Chương 2: “…chúng ta ly hôn đi…”
Đêm đó, tôi trằn trọc tỉnh giấc không biết bao nhiêu lần, giấc ngủ chập chờn chẳng hề yên ổn.
Sáng hôm sau, tôi đổ bệnh phát sốt. Uống thuốc xong, đầu óc tôi lại mụ mẫm, cứ thế ngủ li bì đến tận tối mịt. Khi tỉnh dậy, căn nhà vẫn trống trải, Chu Đình Thời vẫn chưa về.
Cứ thế, hai ngày nữa lại trôi qua.
Ngày tôi khỏi ốm, lướt thấy bài đăng của Đàm Ngọc Thanh trên mạng xã hội, tôi mới bàng hoàng nhận ra mấy ngày qua Chu Đình Thời không hề ở Bắc Thành.
Trong lúc tôi một mình vò võ chờ anh ở nhà, thì ở bên kia bán cầu, Đàm Ngọc Thanh gặp tai nạn xe hơi. Chu Đình Thời đã tức tốc đặt chuyến bay ngay trong đêm để đến bên cô ấy. Những ngày qua, anh luôn túc trực chăm sóc cô. Dĩ nhiên, anh chẳng còn tâm trí đâu mà đoái hoài đến tôi.
Tối hôm đó, tôi đứng thẫn thờ một mình trước hiên biệt thự. Nhìn về phía cuối con đường, tịnh không một bóng người. Đêm nay trăng thanh gió mát, nhưng ánh trăng sương khói ấy dường như đã phủ một lớp mờ sương vào tận đáy mắt tôi.
Tôi khẽ thở dài. Chuyện ly hôn giờ đây chẳng cần phải hỏi ý kiến anh nữa rồi. Anh đã dùng hành động để cho tôi câu trả lời rõ ràng nhất.
Tôi gọi điện cho mẹ. Khi bà bắt máy, tôi mới nói được hai câu thì bà đã thở dài: “Ngày trước con gả vào nhà họ Chu vốn đã là trèo cao, không môn đăng hộ đối. Giờ ly hôn được cũng tốt.”
Bà nhẹ nhàng an ủi tôi: “Cậu Đình Thời ấy, nhìn bề ngoài thì lịch thiệp nhã nhặn, nhưng thâm tâm lại là người lạnh lùng hơn ai hết. Nhìn qua là biết chẳng phải kiểu người biết yêu đương, chiều chuộng ai.”
Mẹ tôi sai rồi. Chẳng qua bà chưa từng biết, những năm tháng anh yêu Đàm Ngọc Thanh, anh đã nâng niu, chiều chuộng cô ấy ra sao. Anh muốn dâng tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời cho cô, lúc nào cũng chở che, bảo bọc, sợ nhất là cô phải chịu chút thiệt thòi.
Nhưng có một điều mẹ nói đúng: tôi và Chu Đình Thời quả thực không xứng đôi.
Anh là cậu ấm ngậm thìa vàng từ nhỏ, cuộc đời trải đầy hoa hồng, làm gì cũng thuận buồm xuôi gió, cái gì cũng phải là thứ tốt nhất. Duy chỉ có chuyện hôn nhân là không được như ý.
Sau khi Đàm Ngọc Thanh lấy chồng, gia đình bắt đầu hối thúc Chu Đình Thời đi xem mắt. Nhà họ Chu vừa thương con trai chịu tổn thương tình cảm, vừa lo anh lún sâu vào quá khứ không dứt ra được, nên mới nghĩ ra cách này. Thời gian đó, các thiên kim tiểu thư, lá ngọc cành vàng vây quanh anh nhiều vô số kể, nhiều đến mức hoa cả mắt.
Thế nhưng cuối cùng, anh lại chọn tôi.
Có lần, một người bạn của anh — cũng là đàn anh khóa trên của tôi — tình cờ nhắc đến tôi trong buổi tụ tập: “Tôi có cô đàn em, trông cũng xinh xắn, mỗi tội gia cảnh hơi bình thường. Được cái tính tình ngoan ngoãn, hiểu chuyện, lại rất dễ tính. Tiếc là nhà cô ấy dạo này gặp chuyện, sắp phá sản đến nơi rồi.”
“Anh Thời, anh còn nhớ cô bé đó không? Mùa xuân năm ngoái đi sinh nhật tôi, tôi còn nhờ cô ấy mang cho anh bát canh giải rượu đấy.”
Dạo ấy, Chu Đình Thời sống rất khép kín, đi chơi với bạn bè cũng luôn tỏ ra uể oải, kiệm lời. Ai cũng nghĩ anh sẽ chẳng bận tâm đến một câu chuyện phiếm như vậy.
Thế nhưng, anh lại bất ngờ lên tiếng, giọng khàn khàn: “Giúp tôi hẹn cô ấy.”
Cả phòng liền ồ lên kinh ngạc: “Không phải chứ anh Thời? Anh muốn gặp đàn em của tôi thật à?”
Chu Đình Thời lúc đó chỉ cười khẽ, ánh mắt thoáng chút hứng thú: “Ừ.”
Mấy năm sau này, bạn bè anh vẫn có người cảm thấy bất bình thay cho anh. Họ cho rằng Chu Đình Thời cưới tôi quá tùy tiện, tôi hoàn toàn không xứng với anh. Họ thi thoảng lại bóng gió trước mặt tôi về người con gái từng đứng cạnh anh, người từng cùng anh được ca ngợi là cặp “Kim Đồng Ngọc Nữ”.
Nếu Đàm Ngọc Thanh là vầng trăng sáng trên cao, thì tôi chẳng qua chỉ là lớp bùn đất dưới chân. Tôi cam chịu để anh giẫm lên, còn những người xung quanh anh thì luôn chực chờ để thay cho anh một đôi giày khác xứng tầm hơn.
Hôm Chu Đình Thời về nước, tôi đang thu dọn hành lý trong phòng.
Anh đẩy cửa bước vào, người sực nức phong trần bụi đường, ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi rã rời. Anh vừa day trán vừa bước vào phòng khách, khàn giọng nói: “Xin lỗi em, dạo này anh bận chút việc nên không ở nhà chăm sóc em được…”
Nói đến đây, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, giọng anh bỗng nghẹn lại.
Tôi dừng tay, ngẩng đầu lên: “Em vẫn đang xếp đồ, hơi bừa bộn một chút. Anh ngồi đợi ghế kia nhé, em xong ngay đây.”
Anh đứng chôn chân tại chỗ, không nhúc nhích.
Một lúc lâu sau, anh mới nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi ngơ ngác hỏi: “Em đi công tác à?”
“Không phải.”
“Đi du lịch sao?” Giọng anh khẽ run lên.
Tôi thở dài, định bụng giải thích. Nhưng dường như đã đoán ra câu trả lời, anh đột nhiên bật cười lạnh lẽo. Ánh mắt anh nhuốm màu băng giá, anh nhìn tôi từ trên cao, giọng điệu đầy mỉa mai, sắc lẹm:
“À, không phải công tác, cũng chẳng phải du lịch. Lại còn chuẩn bị hành lý kỹ càng thế này. Chẳng lẽ, em muốn ly hôn với anh?”
Từ ngày cưới nhau đến giờ, tôi chưa từng thấy một Chu Đình Thời gai góc và sắc bén đến thế.
Đối diện với ánh mắt như muốn nhìn thấu tâm can của anh, tôi nhẹ nhàng gật đầu: “Đúng vậy, chúng ta ly hôn đi.”
Anh mím chặt môi, ánh mắt quét qua chiếc va li đặt cạnh chân tôi: “Em không đùa đấy chứ?”
Trước khi kết hôn, chính anh đã nói với tôi rằng, chỉ cần tôi cảm thấy mệt mỏi hay chán nản, tôi có thể chấm dứt cuộc hôn nhân này bất cứ lúc nào.
Tôi khẽ đáp: “Em không đùa.”
Dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng khách, anh im lặng rất lâu, sau đó mới lên tiếng: “Cho anh một lý do.”
Tôi siết chặt tay kéo va li, cổ họng đắng ngắt, không biết phải bắt đầu từ đâu.
Anh thong thả ngồi xuống ghế, tỏ ra vô cùng kiên nhẫn: “Không nói được sao? Không sao, đêm còn dài, em cứ từ từ mà nghĩ. Anh có thừa thời gian.”
Vẻ mặt anh tỏ ra bình thản, nhưng quầng thâm đậm nét dưới mắt đã tố cáo việc anh nhiều ngày liền không hề được ngủ ngon.
Tôi hít một hơi thật sâu, định mở lời thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa. Là bác tài xế công nghệ mà tôi đã hẹn trước.
Tôi bước ra mở cửa, bảo bác chờ một lát rồi quay lại nhìn Chu Đình Thời. Những lời định nói, cuối cùng tôi lại nuốt ngược vào trong.
Dù sao thì năm xưa anh cũng đã giúp đỡ gia đình tôi, còn chuyện giữa anh và Đàm Ngọc Thanh, tôi chưa từng ghen tuông hay xen vào. Giờ đã quyết định buông tay để tác thành cho họ, thiết nghĩ cũng chẳng cần phải nói nhiều làm gì nữa.
“Lý do đơn giản lắm. Ba năm rồi, em thấy chán rồi.”
Anh khựng lại, đôi lông mày nhíu chặt nhìn tôi trân trân.
Tôi đặt tờ đơn ly hôn đã ký sẵn lên bàn trà trước mặt anh, rồi dứt khoát quay người kéo va li ra cửa. Khi bước chân chuẩn bị bước qua ngạch cửa, phía sau lưng tôi vang lên tiếng của anh. Giọng nói ấy mang theo vài phần tự giễu, lại có chút dửng dưng lạnh lùng.
Anh cười nhạt: “Được, vậy thì ly hôn đi.”




One thought on “FULL Thương Hải Tang Điền, Vẫn Chờ Gió Đến”