FULL Thay Em Gái Gả Cho Ác Ma

Truyện Thay Em Gái Gả Cho Ác Ma – Yokopod

Chương 1:

Khi ba tôi đột ngột phá sản, ông may mắn bấu víu được vào một nhân vật tầm cỡ của nhà họ Cận. Đối phương đồng ý rót vốn năm mươi tỷ, cứu công ty của ba tôi thoát khỏi bờ vực sụp đổ trên đà phá sản.

Dĩ nhiên, trên đời này làm gì có bữa ăn nào miễn phí. Đổi lại, em gái tôi phải gả cho cậu chủ nhà họ Cận – Cận Bắc Xuyên để “xung hỉ”.

Cận Bắc Xuyên bị tai nạn xe hơi nửa năm trước, giờ đã trở thành người sống thực vật, đến nay vẫn nằm liệt giường.

Em gái tôi vốn là một thiên tài múa, tương lai phía trước vô cùng rạng rỡ. Đương nhiên con bé chẳng đời nào chịu chôn vùi tuổi xuân bên cạnh một người bất động như thế.

Vì chuyện này mà ba mẹ tôi cãi nhau suốt ngày đêm, từ ban công cãi ra phòng khách, từ nhà bếp tranh chấp đến tận ghế sô pha. Em gái thì ngày ngày khóc lóc sưng cả mắt, có những lần còn khóc đến ngất đi.

Mọi người đều bảo tôi là đứa ngốc, chẳng hiểu sự đời. Thế nên tôi chỉ biết bò lên căn gác mái, lén lút nghe ba mẹ cãi nhau phía dưới.

“Trần Đại Chí, ông đúng là đồ lòng lang dạ thú! Sao ông nỡ nghĩ đến chuyện bán con gái mình hả? Con Giao Giao quý giá của tôi mà phải gả cho một người sống thực vật thì chẳng khác nào ông đang giết chết nó!”

“Bà không gả thì tính sao đây? Không gả, bà định để cả nhà mình ra đường cắp rổ ăn mày chắc? Mẹ con bà xưa nay ăn ngon mặc đẹp, tiêu xài xa xỉ, chẳng phải đều từ những đồng tiền tôi bán mạng kiếm về hay sao?!”

Hôm nay, trận cãi vã của họ kết thúc sớm hơn mọi khi. Không phải vì họ mệt, mà là vì chuông cửa reo.

Trước mặt người ngoài, ba mẹ tôi luôn phải giữ kịch bản là một cặp vợ chồng hạnh phúc, hòa thuận.

“Cháu chào chú, chào dì ạ.”

Giọng nói quen thuộc này cất lên… Đó chính là Cố Trì Yến, anh chàng thanh mai trúc mã mà tôi đã thầm thương trộm nhớ suốt mười ba năm qua.

Tôi mừng rỡ chạy ra ban công nhìn xuống, vừa lúc thấy Cố Trì Yến đang bước lên lầu.

Nụ cười trên môi tôi vừa nở rộ thì lập tức tắt ngấm khi thấy anh rẽ thẳng vào phòng của em gái tôi.

Nhìn thấy Cố Trì Yến, tiếng khóc của em gái lại càng lớn hơn. Anh ôm chặt lấy con bé vào lòng, trông vững chãi như một cây cổ thụ.

Có lẽ vì ánh mắt tôi nhìn họ quá chăm chú, Cố Trì Yến chợt ngước lên và phát hiện ra tôi.

Tôi giật mình hoảng sợ, định rụt đầu trốn đi. Nhưng giây tiếp theo, anh đã gọi giật lại:

“Trần Tranh, đừng đi… được không em?”

Đây là lần đầu tiên trong đời Cố Trì Yến dịu dàng gọi tên tôi, cũng là lần đầu tiên anh dùng giọng điệu van nài ấy với tôi.

Tôi khựng lại. Rồi trước mắt tôi, anh quỳ sụp xuống, ngước nhìn tôi bằng ánh mắt gần như thành kính:

“Trần Tranh, em có thể gả thay cho Giao Giao được không?”

Thay Giao Giao gả đi sao?

Đầu óc tôi mơ hồ, thật sự không hiểu rõ hai chữ “gả đi” nghĩa là gì.

Trong lúc tôi còn đang ngây ra suy nghĩ, Cố Trì Yến tưởng tôi không đồng ý liền vội vã cầu xin tiếp:

“Chỉ cần em chịu gả thay cho Giao Giao, em bảo anh làm gì anh cũng chịu. Trần Tranh, đây là lần đầu tiên anh cầu xin em. Giao Giao không giống em, con bé hoạt bát, quen tự do tự tại rồi. Nếu phải gả vào một gia tộc gia giáo nghiêm khắc như nhà họ Cận, con bé sẽ héo mòn mà chết mất.”

Thế là, tôi đã gả cho Cận Bắc Xuyên thay cho em gái mình.

Em gái tôi không phải chết nữa.

Cố Trì Yến cũng vô cùng vui vẻ.

Nghe tin tôi chịu gả đi, ba mẹ cũng không còn cãi nhau nữa. Họ bắt đầu quan tâm, hỏi han tôi, thậm chí còn nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến – thứ ánh mắt mà trước đây chỉ dành riêng cho em gái.

Hóa ra gả thay lại có nhiều lợi ích đến thế.

Tôi thấy Cận Bắc Xuyên đúng là vị cứu tinh tốt nhất trên đời của mình.

Vì Cận Bắc Xuyên là người bệnh, hôn lễ được tổ chức đơn giản hết mức có thể. Nhưng dù vậy, tôi vẫn mệt đến rã rời cả người.

Vừa bước vào phòng tân hôn, tôi chẳng màng ăn uống gì, cứ thế ngã nhào xuống giường ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau tỉnh dậy, thấy một người đàn ông nằm bên cạnh, tôi mới sực nhớ ra đây đã là nhà mới của mình.

Tôi lồm cồm bò dậy mặc quần áo để chuẩn bị về nhà mẹ đẻ, nhưng vì đầu óc còn mơ màng, tôi vô tình vấp ngã rồi đập mạnh ngực vào người anh ấy. Đầu anh ấy cứng thật đấy, làm tôi lo thâm tím hết cả người anh.

Sợ anh bị đau, tôi vội vàng cởi cúc áo của anh ra để kiểm tra.

Trên làn da trắng trẻo của anh loang lổ những vết thương lớn nhỏ.

Lần đầu tiên nhìn thấy cơ thể anh, tôi bỗng ngẩn ngơ cả người. Trong phòng yên ắng, tôi cứ mơ hồ như nghe thấy một tiếng rên khẽ đau đớn.

Tôi ghé sát vào lồng ngực anh, dịu dàng thổi nhẹ hai cái:

“Thổi thổi nè, thổi thổi là hết đau ngay nhé.”

“Dù trên người có vài vết sẹo hơi xấu một xíu, nhưng anh vẫn là người đẹp trai nhất em từng gặp đấy, đừng buồn nha.” Tôi cẩn thận thì thầm an ủi Cận Bắc Xuyên.

Nói thật lòng, Cận Bắc Xuyên đẹp trai khủng khiếp, còn đẹp hơn cả anh trúc mã mà tôi thích suốt mười ba năm qua. Vẻ đẹp của anh hoàn hảo đến mức trông cứ như người giả vậy.

Tôi tò mò nâng cánh tay anh lên, khẽ cắn một cái. Chỉ trong chớp mắt, trên làn da trắng nõn của anh đã ửng lên một vệt hồng nhạt, hiện rõ một dấu răng đỏ chót.

Chưa kịp thấy chột dạ vì trò nghịch ngợm của mình, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa.

Đã đến giờ ăn sáng, quản gia đặc biệt đến để gọi tôi xuống nhà.

Nhà họ Cận rất đông người, ngay cả bữa sáng cũng ngồi kín cả một chiếc bàn dài. Tôi chẳng thể nhớ nổi mặt từng người, chỉ biết cúi gằm mặt ăn phần bánh bao súp (tiểu long bao) của mình. Bánh bao vừa mới hấp chín nóng hổi, chấm thêm chút giấm, cắn một miếng cho nước súp béo ngậy tràn ra khoang miệng, ôi chao là ngon, làm tâm trạng tôi bay bổng cả lên.

Đồ ăn nhà họ Cận ngon thật đấy, mỗi tội mọi người ăn cơm không được ngoan cho lắm. Cứ có ai đó ở dưới gầm bàn đá vào chân tôi suốt.

Đá một cái, rồi hai cái… Đến cái thứ sáu, tôi không nhịn nổi nữa. Tôi nhắm chuẩn hướng của cái chân kia, dùng hết sức bình sinh đạp mạnh một cú trả đũa.

“Bộp” một tiếng rõ to, Lục thiếu gia nhà họ Cận ngã nhào từ trên ghế xuống đất, chổng cả bốn vó lên trời.

Những người trên bàn ăn bắt đầu ồn ào tranh cãi nảy lửa.

Tôi nghe không hiểu, vì họ dùng toàn từ ngữ đao to búa lớn khó hiểu quá. Nhưng tôi đoán chừng là họ đang mắng mỏ tôi.

Ăn sáng xong, quản gia dẫn tôi đến gặp bà nội nhà họ Cận. Bà mặc một bộ sườn xám rất thời thượng và quý phái, gương mặt lại vô cùng hiền từ. Bà nắm lấy tay tôi, ân cần dặn dò rất nhiều chuyện liên quan đến Cận Bắc Xuyên. Bà bảo tôi đừng lo lắng, chỉ cần một lòng một dạ đối xử tốt với anh là được.

Trước khi tôi gả đi, ba tôi đã dạy: Sang bên đó phải nói ít thôi, giả vờ làm đứa câm cũng được. Nghe hiểu thì trả lời “Vâng”, không hiểu thì cứ gật đầu mỉm cười. Cứ ngoan ngoãn như thế thì mới giống em gái tôi.

Hóa ra cách này dùng tốt thật.

Trước khi tôi lui ra, bà nội còn tự tay đeo vào cổ tay tôi một chiếc vòng ngọc phỉ thúy xanh mướt. Bà xoa đầu tôi, dịu dàng khen: “Thật là một đứa trẻ ngoan.”

Tôi vui đến mức suýt chút nữa là quên mất lời ba dặn mà nhảy cẫng lên reo hò tại chỗ.

Buổi chiều, tôi kéo rèm cửa thật kín rồi ghé tai thì thầm trò chuyện với Cận Bắc Xuyên.

Mọi người đều bảo anh sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa. Như vậy cũng tốt, tôi có thể thoải mái kể cho anh nghe mọi bí mật của mình mà không sợ bị người khác phát hiện ra.

Hì hì, tôi đúng là thông minh quá đi mất!

Tôi kể cho anh nghe chuyện buổi sáng bị Lục thiếu gia đá dưới gầm bàn. Rồi kể cả chuyện lúc ăn xong, Cận tiểu thư định cố tình húc vào người tôi để tôi ngã, ai ngờ tôi né được làm cô ta tự vấp chân ngã oạch một cú đau điếng.

“Nhưng mà điều quan trọng nhất là: hôm nay bà nội đã khen em là đứa trẻ ngoan đấy! Cận Bắc Xuyên, anh nghe thấy không? Đây là lần đầu tiên trong đời có người khen em như thế đấy. Trước giờ mọi người chỉ toàn gọi em là ‘đứa ngốc’ thôi. Hê hê hê! Cận Bắc Xuyên ơi, gả cho anh đúng là quyết định sáng suốt nhất đời em!”

Rèm cửa kéo kín mít, ban ngày bỗng chốc hóa thành đêm tối tĩnh mịch.

Tôi vô tư nằm rạp xuống cạnh người anh mà không hề hay biết rằng, hàng mi của Cận Bắc Xuyên khẽ run rẩy. Đôi mắt sâu thẳm như hồ nước lạnh của anh từ từ mở ra, thoáng hiện lên một tia cười nhẹ nhõm.

Giường nhà họ Cận vừa to vừa mềm, tôi ngủ rất say. Nhưng trong mơ, cứ có ai đó cứ véo má tôi rồi cằn nhằn: “Ở đâu ra một con ngốc đáng yêu thế này nhỉ?”

Tức quá, tôi liền ngoạm cho kẻ phá đám đó một cái thật đau.

Đến khi mơ mơ màng màng tỉnh dậy, tôi tái mét mặt mày khi phát hiện trên tay Cận Bắc Xuyên lại xuất hiện thêm một hàng dấu răng mới cứng.

Tôi thấy tội lỗi đầy mình. Suốt ba ngày sau đó, tôi chỉ dám trải đệm ngủ dưới đất, không dám mò lên giường nữa. Tôi thực sự sợ trong lúc ngủ mơ lại tưởng tượng tay Cận Bắc Xuyên là cái đùi gà lớn mà gặm mất thì nguy!

Đồ ăn nhà họ Cận nấu quá hợp khẩu vị của tôi. Chưa đầy nửa tháng, tôi đã mập lên trông thấy. Quản gia mua cho tôi rất nhiều quần áo mới, điều kỳ lạ là bộ nào bộ nấy đều vừa vặn như in.

Tôi nhìn Cận Bắc Xuyên vẫn đang nằm im lìm trên giường, nghĩ bụng mình không thể thiên vị bản thân được. Thế là tôi quyết định giúp anh đo kích thước cơ thể để may vài bộ đồ mới.

Trước đây tôi từng may quần áo cho búp bê và gấu bông rồi, nhưng Cận Bắc Xuyên thì to lớn quá.

Tôi cầm thước dây loay hoay đo từ đầu đến chân anh, đo xong một lượt thì mệt đến mức thở hồng hộc.

Người sống thực vật quả thực rất nặng, cơ thể anh cứ cứng đờ ra.

Đúng lúc đó, quản gia bước vào phòng: “Thiếu phu nhân, đến giờ uống trà chiều rồi ạ, việc ở đây cứ để tôi lo là được rồi.”

Tôi vui vẻ giao lại chiếc thước dây cho quản gia rồi mỉm cười bước ra ngoài. Quản gia là người rất chu đáo và giỏi giang, giao cho bác ấy thì chắc chắn quần áo của Cận Bắc Xuyên sẽ đẹp hơn tôi tự may nhiều.

One thought on “FULL Thay Em Gái Gả Cho Ác Ma

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *