🔥 HOT FULL Truyện cưới trước yêu sau Bạn Giường

 Truyện cưới trước yêu sau Bạn Giường - Ngôn tình ngược

Chương 1:

Gần hết giờ làm, trời bỗng đổ mưa như trút nước. Đồng nghiệp Giang Miên quên mang ô, liền lân la lại gần tôi cười trừ: “Cho che ké với, không thì hôm nay tôi thành cá luôn mất.”

Tôi không từ chối, dù sao cũng chẳng phải lần đầu tôi “cưu mang” đồng nghiệp trong mưa. Đang loay hoay mở ô, tôi bỗng nghe cô ấy trầm trồ: “Đúng là làm thư ký có lợi thật đấy. Gần sếp, cơ hội lại nhiều.”

Cô ấy hạ giọng, đầy ẩn ý: “Thư ký Tô mới đến ba tuần đã được che chung ô với Giám đốc Trần rồi. Ba tháng nữa chắc tụi mình phải gọi là ‘bà Trần’ quá.”

Tôi ngẩng lên. Ánh mắt xuyên qua màn mưa, dừng lại ở chiếc ô đen phía trước. Dưới đó là hai bóng người sóng vai: Trần Vọng Tân bước nhanh phía trước, Tô Dư líu ríu chạy theo sau. Vì chạy vội quá, cô ta trượt chân, nghiêng người ngã về phía trước.

Một cảnh phim “ngôn tình kinh điển” lập tức diễn ra: Anh đưa tay ôm eo cô ta.

Tôi thu ánh nhìn lại, khẽ rung chiếc ô để nước mưa rơi xuống thành từng vòng sóng lăn tăn dưới đất. “Không đi à? Đợi thêm chút nữa là bơi về luôn đấy.” tôi nhắc.

Giang Miên chọc chọc tay tôi, giọng đầy cảm thán: “Đó là Giám đốc Trần đấy! Đẹp trai, trẻ tuổi, tài giỏi, lại còn sạch scandal. Cả công ty tôn sùng như idol.” Cô ấy nhìn tôi đầy nghi ngờ: “Cô không rung động thật à? Dù sao thấy có người ngồi ghế phụ của anh ấy, tôi đau lòng muốn xỉu rồi.”

Bộ dạng “diễn sâu” của Giang Miên khiến tôi bật cười. Tôi rút chìa khóa xe, nhấn nhẹ khiến chiếc Audi ven đường lập tức sáng đèn. Tôi nâng cằm cô ấy, trêu chọc: “Ghế bên cạnh Giám đốc Trần cô không ngồi được… Vậy có muốn thử ghế của tôi không?”

Tôi mất kha khá thời gian mới đưa được Giang Miên về nhà. Khi về đến nơi, vừa mở cửa, tôi thấy Trần Vọng Tân đang bày nốt món ăn cuối cùng lên bàn. Anh mặc đồ ở nhà, đeo chiếc tạp dề. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, cái vẻ lạnh lùng “thương trường sát phạt” của anh tan biến sạch, chỉ còn lại một người đàn ông dịu dàng.

Anh bước tới, tự nhiên cầm túi xách của tôi treo lên, sau đó cúi xuống đặt dép ngay ngắn bên chân tôi. Đầu ngón tay anh vô tình chạm vào quai giày cao gót. Ấm. Rất ấm.

Tôi cứng người, lùi lại nửa bước: “Để em tự làm.”

Anh khựng lại một chút, rồi chuyển chủ đề: “Anh làm món sườn hấp bí em thích. Rửa tay rồi ăn nhé.”

Tôi im lặng đi vào phòng tắm. Nước chảy qua kẽ tay, còn suy nghĩ thì trôi đi đâu mất.

Ba năm sống chung, chuyện thân mật giữa tôi và anh không phải ít. Giúp cởi giày vốn chỉ là chuyện nhỏ, nhưng không hiểu sao vừa rồi, tôi lại muốn tránh. Tôi biết lý do, nhưng không muốn thừa nhận. Vì Tô Dư, và cũng vì chính tôi.

Ba năm qua, tôi giống như con ếch trong nồi nước ấm, bị nấu chín lúc nào cũng không hay. Tôi quên mất rằng mối quan hệ này bắt đầu từ một đêm say, và sự dịu dàng của anh có lẽ chỉ là phép lịch sự.

Tôi đã tự lừa mình, nhầm lẫn giữa nhu cầu và tình yêu. Sự xuất hiện của Tô Dư giống như một cái tát thẳng mặt. May mà tôi vẫn kịp rút lui.

Bữa tối hôm đó tôi ăn không nổi, chưa đến nửa bát cơm đã buông đũa đi lên lầu. Khi bước ra khỏi phòng tắm, tôi thấy Trần Vọng Tân đang đứng đợi ngoài cửa. Anh cau mày, ánh mắt đầy lo lắng.

Tôi không biết nên đối xử với anh thế nào, nên làm ngơ. Nhưng vừa lướt qua, anh bỗng nắm lấy cổ tay tôi rất chặt.

“Hôm nay em…”

Tôi lạnh lùng cắt ngang: “Muốn làm à?”

Anh sững lại. Còn tôi thì không cho anh thời gian phản ứng, nhón chân chủ động hôn anh. Nhưng rất nhanh, quyền chủ động đã đổi chủ. Anh giữ gáy tôi, nụ hôn từ nhẹ nhàng chuyển sang sâu hơn, gấp gáp hơn. Thậm chí… không đợi nổi đến phòng ngủ.

Anh đẩy tôi vào phòng tắm. Hơi nước còn chưa tan, tường gạch lạnh ngắt đối lập với chiếc váy ngủ mỏng manh. Anh trở thành nguồn ấm duy nhất, còn tôi chỉ biết bám lấy. Tôi cắn môi, cố không phát ra tiếng. Tôi không muốn thua, ít nhất không quá thảm hại.

Mồ hôi ướt tóc, anh nhẹ nhàng gạt đi, rồi cúi xuống hôn những giọt nước mắt của tôi: “Đừng kìm nữa… gọi tên anh đi, được không?”

Lại là giọng nói đó. Dịu dàng như mật ngọt.

Ngay trước khi bật khóc, tôi cắn mạnh vào vai anh. Đến khi trong miệng có vị máu vẫn không buông. Anh rên nhẹ, rồi cười bất lực bên tai tôi: “Thật hết cách với em.”

Cuối cùng, tôi kiệt sức. Là anh bế tôi về phòng. Trong cơn mơ màng, tôi cảm thấy tay mình được anh nắm lấy. Tôi khẽ động đậy, giọng khàn đi: “Có chuyện gì vậy?”

Anh khựng lại một chút, rồi kéo chăn lên ôm lấy tôi: “Không có gì. Ngủ đi.”

Những chuyện xảy ra trong đêm mưa hôm đó, đến sáng hôm sau dưới ánh nắng chói chang đều đã “bốc hơi” sạch sẽ.

Ngay sau đó, tôi đi công tác hơn nửa tháng. Bận đến mức đầu óc chỉ còn mỗi KPI với deadline, hoàn toàn không còn chỗ cho mấy chuyện tình cảm. Thế nên khi kéo vali, bấm mật khẩu và mở cửa nhà… tôi đã đứng hình mất hai giây.

Bởi vì người mở cửa chào đón tôi lại là Tô Dư.

Cô ta mặc một chiếc váy ren hai dây mà chỉ cần liếc một cái, tôi đã nhận ra ngay: Chiếc váy đó từng nằm trong tủ quần áo của Trần Vọng Tân, và người nhét nó vào đó không ai khác chính là tôi.

Tô Dư mỉm cười, dùng cái giọng điệu đầy khí chất của một “nữ chủ nhân” để hỏi: “Cô Lâm đến đây có việc gì không?”

Tôi xoa xoa thái dương, mệt đến mức lười cả ghen, cũng chẳng buồn hỏi vì sao cô ta ở đây hay Trần Vọng Tân đang biến đi đâu mất. Tôi chỉ mỉm cười, lịch sự hết mức có thể: “Tôi đến lấy đồ. Xong sẽ đi ngay.”

Ba năm sống chung, đồ đạc không nhiều thì cũng chẳng ít. Tôi phải khệ nệ bê lên xuống mấy lần mới gom hết được. Thậm chí, chậu hoa hồng ở ban công tôi cũng quyết định vác đi, dù người chăm bẵm nó suốt bao năm qua là Trần Vọng Tân.

Tô Dư liếc nhìn đống hành lý của tôi, giọng điệu như vô tình mà rất cố ý: “Cô Lâm nhớ kiểm tra kỹ nhé, kẻo sót đồ.” Cô ta ngẩng cằm, gương mặt ra vẻ ngoan ngoãn nhưng ánh mắt thì cay hơn ớt: “Dù sao người mới đã vào rồi, đồ cũ cũng nên dọn ra ngoài. Lỡ sót lại… chẳng lẽ lại phải xuống thùng rác tìm?”

Tôi vẫn cười, cười đến mức chính tôi cũng thấy mình nhu nhược: “Cô nhắc vậy tôi mới nhớ… Tôi còn thiếu một món chưa mang đi.”

Ánh mắt tôi lướt từ trên xuống dưới người cô ta, khẽ nhướng mày: “Chiếc váy cô đang mặc là của tôi. Cởi ra trả tôi.”

“Cô…!” Tô Dư lập tức lấy tay che ngực, mặt đỏ bừng không biết vì xấu hổ hay vì tức.

Tôi vẫy vẫy tay, buông một câu nhẹ tênh: “Thôi, tôi cũng hơi sạch sẽ. Cho cô đấy, tôi không cần nữa.”

Tôi kéo vali về căn hộ mình tự thuê riêng từ trước. Dù sống với Trần Vọng Tân ba năm, tôi chưa từng trả lại nơi này. Có lẽ vì tôi luôn có tầm nhìn xa: Tôi biết sớm muộn gì mình cũng sẽ tỉnh khỏi giấc mơ đó. may mà vẫn còn đường lui.

Rửa mặt qua loa, chưa kịp suy nghĩ gì thêm tôi đã lăn ra ngủ. Khi tỉnh dậy, trời đã xế chiều. Căn phòng tối dần, còn lòng tôi thì trống rỗng. Cảm giác như bị cả thế giới “bỏ quên một cách nhẹ nhàng”. May sao, chiếc điện thoại reo lên đúng lúc đã cứu tôi khỏi những suy nghĩ linh tinh.

Là mẹ gọi. Vẫn là những câu hỏi quen thuộc đến thuộc lòng: Ăn uống thế nào? Ngủ nghỉ ra sao? Công việc ổn không?

Tôi đáp lại vài câu cho mẹ yên lòng. Đến cuối cuộc gọi, giọng mẹ chợt nghẹn lại: “Âm Âm… Tết năm nay con có về không?”

Tôi hơi ngạc nhiên vì rõ ràng còn rất lâu mới đến Tết: “Chưa chắc nữa, sao vậy mẹ?”

Bên kia im lặng một chút, rồi mẹ nói nhỏ: “Không có gì… mẹ chỉ nhớ con thôi.”

Một câu nói rất nhẹ nhưng lại đập thẳng vào tim tôi. Tôi lớn lên trong một gia đình không trọn vẹn. Tuổi thơ của tôi không có khái niệm “ấm áp”, mà chỉ có một người bố say xỉn, cờ bạc và thất thường. Khi ông ta thắng tiền, cuộc sống dễ thở hơn một chút, ít nhất là không bị đánh. Nhưng khi ông ta thua, mẹ tôi liền trở thành nơi trút giận.

Năm năm tuổi, tôi đứng ngoài khe cửa hẹp của ngôi nhà cũ kỹ nhìn mẹ bị đánh dã man. Bên trong là tiếng kêu la, bên ngoài là tiếng tôi khóc lóc, đập cửa đến bật cả máu nhưng vẫn không thể mở được. Mọi thứ kéo dài cho đến một ngày, ông ta quay sang trút giận lên tôi. Và lần đầu tiên, nắm đấm đó rơi xuống người tôi, mẹ tôi đã điên cuồng phản kháng. Bà cầm lấy con dao, mắt đỏ ngầu gầm lên: “Thằng súc sinh! Động vào con tao lần nữa thì chết chung!”

Bố tôi sợ hãi, chửi rủa vài câu rồi bỏ đi. Mẹ buông dao, ôm chặt lấy tôi khóc nấc lên: “Âm Âm đừng sợ… mẹ đưa con đi.”

Từ đó, mẹ một mình nuôi tôi khôn lớn. Còn tôi thì chỉ biết cố gắng học tập, kiếm tiền và thành công để mẹ được nghỉ ngơi. Nhưng hóa ra, tôi lại quên mất điều quan trọng nhất: Thứ mẹ cần không phải là tiền, mà là tôi.

Tôi nhìn lại số dư tài khoản — một dãy số đủ để tôi có thể “nghỉ hưu sớm” — và nhận ra mình không còn lý do gì để ở lại Bắc Kinh nữa. Một tuần sau, tôi xử lý xong công việc rồi nộp đơn xin nghỉ. Đêm rời đi, tôi nhẹ nhõm đến bất ngờ.

Trước khi lên máy bay, tôi gửi cho Trần Vọng Tân một tin nhắn:

[Tôi về quê lấy chồng rồi, sau này đừng liên lạc nữa.]

Kết thúc ba năm gọn gàng bằng một tin nhắn.

Ở quê, cuộc sống của tôi trở nên nhàn hạ. Để tránh việc “rảnh rỗi sinh nông nổi”, tôi bắt đầu trồng hoa, làm vườn, dưỡng lão.

Thế nhưng, sự an nhàn đột ngột của tôi đã khiến mẹ nghi ngờ. Đúng là không ai hiểu con bằng mẹ. Ngay từ ngày đầu tiên tôi vác vali về, mẹ đã nhận ra có gì đó không ổn nhưng bà không gặng hỏi. Còn tôi thì cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu, đành giả vờ như mình vẫn rất ổn.

“Con trai chú Tống nghe con về rồi đấy. Mấy năm không gặp, nó muốn gặp con.” Mẹ nói khi tôi đang nằm phơi nắng, mắt lim dim.

Tôi gật gù cho có lệ: “Vâng…”

Thấy tôi không phản đối, mẹ lập tức “chốt đơn” luôn: “Mẹ nhận lời giúp con rồi nhé. Chỉ đi dạo, ăn cơm thôi.”

Tôi thở dài trong lòng, biết mình đang ở thế yếu nên đành thỏa hiệp: “Được rồi. Gặp một lần cũng không chết ai.”

Tôi và Tống Lê Xuyên có thể xem là thanh mai trúc mã. Năm đó, sau khi bố tôi “chạy trốn nghĩa vụ làm bố” một cách vô cùng dứt khoát, mẹ đã gom hết tiền tiết kiệm, kéo tôi lên một chuyến tàu xanh cũ kỹ. Chuyến tàu lắc lư đó không chỉ mang đi thân xác, mà còn chở cả cuộc đời tôi sang một trang hoàn toàn mới.

Sau vài lần đổi tàu, cuối cùng chúng tôi dừng chân ở thành phố này. Trùng hợp thế nào, nhà của Tống Lê Xuyên lại ở ngay đối diện. Mẹ Tống là một người cực kỳ dịu dàng. Những hôm mẹ tôi bận không đón tôi được, bà sẽ kéo tôi về nhà, vừa cho ăn vừa dỗ dành.

Lần đầu bước vào nhà họ, tôi căng thẳng đến mức đi đứng như một con robot. Tôi sợ bố của Tống Lê Xuyên. Dù mỗi lần gặp, ông đều cười hiền và chào hỏi rất lịch sự, nhưng nỗi sợ của một đứa trẻ thì chẳng cần lý do — chỉ cần từng trải qua tổn thương là đủ. Tôi luôn lo sợ rằng ông sẽ bất ngờ nổi giận, túm tóc tôi lên như cách bố tôi từng làm.

Bạn đang đọc truyện tại Yokopod. Chúc các bạn một ngày vui vẻ!

Nhưng không có chuyện gì xảy ra cả. Ông chỉ vỗ vai Tống Lê Xuyên, dặn dò: “Em gái Âm Âm đến chơi, con không đưa em vào phòng à? Có gì ngon, có gì vui, phải chia sẻ cho em, nghe chưa?”

Tống Lê Xuyên nắm tay tôi, trả lời dứt khoát: “Biết ạ!”

Khoảnh khắc đó, tôi mới hiểu thế nào là một “gia đình bình thường”. Và cũng hiểu… tôi và cậu ấy vốn đã khác nhau từ vạch xuất phát. Cậu ấy lớn lên trong yêu thương, còn tôi thì chỉ lo học cách để tồn tại. Nhưng điều kỳ lạ là, cậu ấy sẵn sàng chia một nửa yêu thương đó cho tôi mà không hề do dự.

“Lâu không gặp… cậu vẫn y chang nhỉ. Ít nói đến mức tớ tưởng bị câm luôn rồi.” Một làn hơi lạnh phả vào cổ khiến tôi giật mình.

Tôi nhíu mày nhìn thủ phạm. Tống Lê Xuyên lập tức cười “cầu hòa”, đưa ly trà sữa ra trước mặt tôi: “Four Seasons Macchiato, không đá, không đường, thêm trân châu khoai môn. Không nhớ nhầm chứ? Món tủ của cậu đấy.”

Tôi nhận lấy, chọc ống hút xuống uống một ngụm rồi mới chậm rãi đáp: “Cậu cũng chẳng thay đổi, vẫn ồn ào như cái loa phường.”

Tống Lê Xuyên dựa lưng ra ghế, tóc rũ xuống đầy lười biếng: “Tớ chỉ nói nhiều với cậu thôi. Không lớn lên cùng nhau, có khi giờ tớ đã trở thành tổng tài lạnh lùng ngầu lòi rồi.” Cậu ấy thở dài đầy “diễn xuất”: “Đáng tiếc, cậu từ nhỏ đã là tảng băng. Nếu tớ cũng đóng băng theo thì chắc mười hai năm qua chúng ta nói với nhau được đúng mười hai câu.”

Tôi bật cười, không phủ nhận: “Dạo này cậu thế nào?”

“Ổn. Tớ coi như… nghỉ hưu sớm rồi. Còn cậu?”

“Tốt nghiệp xong tớ đi làm nhiếp ảnh gia thiên nhiên được hai năm, lang thang núi rừng.” Cậu ấy nhún vai: “Nhưng sau đó dính chấn thương, mẹ tớ suýt khóc cạn nước mắt. Thế là đành ‘rửa tay gác máy’, quay về mở studio cho lành.”

Tôi khoanh tay, nhướng mày trêu chọc: “Nghe hơi tiếc nhỉ… Nhưng thôi, ở tuổi này mà còn khởi nghiệp được thì coi như quay về tuổi 18 lần hai.”

“Ê!” Tống Lê Xuyên giả vờ giận, giơ tay định gõ trán tôi.

Tôi nghiêng đầu né theo phản xạ. Bàn tay cậu ấy bỗng khựng lại giữa không trung, không khí chợt chùng xuống một nhịp. Nhưng rồi, cậu ấy rất nhanh rút tay về, cười xòa: “Thanh niên 18 tuổi đẹp trai như tớ không thèm nói chuyện với ‘cô già’ đâu nhé.”

Chúng tôi đi dạo, lang thang qua những nơi từng gắn bó. Quán cũ, con đường cũ, và cả những ký ức cũng đã cũ. Gần tối, Tống Lê Xuyên đưa tôi về. Tôi vừa định nói câu “tạm biệt” thì tay bỗng bị nắm lại. Cậu ấy siết nhẹ, giọng trầm xuống: “Âm Âm… lần này tớ hẹn cậu ra là để nói… Tớ thích cậu.”

Tôi cúi nhìn hai bàn tay đang đan vào nhau, rồi ngẩng lên: “Năm đó khi chọn trường đại học, cậu không chọn Bắc Kinh là vì đọc được lời tỏ tình tớ viết ở cuối cuốn bài tập đúng không? Cách từ chối của cậu… cũng khá tinh tế đấy.”

Tống Lê Xuyên cau mày, có chút vội vàng: “Lúc đó tớ nghĩ cậu chỉ đang nhầm lẫn giữa tình cảm và sự phụ thuộc. Nhưng sau này tớ mới biết, tớ mới là người nhầm nặng nhất.” Cậu ấy nhìn tôi, chờ đợi một câu trả lời.

Tôi nhẹ nhàng rút tay ra: “Cậu nói đúng. Khi đó tớ không phân biệt được. Cậu luôn ở bên quan tâm, chia sẻ… Với một người chưa từng được yêu thương nhiều như tớ, điều đó rất dễ bị hiểu nhầm.” Tôi hít nhẹ một hơi: “Nhưng bây giờ tớ hiểu rồi. Tình yêu không phải là đòi hỏi, mà là dù không có gì trong tay vẫn muốn trao đi phần ít ỏi của mình. Biết người ta không thiếu, vẫn muốn cho. Tình yêu đại khái là vậy, không hoàn hảo nhưng cũng chẳng tệ. Nhưng với tớ, cậu mãi là anh trai. Trước đây vậy, sau này cũng vậy.”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *