FULL Thay Em Gái Gả Cho Ác Ma

Truyện Thay Em Gái Gả Cho Ác Ma – Yokopod

Chương 2:

Dưới ánh nắng chiều ấm áp, tôi học theo dáng vẻ thường ngày của em gái, nằm trên chiếc ghế mây đọc sách. Chiếc ghế mây cứ kẽo kẹt đung đưa, khiến tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Trong cơn mơ màng, tôi bỗng cảm nhận được một luồng gió lạnh luồn vào trong áo.

Theo bản năng mở mắt ra, tôi hoảng hốt phát hiện Lục thiếu gia nhà họ Cận đang đè nghiến lên người mình. Cúc áo trước ngực tôi đã bị hắn thô bạo xé toang.

Thấy tôi tỉnh lại, hắn nở nụ cười dâm đãng:

“Chị dâu nhỏ à, tên chồng thực vật của chị không thỏa mãn được chị đúng không, chắc chị cô đơn lắm nhỉ? Đừng lo, để cậu em trai này sưởi ấm cho chị nhé!”

Trước đây tôi chỉ quanh quẩn sống trên gác mái, chưa từng bị ai đối xử vô lễ như thế này bao giờ, nên nhất thời tôi chẳng biết phải làm sao. Tôi chỉ thấy ghê tởm, một sự ghê tởm tột cùng trỗi dậy từ bản năng.

Tiện tay chộp lấy bát sứ, ấm trà, hay bất cứ thứ gì trong tầm tay, tôi ném thẳng vào người hắn.

Hằng ngày tôi ăn rất nhiều nên sức mạnh cũng lớn hơn người bình thường. Hơn nữa, vì ba sợ một đứa “ngốc” như tôi ra ngoài bị bắt nạt nên đã cho tôi đi học vài thế võ phòng thân.

Tôi đè Lục thiếu gia ra đánh tới tấp. Rất nhanh, hắn đã bị tôi đánh cho máu me be bét, chỉ biết ôm đầu khóc lóc cầu xin tha mạng.

Tiếng động quá lớn đã kinh động đến cả gia tộc họ Cận. Mọi người vội vã vây kín phòng chúng tôi.

Đến khi Lục thiếu gia được đưa vào bệnh viện cấp cứu, trên tay tôi vẫn còn dính đầy máu của hắn.

Cận phu nhân (mẹ của Lục thiếu gia) phát điên lên. Bà ta chửi rủa tôi thậm tệ, dùng chiếc túi xách đính đinh tán quật thẳng liên tiếp vào người tôi. Bà ta gào lên buộc tội tôi là hung thủ giết người.

Tôi chỉ biết đứng trơ ra chịu trận, để mặc cho bà ta trút giận lên mình.

Thấy tôi không phản kháng, bà ta càng đánh mạnh tay hơn, miệng không ngừng phun ra những lời độc địa:

“Con tiện nhân xui xẻo này, mày suýt nữa thì giết chết cháu trai nhà họ Cận rồi! Cút ngay, nhà họ Cận không cần loại con dâu ác độc như mày!”

Tôi không hiểu hết những từ chửi rủa phức tạp của bà ta, nhưng từ “tiện nhân” thì tôi hiểu.

Tiện nhân sao? Không phải.

Trước giờ mọi người chỉ gọi tôi là “ngốc”. Em gái tôi tuy cũng hay gọi tôi là đồ ngốc, nhưng con bé dặn: “Chỉ có em mới được gọi chị như thế, đứa khác mà gọi thì chị phải đánh trả cho em!”

Nó còn bảo, bất kỳ ai dám mắng tôi là tiện nhân, hồ ly tinh… thì cứ việc đánh thẳng tay không cần kiêng nể.

Nghĩ vậy, tôi liền dùng sức đẩy mạnh Cận phu nhân ra, còn bồi thêm cho bà ta hai cú đá:

“Ai chửi tôi là tiện nhân thì tôi đánh! Bà chửi tôi, tôi đánh bà! Hơn nữa, là do hắn tự xé quần áo của tôi trước…”

Lúc này, mọi người xung quanh mới bắt đầu nhận ra biểu hiện khác thường của tôi. Họ xì xầm bàn tán:

“Trông cô ta lạ quá, chẳng lẽ là một đứa ngốc sao?”

“Đứa ngốc gả cho người thực vật, ha ha, đúng là trời sinh một cặp!”

Tôi muốn đánh trả, nhưng người xung quanh đông quá, tôi đánh không xuể. Tôi chỉ biết bịt chặt tai lại, nhưng những lời chế giễu ác ý vẫn len qua kẽ tay chui tọt vào đầu.

Bị người ta cười nhạo bao nhiêu năm qua, đến tận hôm nay tôi mới thực sự hiểu “đồ ngốc” nghĩa là gì.

  • Ngốc nghĩa là khi bị người ta đổ oan, dù có muốn giải thích cũng không biết diễn đạt thế nào, chỉ biết ngậm đắng nuốt cay chịu mắng oan.

  • Ngốc là khi bị trách móc, đầu óc sẽ trở nên hỗn loạn, cuống quýt đến mức không thốt lên lời.

  • Ngốc chính là sự ấm ức, vô dụng và nhút nhát. Là kẻ hèn mọn mặc nhiên phải cam chịu sự bắt nạt của người đời.

Lúc này, tôi giống như một con kiến trên chảo lửa, hoảng loạn chạy trốn khắp nơi.

Chạy mãi, chạy mãi, tôi vô tình đâm sầm vào lồng ngực vững chãi của một người.

“Trần Tranh, em chạy đi đâu mà vội thế?” Giọng nói nam tính trầm thấp, dịu êm tựa như một khúc nhạc vang lên bên tai.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, tôi ngỡ như mình đã tìm thấy vị anh hùng cứu vớt cuộc đời mình ra khỏi biển khổ.

Đó chính là Cố Trì Yến, người tôi thầm yêu suốt mười ba năm qua. Người mà trước đây, mỗi khi nghe thấy kẻ khác gọi tôi là “đồ ngốc” sẽ lập tức xông lên, đấm cho đối phương một trận nhớ đời… chính là Cố Trì Yến.

Khi bị Lục thiếu gia giở trò đồi bại, khi bị Cận phu nhân chửi bới đánh đập, hay khi bị đám người kia vây quanh chế giễu là kẻ ngốc, tôi đều không khóc. Thế nhưng ngay giây phút nhìn thấy Cố Trì Yến xuất hiện như một vị cứu tinh từ trên trời rơi xuống, mũi tôi bỗng chốc cay xè… một cảm giác tủi thân bấy lâu nay chưa từng có đột ngột dâng trào.

Nước mắt tôi dường như sắp trào ra ngoài. Tôi níu chặt lấy vạt áo của Cố Trì Yến, muốn kể cho anh nghe mọi tủi nhục mà tôi vừa phải chịu đựng.

Tôi muốn nói với anh rằng Lục thiếu gia đã xé rách áo tôi, dùng ánh mắt ghê tởm ấy nhìn tôi. Tôi muốn kể rằng Cận phu nhân đã đẩy tôi ngã, mắng chửi rồi xua đuổi tôi. Tôi muốn nói rằng bọn họ đều gọi tôi là đứa ngốc, cười nhạo tôi dã man.

Có quá nhiều, quá nhiều điều tôi muốn trút bầu tâm sự với anh. Thế nhưng, anh chỉ lạnh lùng gỡ tay tôi ra rồi nói:

“Trần Tranh, bây giờ anh đang rất bận, không có thời gian tán gẫu với em đâu.”

Những uất ức ngập tràn định nói ra cứ thế nghẹn ứ nơi cổ họng.

Tôi tủi thân cúi đầu, bước tránh sang một bên nhường đường cho anh đi lên phía trước.

Cố Trì Yến liếc nhìn tôi, trong mắt anh ta không giấu nổi vẻ vui sướng khi thấy tôi chịu gả thay, lạnh nhạt nói thêm:

“Trần Tranh, em không còn là trẻ con nữa, tuyệt đối không được ở nhà họ Cận mà giở thói tiểu thư bướng bỉnh, nghe chưa? Cũng đừng có ý nghĩ chạy trốn về nhà. Nếu em làm loạn lên, công ty của chú Trần sẽ ra sao? Còn Giao Giao phải làm thế nào?”

Cố Trì Yến thật sự rất thông minh. Thông minh đến mức mỗi lần gặp anh, mọi suy nghĩ nhỏ bé, ngây thơ trong lòng tôi đều bị phơi bày một cách trần trụi.

Đúng vậy, tôi không thể về nhà. Nếu tôi trốn về, nhà họ Trần sẽ bị liên lụy thì sao? Ba tôi, và cả em gái tôi nữa, họ biết phải làm thế nào?

Sống mũi tôi càng lúc càng cay xè. Nhưng tôi không được khóc. Khóc lóc… phiền phức lắm.

Thế là, tôi cố gắng ngẩng cao đầu, nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Em sẽ không giở tính bướng bỉnh nữa đâu!”

Chuyện tôi đánh Lục thiếu gia quả nhiên đã kinh động đến cả bà nội. Trong lúc tôi còn đang ngồi thẫn thờ trên băng ghế dài ngoài hành lang bệnh viện, vắt óc suy nghĩ xem phải xin lỗi thế nào để nhà họ Cận tha thứ, thì quản gia do bà nội phái đến đã tìm thấy tôi.

Bác quản gia nói Lục thiếu gia chỉ bị trầy xước ngoài da, không có gì quá nghiêm trọng. Nhưng dẫu có thế nào, việc tôi đánh người là sự thật, Cận phu nhân làm sao nuốt trôi cơn giận này.

Vừa về đến nhà họ Cận, bà ta đã lập tức hùng hổ đến tìm tôi hỏi tội. Một đám người kéo đến chính gia nhà họ Cận để vây xem náo nhiệt.

“Con tiện nhân kia! Hôm nay mày dám đánh Tiểu Lục, ngày mai có khi dám đánh cả chồng mày, còn thể thống gì nữa hả? Hôm nay nếu nhà họ Trần không cho tôi một lời giải thích thỏa đáng, tôi thề sẽ không để yên chuyện này đâu!”

Bà ta trừng mắt nhìn tôi, hung hãn như một con sư tử cái sổng chuồng.

“Ồ? Tôi cũng đang tò mò, bà muốn đòi ‘lời giải thích’ gì từ vợ tôi đây?”

Một giọng nói lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng đột ngột vang lên từ phía sau.

Đám đông đang ồn ào lập tức im bặt, tự động dạt sang hai bên nhường đường.

Tôi mơ màng nhìn người đàn ông đang sải bước đi tới trước mặt mình.

Ơ? Trông anh ta quen mắt thế nhỉ?

“Anh… trông giống chồng tôi ghê, anh là em trai song sinh của anh ấy hả?” Tôi tò mò ghé sát lại gần khẽ ngửi… ngay cả mùi hương thanh mát trên người cũng giống hệt chồng tôi!

Phía trên đỉnh đầu tôi bỗng vang lên một tiếng cười khẽ đầy chiều chuộng. Bàn tay to lớn của anh đặt lên đầu tôi xoa hai cái, làm mái tóc vốn đang suôn mượt của tôi rối tung cả lên.

Chưa kịp bực mình, một luồng hơi ấm nóng hổi đã phả vào bên tai. Anh cúi người ghé sát tai tôi, thì thầm bằng giọng trầm thấp, khàn khàn đầy từ tính:

“Đồ ngốc nhỏ, ngay cả chồng mình mà em cũng không nhận ra sao?”

Cận Bắc Xuyên của lúc này sừng sững như một vị hoàng đế ẩn mình bấy lâu nay nay mới xuất hiện, khí thế mạnh mẽ bức người khiến ai nấy đều phải kiêng dè.

Đáng lẽ ra tôi phải thấy sợ hãi trước áp lực này. Thế nhưng, khi nhìn vào đôi mắt đong đầy ý cười và sự che chở của anh, nỗi sợ hãi trong tôi bỗng chốc tan biến sạch sẽ, thay vào đó là một cảm giác an tâm kỳ lạ chưa từng có.

“Anh… anh tỉnh lại từ lúc nào thế?”

Cận phu nhân đột ngột lên tiếng cắt ngang cuộc trò chuyện nhỏ của hai chúng tôi. Cận Bắc Xuyên không thèm nhìn bà ta, trước tiên anh cung kính khom lưng chào bà nội, sau đó mới quay sang nhìn Cận phu nhân. Khóe miệng anh nhếch lên một nụ cười đầy châm chọc:

“Nếu tôi còn không chịu tỉnh lại, chẳng lẽ cứ đứng nhìn vợ mình bị người ta bắt nạt đến mức cô độc, bất lực như hôm nay sao?”

3 thoughts on “FULL Thay Em Gái Gả Cho Ác Ma

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *