FULL Say Rượu “Lên” Giường Anh Kế

Truyện Say Rượu "Lên" Giường Anh Kế – Yokopod

Chương 1

Khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt ấy, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.

Trên cổ và xương quai xanh của Cảnh Đường chi chít những dấu mờ ám. Chẳng cần động não cũng biết đó là “kiệt tác” của ai. Thế nhưng, thủ phạm thì đang hoảng loạn, còn nạn nhân lại bình tĩnh đến lạ.

“Dậy rồi à?”

Anh tiện tay ném chiếc điện thoại sang phía tôi: “Cho anh xin WeChat đi.”

Tôi cứng đờ tại chỗ, vô thức ngước lên nhìn vào chiếc gương cạnh giường. May quá, lớp makeup “độ hình đổi dạng” của tôi vẫn còn nguyên vẹn. Những đường nét quen thuộc hàng ngày đã bị đống mỹ phẩm che lấp hoàn toàn. Bảo sao Cảnh Đường không nhận ra tôi.

“Sao thế?” Anh khẽ bật cười, giọng lười biếng: “Tối qua chủ động như vậy, giờ mới biết hối hận thì hơi muộn rồi đấy.”

“Tối qua… chỉ là tai nạn thôi!” Tôi cố tình bóp giọng, nói bằng tông khác hẳn ngày thường.

“Thế à?” Anh nhướng mày: “Ý em là không định chịu trách nhiệm?”

Tôi sững sờ: “Chịu trách nhiệm gì cơ chứ?”

“Chịu trách nhiệm với anh.” Cảnh Đường thản nhiên buông một câu xanh rờn: “Dù sao… đây cũng là lần đầu của anh.”

Tôi: “…”

Tôi vội vội vàng vàng vơ lấy quần áo mặc vào, rồi lặng lẽ dịch chuyển từng bước về phía cửa phòng.

“Thôi bỏ đi. Nếu sớm biết là anh thì tôi đã…”

“Đã làm sao?”

Tôi lập tức ngậm miệng. Nói dài nói dai thành nói dại, hở tí nữa là lộ đuôi cáo.

“Tùy em.” Cảnh Đường tựa lưng vào đầu giường, đôi mắt đong đưa ý cười lười nhác: “Nhưng anh có vô số cách để tìm ra em. Em cứ thử bước chân ra khỏi cánh cửa này mà không để lại thông tin xem.”

Tôi thừa biết anh không hề nói đùa. Ông anh kế hơn tôi năm tuổi này từ lâu đã nắm thóp phần lớn giang sơn của nhà họ Cảnh. Muốn lùng sục một người ở cái đất Bắc Kinh này, đối với anh chẳng khác nào búng tay một cái.

Thay vì để anh tự tra ra chân tướng rồi “toang” cả lũ, chi bằng tôi tự biên tự diễn cho mình một chiếc profile giả.

Nghĩ đoạn, tôi liền đáp: “Tôi tên Lý Hinh.”

“Bao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi.”

Ánh mắt anh lướt qua tôi đầy vẻ dò xét: “Vẫn còn đi học à?”

“Ừm.”

“Số điện thoại.”

Tôi đọc đại một dãy số. Rất nhanh sau đó, máy tôi hiện thông báo kết bạn WeChat. Kể từ khi lên đại học, tôi đã thủ sẵn một chiếc sim rác và một tài khoản WeChat phụ, đến cái tên cũng là bịa ra.

Sau khi check xong xuôi “hộ khẩu”, Cảnh Đường cuối cùng cũng chịu thả xích cho tôi đi. Nhưng ngay khi tôi chuẩn bị đặt chân ra cửa, anh đột nhiên bồi thêm một câu:

“À đúng rồi. Tối qua em cứ ôm chặt lấy anh rồi gọi ‘anh ơi, anh à’ suốt đấy.”

Chỉ một câu nói đó thôi cũng đủ làm tôi nổi hết da gà da vịt, mồ hôi hột tuôn ra như tắm.

Mãi đến khi yên vị trên tàu điện ngầm để về trường, tim tôi mới chịu nhảy về đúng vị trí. Không sao, bình tĩnh nào. Cảnh Đường chắc chắn không thể nhận ra tôi được. Đừng nói là anh, cái trình độ makeup “đổi đầu” của tôi đôi khi chính mấy đứa bạn cùng phòng còn phải dụi mắt ba lần mới nhận ra chính chủ.

Quan trọng hơn là, suốt những năm tháng ăn nhờ ở đậu dưới một mái nhà, tôi chưa bao giờ gọi anh là “anh trai” cả.

Mối quan hệ giữa tôi và Cảnh Đường vốn dĩ lạnh hơn nước đá. Năm tôi mười lăm tuổi, mẹ tôi qua đời trong một vụ tai nạn giao thông, biến tôi thành đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa. Ngặt nỗi, trên chiếc xe định mệnh ngày hôm đó còn có một người đàn ông khác — bố của Cảnh Đường.

Một kẻ cắm sừng vợ con, và một người trở thành kẻ thứ ba.

Trong tang lễ ngày ấy, mẹ của Cảnh Đường từng hất thẳng cả bát tro hương vào người tôi, dùng những lời độc địa nhất để nguyền rủa mẹ con tôi. Tôi không một lời oán trách hay phản kháng, vì tôi hiểu bà ấy có quyền được hận.

Thế nhưng trớ trêu thay, chính bà lại là người quyết định nhận nuôi tôi. Bà yêu cầu tôi phải trở thành một con người hoàn hảo: nhân phẩm phải sáng ngời, thành tích phải luôn đứng top. Chỉ cần phạm một lỗi lầm nhỏ, tôi sẽ phải nhịn đói. Mỗi khi lên cơn thịnh nộ, bà lại ném đồ đạc vào người tôi rồi gào lên: “Đây là món nợ mà con mẹ mày để lại cho tao!”

Tôi biết, bà nhận nuôi tôi chẳng qua là để tìm một bao cát trút giận mà thôi.

Mười lăm tuổi, cái tuổi ăn tuổi lớn nhưng ngày nào tôi cũng phải sống trong cảnh thấp thỏm lo âu, nhìn trước ngó sau vì sợ mắc sai lầm. Nhưng lò xo nén quá lâu thì phải bật. Sau kỳ thi đại học, tôi điền nguyện vọng vào một ngôi trường xa tít tắp, xem đó như một cuộc trốn chạy khỏi địa ngục.

Những cảm xúc bị kìm nén bao năm qua bắt đầu bùng nổ. Tôi lao vào những trò nổi loạn: uống rượu, đi bar, học lỏm mấy layout makeup “biến hình” rầm rộ trên mạng. Mặt tôi vốn có nét cơ bản, chỉ cần nhấn nhá cọ phấn một chút là như đầu thai sang một kiếp khác ngay.

Ban ngày, tôi vẫn là con ngoan trò giỏi, sinh viên xuất sắc trong mắt thầy cô. Đêm xuống, dưới ánh đèn mờ ảo của hộp đêm, tôi được xả vai, không ai biết tôi là ai.

Nhưng Cảnh Đường thì khác hoàn toàn. Anh là người thừa kế duy nhất của Cảnh gia, sinh ra đã ở ngay vạch đích, chói lọi và rực rỡ như ánh mặt trời.

Tôi vẫn nhớ như in lần đầu gặp anh vào mùa hè năm ấy. Đi học về, tôi thấy một thiếu niên lạ mặt đang ngồi chễm chệ trên sofa. Một tay anh gác lên thành ghế, tay kia bấm điều khiển chơi game điên cuồng. Loáng một cái, màn hình đã hiện chữ Victory. Tôi chẳng nhớ nổi hôm đó anh chơi trò gì, chỉ nhớ mãi góc nghiêng cực phẩm khiến người ta nhìn vào là rớt liêm sỉ, cùng những đường gân nam tính nổi nhẹ trên cánh tay anh.

Khi ấy, tôi lúng túng chào hỏi: “Chào anh, em là Khương Hân Lê. Em mới chuyển đến sống nhờ ở đây… Vậy em nên gọi anh là…”

“Gọi tên là được.” Anh lạnh lùng cắt ngang, không thèm bố thí cho tôi một ánh nhìn: “Anh không có nhu cầu nhận thêm em gái.”

Giọng điệu xa cách đến đóng băng lòng người, y hệt cái thái độ của những người họ Cảnh khác đối với tôi. Sau này, mỗi khi đám công tử bạn anh đến chơi nhà và trêu chọc: “Đây là cô em gái nuôi không cùng huyết thống của ông à?”, Cảnh Đường còn chẳng buồn ngẩng đầu lên, chỉ lạnh lùng ném lại một câu: “Không phải. Thằng nào còn nói nhảm thì cút.”

Từ rất lâu về trước, tôi đã tự biết thân biết phận: Cảnh Đường ghét tôi. Chính vì thế, tôi dám cá 100% rằng nếu anh biết người lăn lộn cùng anh tối qua là tôi, anh thà đi rửa ruột còn hơn.

Bí mật này, sống để bụng, chết mang theo!

Tôi lập tức lôi tài khoản WeChat phụ ra: Block. Xóa bạn bè. Combo hủy diệt cực kỳ dứt khoát.

Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, điện thoại ở tài khoản chính của tôi đột ngột rung lên bần bật.

Cảnh Đường: 【Khương Hân Lê, anh đang ở gần trường em.】 Cảnh Đường: 【Ra gặp anh một lát đi.】

Tôi thật sự cạn lời, không hiểu kiểu gì!

Bình thường cả năm anh chẳng thèm nhắn cho tôi lấy một câu, tự dưng hôm nay lại đòi gặp mặt trực tiếp? Tôi lập tức rep lại bằng văn mẫu từ chối:

【Em đang bận học trên lớp rồi, không tiện ra đâu anh ạ.】

Tin nhắn vừa chuyển trạng thái “đã gửi”, bên kia đã nảy số phản hồi ngay lập tức:

【Thế anh đợi em tan học.】 【Một tiết có 40 phút chứ gì? Anh đang đứng ngay dưới chân tòa nhà giảng đường của em rồi.】

Tôi: “…”

Ủa rồi có cần phải ép người quá đáng thế không hả anh trai?!

Vừa bước ra khỏi ga tàu điện ngầm, tôi bật chế độ “vận động viên điền kinh”, phóng như một vị thần về thẳng ký túc xá. Việc cấp bách nhất bây giờ là phải tẩy sạch sành sanh cái lớp họa mặt này ra.

Con bạn cùng phòng Phàn Kỳ vừa ngủ dậy, ngáp ngắn ngáp dài kéo rèm giường ra nhìn tôi chằm chằm:

“Ủa ai đây… Ủa, Hân Hân đấy à? Cậu lại vừa nâng cấp tay nghề ‘đổi đầu’ đấy à? Tớ suýt thì gọi bảo vệ vào gô cổ rồi đấy!”

Tôi vừa điên cuồng chà lau mặt vừa khóc không ra nước mắt: “Xin cậu đấy, đừng nói nữa…”

One thought on “FULL Say Rượu “Lên” Giường Anh Kế

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *