Gió chiều thổi qua làm tóc tôi bay nhẹ. Một khoảng lặng bao trùm lấy cả hai. Rồi đột nhiên, Tống Lê Xuyên bật cười.
Cốc! Hai ngón tay cậu ấy gõ nhẹ lên trán tôi: “Lý luận tình yêu dài dòng thế này mà cũng từ miệng cậu nói ra được à? Xem ra không phải cậu không thay đổi, mà là thay đổi quá nhiều rồi.” Cậu ấy nheo mắt: “Nói đi, yêu ai rồi đúng không? Sao không dẫn về cho tớ kiểm tra chất lượng?”
Tôi lắc đầu, thành thật: “Không có khả năng.”
Cậu ấy không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng vén lọn tóc của tôi ra sau tai: “Trời sắp lạnh rồi. Vào nhà đi.”
Tôi đứng nhìn theo chiếc xe của Tống Lê Xuyên rời đi. Vừa quay người lại, tôi liền bắt gặp Trần Vọng Tân. Anh đứng sừng sững bên kia đường, giữa hai ngón tay là điếu thuốc lập lòe. Tôi bỗng thấy một sự bất lực trào dâng. Ba năm qua, chúng tôi đã gần gũi đến mức không còn gì xa lạ, nhưng tôi lại không hề biết anh có hút thuốc.
Một cơn gió lạnh thổi qua lẫn vài hạt mưa. Tôi kéo chặt áo, lặng lẽ đi ngang qua anh.
“Người đó là ai?” Giọng anh vang lên lạnh lùng phía sau.
“Người đi xem mắt.” Tôi vừa bấm mật mã cửa, vừa trả lời như không có gì.
“Em quay về… là để lấy anh ta?” Giọng anh lúc này còn lạnh hơn cả gió mùa.
Tôi im lặng không trả lời, và anh thì tự hiểu theo cách của mình. Anh lao đến siết chặt lấy vai tôi, ép tôi lùi sát vào tường: “Hắn hơn tôi chỗ nào? Tiền? Quyền?” Anh cúi xuống, giọng thấp đi đầy nguy hiểm: “…Hay là làm em sướng hơn tôi?”
Mùi thuốc lá thoảng qua khiến đầu óc tôi tỉnh táo lạ thường. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh: “Tin nhắn tôi gửi chưa đủ rõ sao?” Tôi lặp lại từng chữ: “Chúng ta, đừng liên lạc nữa.”
“Dựa vào cái gì?!” Lần này, anh gần như đã mất kiểm soát hoàn toàn.
Tôi bình tĩnh đáp: “Cái gì dùng lâu cũng sẽ chán. Ba năm rồi, tôi muốn đổi khẩu vị. Không được sao?”
Cơn mưa lớn cuối cùng của mùa hè trút xuống, gột sạch cái oi bức và cả những chuyện khiến người ta không muốn nhớ. Từ đó, Trần Vọng Tân không xuất hiện nữa. Cuộc sống của tôi yên bình đến mức hơi đáng ngờ.
Cho đến một ngày, tôi vừa bước ra khỏi siêu thị thì một bóng đen đột ngột lao tới. Tôi loạng choạng, trong túi xách mấy lọ thủy tinh va vào nhau vỡ tan tành. Tôi nhíu mày nhìn lên, và chỉ một cái liếc mắt, cơ thể tôi lập tức cứng đờ.
“Âm Âm… cuối cùng ba cũng tìm được con rồi.” Giọng nói đó như một tấm vé kéo tôi về quá khứ.
Lâm Phương Viễn quỳ sụp xuống, khóc lóc vô cùng “chân thành”: “Năm xưa là ba sai… Bây giờ ba thay đổi rồi…”
Người xung quanh bắt đầu tụ lại bàn tán: “Con bé này lạnh lùng thật, bố ruột mà cũng không động lòng.”, “Dù gì cũng là người sinh ra nó mà.”
Tôi đứng giữa đám đông, không nói, không cử động, gương mặt trắng bệch. Hồi nhỏ tôi từng mơ gặp lại ông ta rất nhiều lần, nhưng kết thúc của giấc mơ luôn là những vết thương rớm máu. Ông ta giống như một căn bệnh, chỉ cần còn sống thì tôi sẽ không bao giờ yên ổn. Ánh mắt tôi vô thức rơi xuống một mảnh kính vỡ rất sắc dưới đất. Tôi nghĩ, chỉ cần một nhát, mọi thứ sẽ kết thúc.
Tay tôi run lên bần bật. Nhưng chưa kịp làm gì thì một lực kéo mạnh đã đẩy tôi rơi vào một vòng tay ấm áp.
“Giờ lừa đảo cũng nâng cấp như thế rồi à?” Giọng nói quen thuộc của Trần Vọng Tân vang lên. Anh nhẹ nhàng vuốt lưng tôi an ủi.
Anh nhìn Lâm Phương Viễn, giọng bình thản đến đáng sợ: “Ba bạn gái tôi vừa mất không lâu, tôi còn tận mắt thấy đưa ông ấy vào lò hỏa táng. Giờ bác sống lại… hơi phản khoa học đấy.”
Đám đông lập tức quay xe trong vòng ba nốt nhạc: “Ôi hóa ra là quân lừa đảo!”, “Tội nghiệp cô gái, tự dưng bị khơi lại chuyện buồn.”, “Gọi công an đi!”
Nghe đến hai từ “công an”, mặt Lâm Phương Viễn đổi màu nhanh hơn thời tiết. Ông ta lồm cồm bò dậy, cắm đầu chạy không dám ngoái lại. Đám đông cũng dần tản đi.
“Em ổn không?” Trần Vọng Tân vẫn nắm chặt cổ tay tôi.
“Sao anh lại ở đây?” Tôi nhìn chiếc mũ lưỡi trai trên đầu anh, rồi nhìn xuống chiếc áo da đính đinh hầm hố. Tôi cạn lời: “Phong cách này của anh là…?”
Anh chột dạ tránh ánh mắt tôi: “Đổi gió chút thôi.”
Tôi gật đầu, không hỏi thêm kẻo anh lại lúng túng đánh trống lảng sang chuyện thời tiết. Tôi quay người định đi.
“Người đó… em có cần anh xử lý không?”
Tôi lắc đầu: “Chuyện của em, em tự lo được.”
Tôi không nói chuyện này với mẹ, không phải vì không tin tưởng mà vì không muốn bà phải lo lắng. Tôi chỉ dặn bà dạo này ít ra ngoài thôi. Sau đó, tôi đi báo cảnh sát. Nhưng kết quả nhận được chỉ là: “Chưa có tổn hại cụ thể nên chưa can thiệp được”, kèm thêm câu chốt: “Dù sao ông ấy cũng là cha ruột của cô.”
Tuyệt vời. “pháp luật và huyết thống” đã khóa chặt tôi.
Đúng lúc đó, điện thoại rung lên tin nhắn từ Lâm Phương Viễn. Đọc xong tôi chỉ muốn bật cười. Vẫn là đe dọa, đòi tiền với con số năm trăm triệu, kèm câu kết: “Con không muốn thấy ba bị chặt tay chứ?”
Xin lỗi, Tôi không tin ông ta, vì người như ông ta có lần một sẽ có lần hai. Muốn dứt thì phải dứt hẳn.
Tôi gõ phím gửi đi một địa chỉ: [Tối mai đến đây. Tôi mang tiền mặt.]



