Chương 1: Ba Năm Thỏa Hiệp
Khi thấy tin Đàm Ngọc Thanh ly hôn trên mạng xã hội, tôi hiểu rằng, chuyện giữa mình và Chu Đình Thời vậy là chấm hết.
Dĩ nhiên, không chỉ mình tôi nghĩ vậy. Ai ai cũng có chung một cảm giác đó.
Bên dưới bài đăng của cô ấy ngập tràn những bình luận từ bạn bè, bạn học cũ và cả đối tác làm ăn của Chu Đình Thời. Họ ríu rít vào hỏi thăm:
[Thanh Thanh, chúc mừng cậu trở lại hội độc thân nhé! Bao giờ thì về nước đây?]
[Đúng đó, ở nhà có người đợi cậu mòn mỏi rồi kìa.]
Những người này, khi đối mặt với tôi lúc nào cũng giữ khoảng cách. Mỗi lần tôi đi cùng Chu Đình Thời đến các buổi tụ tập, họ đều xã giao gọi tôi một tiếng “chị dâu” rồi lảng mắt đi nơi khác, chẳng buồn tiếp chuyện. Nhưng trong những ánh mắt thoáng qua ấy, tôi đọc được rất rõ sự tiếc nuối.
Cũng phải thôi, từ trong phim ảnh cho đến đời thực, có ai là không muốn thấy một đôi trai tài gái sắc trọn vẹn bên nhau? Cuộc đời này vốn đã có quá nhiều điều dang dở rồi.
Chu Đình Thời và Đàm Ngọc Thanh vốn là một đôi trời sinh. Họ là thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên, cùng nhau đi học rồi yêu nhau một cách tự nhiên. Ai cũng đinh ninh họ sẽ kết hôn — nếu ngày đó Đàm Ngọc Thanh không bất ngờ lấy một người khác.
Tôi từng thấy bức ảnh chụp chung của hai người ở nhà mẹ chồng. Đàm Ngọc Thanh rất đẹp, làn da trắng ngần như ngọc, dịu dàng đứng cạnh anh với nụ cười rạng rỡ. Ai nhìn vào cũng phải trầm trồ khen họ xứng đôi.
Mẹ anh từng thở dài bảo tôi: “Chẳng hiểu sao ngày đó con bé Ngọc Thanh lại đùng đùng ra nước ngoài rồi kết hôn bên đấy, tội nghiệp thằng Đình Thời nhà mẹ…” Nói đến đó, bà bỗng khựng lại.
Nhưng tôi hiểu ý bà. Bà thương con trai vì mất đi người mình yêu sâu sắc mà phải cam chịu cưới một người như tôi.
Với anh, cô ấy là người yêu cũ, là vết thương đã lành miệng. Không ai nhắc thì anh không đau, nhưng mỗi lần chạm đến, anh vẫn thẫn thờ. Mọi người đều từng chứng kiến anh vì cô ấy mà đánh nhau, ghen tuông, đau khổ đến chết đi sống lại.
Nhìn lại cuộc hôn nhân của tôi và Chu Đình Thời, tự nhiên thấy thiếu đi cái tình sâu nghĩa nặng ấy.
Nói vậy không có nghĩa là Chu Đình Thời đối xử tệ với tôi. Anh là người đàn ông rất lịch thiệp, dù ở đâu cũng luôn dành cho tôi sự tôn trọng tối thiểu của một người vợ.
Mỗi lần cùng anh về nhà nội ăn cơm, ăn xong anh đều dắt tay tôi đi dạo trong vườn. Có lần tôi bị trẹo chân, anh liền ngồi xổm xuống, quay lưng về phía tôi dưới ánh trăng dịu mát. Anh khẽ nghiêng đầu, nhếch môi bảo: “Lên đi, anh cõng.”
Những đêm tôi thức khuya làm việc, anh sẽ mang đến một ly sữa ấm, đứng tựa người vào tường, khẽ gõ ngón tay xuống bàn thúc giục: “Uống nhanh đi, anh còn phải mang cốc đi rửa.”
Trước mặt tôi, anh chưa bao giờ thất lễ hay mất kiểm soát. Lúc nào cũng ung dung, tự tại.
Ngay cả trên giường, vào khoảnh khắc nồng nhiệt nhất khi khóe mắt đã ửng đỏ, anh cũng chỉ cười thầm như một sự thỏa hiệp, rồi gọi tên tôi bằng chất giọng bình thản đến lạ lùng:
“Sở Nghiên. Chúng ta cứ thế này thôi, được không?”
Mối tình đầu của anh đã là vợ người ta, còn anh cũng đã cưới tôi rồi. Cho nên anh bảo, cứ sống bình lặng như vậy thôi.
Tôi lướt đọc từng bình luận một, bỗng thấy có người vô tình nhắc đến mình: [Ơ kìa, anh Thời dạo này đang chuẩn bị kỷ niệm ba năm ngày cưới mà nhỉ? Nghe nói còn định tạo bất ngờ cho chị nhà nữa.]
Bình luận này xuất hiện chưa đầy một phút thì đã bị xóa đi, có lẽ người đó cảm thấy không hợp hoàn cảnh. Ngoài tôi ra, chắc không mấy ai kịp đọc được.
Ngón tay tôi chợt cứng đờ trên màn hình. Thoắt cái mà đã ba năm trôi qua rồi. Chu Đình Thời thực sự muốn tự tay chuẩn bị bất ngờ cho tôi sao?
Ngay khi ý nghĩ đó vừa lóe lên, tôi thấy tài khoản của Chu Đình Thời nhấn thích bài đăng ly hôn của Đàm Ngọc Thanh. Anh không viết một chữ nào, nhưng chính sự im lặng đó lại nói lên tất cả.
Tôi mở trang cá nhân của mình ra xem. Tôi vốn là đứa thích chia sẻ, dăm ba ngày lại đăng vài dòng vụn vặt về cuộc sống thường ngày. Tôi kéo từ trên xuống dưới, tuyệt nhiên không hề có một chút bóng dáng nào của Chu Đình Thời. Anh ngại phiền phức, và cũng chẳng bao giờ bận tâm đến những thứ phù phiếm này.
Tôi thở dài, cảm thấy mọi chuyện vậy là đã rõ ràng. Yêu hay không yêu, hạ hồi phân giải.
Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Ngay từ khi bắt đầu, cuộc hôn nhân này đã là một bản hợp đồng: anh giúp gia đình tôi thoát khỏi cảnh phá sản, đổi lại tôi gả cho anh. Đôi bên cùng có lợi.
Giờ đây Đàm Ngọc Thanh sắp về, có lẽ tôi nên thẳng thắn hỏi anh một lời. Nếu anh muốn ly hôn, tôi sẽ buông tay không một lời oán thán. Dù rằng, tôi đã lỡ yêu anh thật lòng.
Hạ quyết tâm xong, tôi bình tĩnh tìm số của Chu Đình Thời rồi bấm gọi. Anh bắt máy rất nhanh. Tôi còn chưa kịp mở lời, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng cười nhẹ nhàng, tự nhiên của anh:
“Sở Nghiên, em về đến nhà chưa? Anh cũng sắp xong việc rồi, em có muốn ăn gì để anh mua về không?”
Anh rất thích gọi đầy đủ họ tên của tôi.
Tôi siết chặt chiếc điện thoại, cố giữ giọng bình thản: “Không cần đâu. Em có chuyện muốn nói với anh.”
Chắc vì nghe ra vẻ nghiêm túc trong giọng điệu của tôi, anh bỗng khựng lại, nụ cười cũng tắt ngấm.
“Chuyện quan trọng lắm sao?” Anh hỏi.
Tôi đáp: “Vâng, rất quan trọng.”
Cúp điện thoại, tôi cứ ngồi thẫn thờ ở phòng khách để đợi anh.
Trong mười mấy phút ngắn ngủi ấy, biết bao ký ức cứ thế ùa về. Tôi nhớ đến ngày thứ hai sau đám cưới, mình bất ngờ nhận được lời mời kết bạn từ Đàm Ngọc Thanh. Cô ấy tự giới thiệu là em gái nuôi của Chu Đình Thời, vì đang ở nước ngoài không về kịp dự đám cưới nên muốn gửi lời chúc phúc đến chúng tôi. Cô ấy còn nói lời xin lỗi vì sự vắng mặt của mình.
Lúc đó, tôi ngây thơ chẳng biết cô ấy chính là người tình trong mộng mà anh chôn giấu sâu trong lòng, nên vẫn lịch sự nhắn tin cảm ơn.
Về sau, khi biết rõ sự tình, tôi mới thấy bản thân lúc ấy thật nực cười và đáng thương. Nhưng không hiểu sao tôi lại không xóa kết bạn, cũng chẳng hé răng nửa lời với ai. Có lẽ vì lúc đó tôi chưa yêu Chu Đình Thời, tâm lý giống như một khán giả xem kịch, cứ lặng lẽ quan sát xem cô ấy định làm gì tiếp theo.
Nhưng tiếc là cô ấy chẳng làm gì cả. Ngược lại, tình cảm giữa tôi và Chu Đình Thời ngày một khăng khít hơn. Đã có lúc tôi hoang đường nghĩ rằng, có khi anh thích sự ngoan ngoãn, hiểu chuyện của mình.
Nhưng tất cả cũng chỉ dừng lại ở đó. Anh không còn ở cái tuổi bồng bột để yêu tôi cuồng nhiệt như cái cách anh từng yêu Đàm Ngọc Thanh.
Đêm hôm đó, tôi không đợi được Chu Đình Thời về, cũng không nhận được một tin nhắn hay cuộc gọi nào từ anh. Tôi gọi lại cho anh rất nhiều lần, nhưng đầu dây bên kia chỉ có những tiếng tút dài vô vọng.
Nhìn chằm chằm vào cái tên của anh trong danh bạ, sống mũi tôi chợt cay cay, nước mắt chực trào ra. Trong lòng tôi dấy lên một dự cảm chẳng lành: Tôi sẽ không bao giờ đợi được người đàn ông này nữa rồi.
Trên đời này, có người tìm thấy nhau thì cũng sẽ có người phải lạc mất nhau. Sự vô thường của cuộc sống vốn dĩ là như vậy.
Tôi ngơ ngác ngồi lặng đi một hồi lâu, rồi soạn một tin nhắn gửi đi: [Nếu anh bận thì không cần về đâu, em đi ngủ trước đây.]
Đến tận ba giờ sáng, anh mới nhắn lại vỏn vẹn một chữ: [Ừ.]




One thought on “🔥 HOT FULL Thương Hải Tang Điền, Vẫn Chờ Gió Đến”