FULL Say Rượu “Lên” Giường Anh Kế

Truyện Say Rượu "Lên" Giường Anh Kế – Yokopod

Chương 2

“Hôm nay tớ gặp đại họa rồi, mau xuống cứu bồ tớ một tay!”

Mười phút sau, mái tóc xoăn quyến rũ, giật giũ tung xõa tối qua đã biến mất, thay vào đó là kiểu tóc đuôi ngựa cột vội đơn giản. Chiếc váy bó sát tôn dáng bốc lửa cũng được tống khứ vào góc tủ, nhường chỗ cho áo phông trắng cùng quần jeans rộng thùng thình. Cuối cùng, tôi yên vị chiếc kính gọng đen quê mùa lên sống mũi.

Phàn Kỳ ngắm nghía tôi một lượt từ đầu đến chân rồi giơ ngón tay cái tán thưởng:

“Yên tâm đi. Giờ cho lão Cảnh Đường đứng đối diện nhìn thẳng vào mặt cậu, lão cũng đố mà nhận ra được.”

Tòa giảng đường có một lối đi ngách phía sau. Tôi và Phàn Kỳ lén chuồn vào bằng đường đó, đợi đến khi tiếng chuông tan học vang lên mới giả vờ hòa vào dòng sinh viên đông đúc ùn ùn đi ra ngoài.

Quả nhiên, Cảnh Đường đang đứng ngay trước cổng chính.

Cái gã này đúng là kiểu người sinh ra để làm trung tâm vũ trụ, quá mức nổi bật. Với dáng người cao ráo, khuôn mặt đẹp trai không góc chết, anh chẳng cần làm gì cũng tự động gom hết hào quang về mình. Mấy nữ sinh đi ngang qua đều đồng loạt “rớt liêm sỉ”, ngoái đầu lại nhìn anh chằm chằm.

Tôi lủi thủi tiến tới, nhỏ giọng hỏi: “Sao… sao anh lại tới đây?”

“Đến xử lý chút việc.” Anh nhìn tôi, ánh mắt quét qua một lượt rồi thản nhiên bồi thêm: “Tiện thể ghé thăm em luôn.”

Dứt lời, ánh mắt anh chuyển sang Phàn Kỳ đang đứng cạnh: “Bạn học của em à?”

“Vâng, đây là bạn cùng phòng của em.”

“Vậy thì vừa hay.” Anh nói một cách tỉnh bơ: “Cùng đi ăn bữa cơm đi.”

Hệ thống cảnh báo trong đầu tôi lập tức reo chuông báo động: “Còn phải ăn cơm nữa ạ? Chiều bọn em vẫn có tiết học, chắc không kịp đâu anh.”

“Không sao.” Cảnh Đường bình tĩnh bẻ lái: “Ăn ở căng tin trường là được.”

Rõ ràng, ông anh hờ này chẳng có ý định cho tôi bất kỳ cơ hội từ chối nào.

Suốt dọc đường đi, anh bật chế độ “anh trai quốc dân” vô cùng chuẩn chỉnh, hỏi han ân cần xem tôi có quen với cuộc sống đại học không, học hành thế nào, có gặp khó khăn gì không. Còn tôi thì vẫn phải gồng mình duy trì hình tượng “gái ngoan” quen thuộc: cúi đầu, ít nói, ngoan ngoãn, nhìn kiểu gì cũng ra một đóa hoa sen trắng thanh thuần, một học sinh gương mẫu chính hiệu.

Đi được một đoạn, Cảnh Đường bỗng nhiên bẻ lái sang chuyện khác: “Anh nhớ em học ngành phát thanh đúng không? Nhưng hình như định hướng sau này là làm lồng tiếng?”

Tôi gật đầu: “Vâng ạ.”

“Thế em giỏi giả giọng lắm à?”

Tim tôi thót một cái, suýt chút nữa là nhảy ra khỏi lồng ngực. Nghĩ bụng: Chết dở, sáng nay mình vừa dùng giọng giả để nói chuyện với anh ta xong!

Cũng may, dây thần kinh phản xạ của tôi đủ nhanh: “Dạ không giỏi đâu ạ, em vẫn đang trong quá trình học hỏi thôi.”

“Vậy sao?” Khóe môi Cảnh Đường hơi nhếch lên thành một nụ cười ẩn ý. Cái điệu cười ấy làm tôi bỗng thấy lạnh cả sống lưng.

Giây tiếp theo, anh thong thả giáng cho tôi một đòn chí mạng: “Nhưng anh check thời khóa biểu của khoa em rồi. Sáng nay ngành của em làm gì có tiết học nào.”

Khoảnh khắc đó, đầu óc tôi suýt nữa thì chập mạch, màn hình hiển thị một màu xanh chết chóc.

Ai mà ngờ được cái gã tổng tài bận rộn này lại rảnh rỗi tới mức đi lùng sục cả thời khóa biểu của khoa tôi cơ chứ?

May mắn thay, Phàn Kỳ đúng là đồng đội vàng trong làng đỡ đạn, phản ứng của nó còn nhanh hơn tôi một nhịp: “À, sáng nay bọn em sang khoa đạo diễn học ké ấy mà anh! Dù sao dân lồng tiếng cũng phải hiểu rõ cách thức làm việc của đạo diễn thì sau này mới phối hợp ăn ý được chứ, đúng không Hân Hân?”

Tôi lập tức gật đầu như giã tỏi: “Đúng vậy, đúng vậy luôn ạ!”

“Ra là thế.” Cảnh Đường khẽ cười, cái kiểu cười nửa tin nửa ngờ làm tôi đổ mồ hôi hột.

Nói là ăn cơm ở căng tin, nhưng thực chất lại là một mình Cảnh Đường bao thầu cả bàn. Anh lấy rất nhiều món, nhưng bản thân lại chẳng đụng đũa bao nhiêu. Ngược lại, anh cứ dán chặt ánh mắt lên người tôi.

Bị anh nhìn chằm chằm như giám thị coi thi thế này, tôi nuốt không trôi nổi một miếng cơm, đành phải đánh liều chủ động tìm đề tài phá vỡ bầu không khí ngột ngạt: “Anh không ăn chút gì sao?”

“Có ăn chứ.” Miệng thì nói ăn, nhưng đôi mắt chim ưng của anh vẫn không hề rời khỏi tôi.

Một lúc sau, anh lại hỏi: “Dạo này bài tập trên lớp nhiều lắm à?”

“Cũng bình thường ạ.” Tôi hoang mang: “Sao anh lại hỏi thế?”

“Mắt em thâm quầng như gấu trúc rồi kìa. Tối qua ngủ không ngon à?”

Tôi lập tức bật chế độ văn mẫu bịa chuyện: “Dạ… tối qua em với Phàn Kỳ mải luyện lồng tiếng đến tận khuya.”

“Đúng đúng đúng, chuẩn luôn anh ơi!” Phàn Kỳ phối hợp cực kỳ ăn ý, tung hứng nhịp nhàng: “Tất cả là tại em đó ạ. Em bắt chước mãi mà không ra được cái giọng chanh chua của Kỳ quý nhân, nên cứ kéo Hân Hân thức cùng để sửa giọng cho bằng được.”

“Kỳ quý nhân?” Cảnh Đường bật cười: “Là cái đoạn tố cáo tư thông nổi tiếng trong phim Chân Hoàn Truyện đấy à?”

Quả nhiên là phân cảnh kinh điển, đến cả một người quanh năm suốt tháng chỉ biết đến công việc như anh cũng nghe danh.

Phàn Kỳ nhanh trí rút ngay điện thoại ra: “Anh có muốn xem thành quả không ạ?”

“Có chứ.”

Cái video này thực ra được quay từ tuần trước, không ngờ hôm nay lại vô tình trở thành bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo cứu mạng chúng tôi. Cảnh Đường xem rất chăm chú, xem xong cũng không tra hỏi thêm câu nào nữa.

Trước lúc rời đi, anh thong thả rút ra một tấm thẻ ngân hàng rồi đẩy về phía tôi: “Cầm lấy.”

“Để làm gì ạ?”

“Tiền sinh hoạt phí.”

Tôi vội vàng nhận lấy rồi lí nhí trong cổ họng: “Cảm ơn anh.”

“Cảm ơn anh trai.” Anh lạnh lùng sửa lưng tôi.

Tôi ngẩn người ra một lúc. Nhưng ngay giây tiếp theo, Cảnh Đường lại tự mình phủ nhận: “Mà thôi. Em tốt nhất là đừng gọi anh là anh trai thì hơn.”

Nói xong câu đó, anh dứt khoát quay người lên xe. Từ đầu đến cuối, anh không hề để lộ biểu cảm trên khuôn mặt mình cho tôi thấy.

Tôi thừa biết, tấm thẻ kia chẳng qua chỉ là một nhiệm vụ gia đình mà người nhà họ Cảnh giao phó cho anh mà thôi. Kể từ sau kỳ thi đại học, tôi gần như đã tự lực cánh sinh, không thèm ngửa tay xin nhà họ Cảnh một đồng nào nữa. Chắc là họ đột nhiên nhớ đến sự tồn tại của đứa con nuôi này, nên mới tiện miệng bảo Cảnh Đường ghé qua bố thí chút tiền xem tôi còn sống hay đã nghẻo.

Tôi không có ý định đụng vào số tiền trong thẻ này. Sau này, khi đủ lông đủ cánh, tôi sẽ hoàn trả lại toàn bộ cho họ, bao gồm cả chi phí nuôi dưỡng suốt ba năm cấp ba. Cứ từ từ kiếm tiền rồi sòng phẳng cắt đứt mối quan hệ này là tốt nhất.

Mấy ngày sau đó, tôi ngoan ngoãn đóng vai gái lành, không dám bước chân ra khỏi cổng trường. Đợi đến khi thám thính chắc chắn Cảnh Đường đã bay về Thượng Hải xa xôi, tôi mới dám lén lút quay trở lại quán bar để làm việc.

Tôi đã làm thêm ở đây được hơn một tháng, lương lậu khá khẩm, rất thích hợp để tích góp tiền nong một cách nhanh chóng. Cái lần xảy ra “sự cố” nhớ đời với Cảnh Đường hôm trước cũng là do tôi mới học pha chế, lỡ tay đong sai tỷ lệ công thức. Nghĩ bụng uống thử một ly xem vị thế nào, ai dè vừa tợp một ngụm xong là ngất ngây con gà tây, bất tỉnh nhân sự luôn.

“Ơ kìa, Lý Hinh!” Đàn anh pha chế thấy tôi thì cười toe toét chào hỏi: “Khỏe hẳn chưa em?”

Lý Hinh là nghệ danh, cái tên giả tôi dùng để đi làm ở quán bar.

“Em khỏe re rồi ạ.” Tôi gật đầu cười.

Đàn anh như sực nhớ ra điều gì, liền ghé tai tôi nói nhỏ: “À đúng rồi, tối tuần trước em say bí tỉ, cứ ôm chặt lấy một anh trai rồi gọi ‘anh ơi, anh à’ ngọt xớt. Đã thế còn sống chết đòi bám đuôi người ta về bằng được. Hai người là người quen cũ à?”

Tôi suýt chút nữa là sặc nước bọt: “Đâu có, không quen không biết gì đâu anh ơi! Tại hôm đó em say quá thôi. Lần sau em chừa, thề không như thế nữa.”

Đàn anh gãi gãi đầu, vẻ mặt hoang mang: “Thế á? Anh lại cứ tưởng hai đứa quen nhau từ trước cơ. Lúc em ôm người ta, anh thấy anh chàng đó phối hợp lắm, cứ liên tục dịu dàng đáp lại ‘Ừ, anh đây’ với em suốt mà.”

Động tác lau ly của tôi bỗng chốc cứng đờ, chiếc ly thủy tinh suýt chút nữa là trượt khỏi tay rơi thẳng xuống bồn rửa. Trong lòng tôi thầm nghiến răng nghiến lợi: Cảnh Đường đúng là cái đồ diễn viên hoàng gia! Ở nhà thì bày đặt vạch rõ ranh giới giới hạn này nọ, ra ngoài đường một cái là sở thích làm “anh trai mưa” của thiên hạ trỗi dậy ngay được!

Công việc pha chế nhìn chung thì không có gì quá phức tạp, ngặt nỗi môi trường quán bar thì thượng vàng hạ cám, cực kỳ hỗn tạp.

Tối hôm đó, một gã đàn ông trung niên say khướt, bước đi loạng choạng tiến về phía quầy bar. Gã chỉ thẳng ngón tay vào mặt tôi, giọng lè nhè: “Tôi muốn con bé này pha rượu cho tôi.”

Đàn anh pha chế thấy mùi chẳng lành liền lập tức bước lên chắn trước mặt tôi: “Dạ thưa anh, em nó mới vào thực tập nên tay nghề chưa vững. Để em đích thân phục vụ đại ca nhé.”

“Cút xéo ra chỗ khác!” Gã đàn ông quát lớn, đập bàn rầm rầm: “Tao bỏ tiền ra mua vui, tao muốn đứa nào pha thì đứa đó phải pha!”

Không muốn làm khó đàn anh, tôi đành chủ động nhận việc, pha đại một ly đưa cho gã. Thế nhưng gã vừa mới nhấp một ngụm, liền thô bạo hất nguyên cả ly rượu vào người tôi.

“Mẹ kiếp, cái thứ nước cống gì thế này hả?! Chó nó còn không thèm uống! Không biết pha chế thì cút mẹ về nhà đi!”

Quản lý quán bar thấy động liền vội vàng chạy tới hòa giải, cúi đầu khúm núm: “Dạ xin lỗi anh, xin lỗi anh rất nhiều. Em nó mới là sinh viên thực tập thôi ạ. Hôm nay bên em xin phép giảm giá 20% cho bàn của anh nhé.”

“Giảm giá?” Gã đàn ông cười lạnh một tiếng đầy khinh bỉ: “Nhiêu đó mà đòi xong chuyện à? Bảo con bé kia ra đây ngồi tiếp rượu, uống với tao vài ly. Nếu không thì cái quán này cứ xác định là đừng hòng yên ổn làm ăn!”

Sắc mặt của quản lý lập tức tối sầm lại. Ngay lúc anh ấy chuẩn bị ra hiệu gọi lực lượng bảo vệ vào gô cổ gã Chí Phèo này ra ngoài, thì một bàn tay từ đâu vươn tới, túm chặt lấy tóc gã đàn ông trung niên kia, thô bạo kéo mạnh một phát khiến gã đứng bật dậy.

“Xin lỗi cô ấy ngay.” Một giọng nói lạnh thấu xương vang lên.

Tôi đứng hình mất năm giây.

Là Cảnh Đường! Anh đang đứng sừng sững giữa ánh đèn mờ ảo của quán bar, ánh mắt sắc như dao cau, lạnh lùng đến đáng sợ.

“M-mày… dựa vào cái thá gì chứ…” Gã đàn ông còn chưa kịp phun hết câu chửi thề, Cảnh Đường đã thản nhiên vớ lấy một chai rượu đặc trên mặt bàn…

One thought on “FULL Say Rượu “Lên” Giường Anh Kế

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *