mà…” “Tay em đang bị thương đấy.” “Đánh anh thế này, tay em sẽ đau mất.”
Câu nói ấy tựa như một lưỡi dao cùn, từ từ cứa sâu vào trái tim tôi.
Một năm trước, tôi cũng từng bị tổn thương đến mức thân tàn dại dại. Nhưng rồi cuối cùng lại vì mấy lời đường mật này mà mềm lòng tha thứ. Không ngờ một năm sau, chính tôi lại tự tay đẩy mình vào cảnh cũ.
Anh ta quá hiểu tôi. Đánh tôi một roi, rồi lại cho tôi một viên kẹo, vậy là tôi sẽ lại sẵn sàng vì anh ta mà bất chấp tất cả.
Nhưng lần này, mọi chuyện đã khác rồi.
Tôi giơ bàn tay còn lại lên, dồn toàn bộ sức lực tát mạnh thêm một cái nữa.
“Chị Thanh Ninh!” “Anh Đình Tiêu chỉ uống say thôi, sao chị lại đánh anh ấy chứ?”
Giọng nói chói tai của Lục Vi Vi bất ngờ vang lên ngay ngoài cửa phòng.
Ánh mắt Phó Đình Tiêu lập tức sáng rực lên. Anh ta loạng choạng bước về phía cô ta: “Vi Vi, anh biết ngay mà… Em làm sao nỡ bỏ anh được.”
Lục Vi Vi vội vã chạy đến đỡ lấy anh ta, rồi quay sang trách móc tôi với giọng điệu đầy hách dịch: “Chị Thanh Ninh, trưa nay là buổi gọi vốn roadshow của công ty. Chị biết thừa buổi tiệc này quan trọng thế nào rồi còn gì? Vợ chồng cãi nhau thì thôi, sao chị lại động tay động chân thế? Chị tát anh ấy một cái đích đáng như vậy, lát nữa gặp các nhà đầu tư thì biết giải thích làm sao? Mọi người hỏi đến, chẳng lẽ em lại bảo Tổng giám đốc Phó bị vợ đánh à?”
Tôi suýt chút nữa bật cười vì sự trơ trẽn và vô lý của cô ta: “Thư ký Lục, xin hỏi cô đang dùng bản ngã hay thân phận gì để hất hàm dạy đời Chủ tịch công ty thế? Cho dù hôm nay Phó Đình Tiêu không tham gia buổi tiệc thì đã làm sao? Một cô thư ký nhỏ ngoan ngoãn như cô, không thấy mình quản quá rộng rồi à?”
Sắc mặt Lục Vi Vi lập tức cắt không còn một giọt máu. Đôi mắt cô ta rơm rớm, đỏ hoe: “Được thôi! Tôi không quản nữa! Dù sao nếu các nhà đầu tư không hài lòng, người phải đứng ra chịu trận chắn rượu cũng chỉ có đứa thư ký cùi cọp này thôi. Cùng lắm thì lại giống lần trước, uống đến mức xuất huyết dạ dày là cùng chứ gì!”
Tôi cất tiếng cười lạnh ngắt: “Cô từng thật sự chắn rượu cho ai chưa? Hay là hôm nay tôi trao cho cô cơ hội nhé? Phần rượu của tôi và Phó tổng, cô uống hết sạch giùm cái?”
Mỗi lần phải đi xã giao, cô ta đều chui tợt ra phía sau, đẩy một Chủ tịch là tôi ra phía trước làm bia đỡ đạn. Tôi uống đến mức nôn mửa không đứng vững nổi, trong khi cô ta lại bận rộn xoa lưng, nấu canh giải rượu cho Phó Đình Tiêu — dù anh ta căn bản chẳng tốn một giọt rượu nào.
Gương mặt Lục Vi Vi cứng đờ ra trong giây lát. Nước mắt cô ta chực trào rơi xuống: “Thẩm Thanh Ninh! Chị chỉ đang mượn cớ để trả thù tôi thôi! Không giữ nổi chân chồng mình thì đừng có giận cá chém thớt lên đầu tôi!”
Cô ta làm bộ làm tịch đẩy Phó Đình Tiêu ra: “Cái công việc này tôi không làm nữa! Tôi xin nghỉ việc!”
Đến lúc này, Phó Đình Tiêu mới hoàn toàn tỉnh rượu. Anh ta vội vã ôm chặt lấy cô ta, rồi trừng mắt nhìn tôi trách móc: “Thanh Ninh, Vi Vi cũng chỉ vì muốn tốt cho công ty thôi mà. Em không thể bao dung, nhường nhịn cô ấy một chút sao?”
Nói xong, anh ta lại quay sang dịu dàng dỗ dành cô thư ký: “Vi Vi ngoan, em là cánh tay đắc lực của anh, công ty làm sao thiếu em được. Chúng mình chẳng phải đã hứa sẽ cùng nhau làm việc đến lúc về hưu sao? Em không được phép nghỉ việc!”
Dỗ xong, anh ta ôm Lục Vi Vi rời đi, không buồn ngoái đầu lại nhìn tôi lấy một lần.




One thought on “FULL Sau Khi Ly Hôn, Tổng Giám Đốc Phát Điên Vì Hối Hận”