Truyện Tiểu sư đệ thơm ngon ngọt nước – Truyện ngôn tình cổ trang hài hước, tiên hiệp, tu tiên – Yokopod

[Văn án]
Tiểu sư đệ bị nguyền rủa, ai lén nhìn trộm đệ ấy tắm sẽ bị sét đánh.
Sư huynh ta phải chịu ba đạo.
Sư tôn bảy đạo.
Đến lượt ta, bảy bảy bốn chín tia sét cùng nhau giáng xuống. Xong đời rồi…
Này là muốn cho bà đây trực tiếp lịch kiếp phi thăng luôn đấy à?
Tạm biệt, em trai thơm ngon ngọt nước của ta!
Nguồn: zhihu
Đề cử: Nữ Phụ Độc Ác Lại Tới Đây
Bạn đang đọc truyện tại Yokopod. Chúc các bạn một ngày vui vẻ!
Gần đây tiểu sư đệ của tôi càng ngày càng đẹp, chọc cho phường trộm cắp vô lại thèm muốn, ngày nào tắm gội cũng bị rình mò coi trộm.
Tình trạng này kéo dài suốt mấy tháng trời liền. Bọn trộm này thủ đoạn vô cùng tinh vi, khó ai có thể bắt được.
Sư đệ bố trí phục kích, gài bẫy bằng độc dược, lại còn dùng cả hàn băng ngàn năm đóng băng cửa sổ.
Đệ ấy thậm chí còn xích một con chó dại vô cùng hung dữ ở bên cạnh.
Mọi người biết đấy, cái loại chó dại ý mà, thấy ai mà chả đớp cho một miếng, dữ tợn cực kỳ. Ấy thế mà tên đạo tặc cuối cùng vẫn cứ ngang ngược tung hoành, như chốn không người.
Sáng sớm hôm sau, tiểu sư đệ đẩy cửa ra xem xét, kết quả thật sự là làm người chếc lặng. Vết tích của độc dược màu tím lan từ trong cửa ra đến tận ngoài, khắp núi đầy những dấu chân lộn xộn.
Tất cả đám hàn băng trên cửa sổ đều bị liệt hoả làm tan chảy, ngói trên mái hiên còn bị dẫm đạp đến nỗi rơi rông rổng, trượt xuống thiếu chút nữa đập vào đầu đệ ấy luôn!
Sáng hôm đó, toàn bộ tông môn đều nghe thấy tiếng kinh hô của tiểu sư đệ.
“Mẹ nó, chó của ta đâu!”
Tôi vội vàng chạy tới:
“Sư đệ, đừng hoảng, để sư tỷ giúp đệ tìm chó.”
Sư đệ tên Vệ Vu Kỳ, lúc này đang đứng mái hiên, thân thẳng như ngọc, phong tư trác tuyệt.
Đệ ấy hướng mắt nhìn về phía ta, trên môi hàm chứa ý cười:
“Sư tỷ, tỷ nhanh thật đấy.”
Tôi gật gật đầu, mặt không đổi sắc, quay người rời đi, chỉ là chân có chút khập khiễng.
Sau lưng truyền đến giọng nói lành lạnh của tiểu sư đệ:
“Sư tỷ, sao tỷ lại chân thấp chân cao như vậy?”
Tôi không quay đầu lại, nói:
“Đêm qua đến giúp đệ truy sát đạo tặc đó, không may bị đánh trọng thương!”
Ta tranh thủ thời gian tốc biến thật nhanh về y viện, vừa mở cửa ra bước chân vào, một mùi thơm ngào thơm ngạt đã ập ngay vào mặt.
Đại sư huynh đang ngồi trong sân lúi húi xoay quanh nồi lẩu đang sôi ùng ục trước mặt.
“Đại sư huynh! Ngươi điên rồi! Sư đệ đang đi tìm chó đó!”
Ta lao ta, chộp lấy cái muôi, bắt đầu vớt “topping” trong nồi ra, than,
“Trời đất ơi, giờ vớt hết ra huynh có hồi sinh lại nó như cũ được không vậy?”
Đại sư huynh ngơ ngác ngẩng đầu lên. Khuôn mặt tuấn mỹ ngày nào giờ đã chuyển sang màu gan heo, hắn ngơ ngác nói:
“Sư muội, muội đừng hiểu lầm, ta đang nấu thuốc giải, không phải giả cầy đâu.”
Ta thở dài một hơi, lưỡng lự không nói, nhìn nồi thuốc, trong đó rõ ràng là một con gà mà!
Đại sư huynh thấy ánh mắt của ta vội phân bua:
“ y da, ta vừa cho một con gà ô vào đó, có vấn đề gì sao?”
Trực giác ta luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Phải nói rằng trận chiến đêm qua cực kỳ, cực kỳ đẫm máu!
Mở màn là sư phụ, người nhắm mắt lại, niệm quyết pháp sau đó triệu hồi ra ngọn lửa rực chín dương, từ từ nung chảy cửa sổ đầy băng tuyết rồi lách người vào.
Đại sư huynh tính nhân cơ hội đi theo thì không ngờ lại bị trúng độc, hơn nữa còn bị con chóa độc ác truy đuổi khắp núi.
Ta lúc đó vô cùng lưỡng lự, khó xử vô cùng nhưng cuối cùng cũng quyết định bay đi bắt con chó hung ác ấy về, nhưng kết cục lại bị nó đuổi ngược lại.
Lúc ấy ta bị con chóa cắn chân không buông, không gỡ ra nổi ta đành truyền tin bí mật:
“Sư phụ! Cứu con với!”
Sư phụ thầm mắng:
“Hai đứa ngốc vô dụng này! Không những làm không xong mà còn bị nó đuổi cho chạy vòng vòng nữa chứ!”
Sư phụ tiến đến ứng cứu, đánh con chóa bất tỉnh chỉ với một chiêu.
Đúng lúc này, sư đệ Vệ Vu Kỳ đã đứng lên khỏi bồn tắm.
Tức thì, sư phụ liền bế theo con chóa lên, chạy biến!
Ba người lén lút hành động suốt đêm mà không một ai phát hiện ra.
Nhưng vấn đề là,
Đêm đó khi sư phụ đang ngồi thiền thì con chóa tỉnh lại, nó liền xông đến cắn người một lần nữa!
Kết quả, chỉ sau một đêm trong tông môn đã xuất hiện thêm hai người què và một kẻ ngốc.
Trò hề tông môn tỷ như nhìn lén sư đệ tắm này của nhóm 3 người chúng ta bắt đầu từ khi ta vô tình bắt gặp sư phụ nửa tháng trước.
Đêm đó, ta như thường lệ ngồi trên mái nhà, bí mật bảo vệ an toàn cho tiểu sư đệ dung mạo như hoa nhà mình.
Đến nửa đêm ta bắt được một tên trộm đang lén lút bò cửa sổ.
Không ngờ đấy lại chính là sư phụ nhà mình.
Sư phụ thấy là ta thì thở phào, vô lý mà vẫn rất tự tin nói:
“Thanh Huyên, đây là lần đầu, con niệm tình để ta đi nhé.”
Ta nhìn sư phụ từ trên xuống dưới với ánh mắt nghi ngờ:
“Ai cũng nói là lần đầu của mình, nếu đây là lần đầu của người, vậy tên trộm mấy hôm trước là ai được chứ?”
Sư phụ mở to mắt, tựa như bị oan lắm:
“Thật sự là lần đầu của ta, hôm nay ta đích thân đến đây cũng vì muốn bắt người thôi.”
Hóa ra là do Sư phụ đã được mật báo, rằng trong tông môn chúng ta xuất hiện một vị thượng tiên lịch kiếp lưu lạc xuống.
Manh mối duy nhất về người này là ấn ký rồng bạc ở xương đuôi, và ấn ký này sẽ xuất hiện khi gặp nước.
“Chờ một chút, sư phụ, vậy người đã nhìn lén tổng cộng bao nhiêu cái mông rồi? -.-“
Nói rồi nghĩ đến gì đó, ta che miệng lùi lại phía sau:
“Sư phụ à, chẳng lẽ mông con người cũng nhìn rồi sao?”
Sư phụ sắc mặt sa sầm, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Con nhóc ngốc này, làm sư phụ ngươi bao nhiêu năm rồi, chẳng lẽ ta phải nhìn mông ngươi mới đoán được sao?”
Môn phái của ta thực lực đang dần suy yếu, đệ tử rất nhiều, nhưng tư chất xuất sắc thì chỉ có một số ít.
Chỉ có tiểu sư đệ kia là như hạc giữa bầy gà, khí thế phi thường dẫn đầu toàn bộ đám đệ tử.
Khỏi phải bàn luôn, từ gương mặt kia, khí chất xuất thần này, đến giọng nói và dáng người của Vệ Vu Kỳ, hehehe.
Sư phụ tiếp tục bổ sung:
“Hơn nữa, vị thượng tiên kia là nam giới mà con.”
Ta nắm chặt tay ho khan:
“Vậy chẳng phải nếu là nữ nhân thì người cũng phải nhìn hay sao?”
Sư phụ sửng sốt:
“Thế thì cũng không phải đâu, con rõ ràng là tư chất bình thường, tâm độ cũng bình thường nốt, không thể nào là …”
Ta nhẹ nhàng giơ đoản kiếm lên lau chùi cho sáng bóng:
“Con thì làm sao ạ, sư phụ người nói tiếp đi.”
Sư phụ vội đổi chủ đề, cười chân thành nói:
“Nhưng lúc ta đón con, thầy bói đã nói con là người đã có mệnh trường sinh đó nha.”
…
Là người tu tiên đứng đầu một môn phái, người tin vào bói toán có thực sự ổn không vậy??
Cuối cùng ta quyết định hoàn thành sứ mệnh đầy khó khăn và trở ngại này cùng với sư phụ.
Đại sư huynh là thành viên cuối cùng gia nhập nhóm rình trộm.
Vì ta và sư phụ thường xuyên lén lút gặp mặt lúc đêm khuya, bị đại sư huynh bắt gặp. Đại sư huynh thầm than một tiếng “tông môn bất hạnh” rồi tóm cổ ta và sư phụ lại.
Hiện tại, huynh ấy đang hai tay chống cằm, nhìn chằm chằm về phía hai người chúng ta, nhướng mày nghĩ ngợi:
“Hóa ra thế gian vẫn còn một nhiệm vụ gian nan, nguy hiểm đến vậy sao? Nơi nào có khó, nơi đó có ta lo. Hai người cho ta gia nhập với!”
Bây giờ, ba người chúng ta và một con chó, đang ngồi quanh cái nồi đặt trên mặt đất, suy nghĩ lại hành động của chính mình.
Đại sư huynh tri kỷ gắp cho ta một cái chân gà, rồi lại nhặt một miếng ức gà ném xuống đất cho con chóa hung dữ.
Con chóa chắc cũng nhận thức được tình cảnh của mình bây giờ, không còn gầm gừ nữa mà toét miệng cười trông có vẻ hơi … kinh dị.
Sư phụ nhìn thấy mắt sáng lên:
“Các con nhìn này, con chóa này thông minh quá nhỉ!”
Con chó vểnh tai lên, chớp chớp mắt rồi đột nhiên sủa điên cuồng.
Quả nhiên, ngoài cổng sân truyền đến giọng nói của Vệ Vu Kỳ.
“Sư tỷ à, tỷ đã tìm thấy A Hoàng chưa?”
Thôi chết, hắn đuổi tới rồi!! Làm sao bây giờ!!
Vừa nghe thấy giọng, sư phụ đã nhanh chân chạy vào sân trong.
Ta bàng hoàng đứng dậy định chạy theo thì có tiếng cửa bị đẩy ra ngay sau lưng.
“Sư tỷ, ta vừa đi tuần trên núi trở về, phát hiện Tiểu Hắc của ta cũng bị trộm mất rồi.”
Đại sư huynh cầm chiếc đũa dài ngơ ngác ngồi đó nuốt nước bọt:
“Hy vọng Tiểu Hắc cũng là tên chó.”
Vệ Vu Kỳ vẻ mặt lãnh đạm đứng ở cửa, ánh mắt dò hỏi quét qua ta và đại sư huynh.
“Xem ra sư tỷ đang rất bận à, thôi thì ta chỉ có thể tự mình đi tìm vậy.”
Ta tò mò hỏi:
“Sư đệ, đệ gọi Tiểu Hắc là đang gọi ai vậy?”
Đại sư huynh nhắm mắt chắp tay, thấp giọng cầu nguyện:
“Là con chó, là con chó, là con chó đi mà.”
Sư đệ:
“Là con gà của ta.”
Ha ha.
Ai mà biết được, sau khi sư huynh trúng độc, thần trí không tỉnh táo, chạy nhông nhông khắp núi, lại còn tiện tay bắt gà.
Tiểu Hắc quả thật không được may mắn như A Hoàng.
<Mn còn nhớ con gà đen trong nồi “thuốc” của đại ka khum, ẻm đó =)))>
Tiểu Hắc đệ đệ vì quá thương người anh trai A Hoàng nên đã ra đi tìm đường cứu anh suốt 3 ngày 3 đêm. Kết cục thì, khỏi nói cũng biết.
“Huynh mời sư tỷ đến ăn cơm, vậy mà lại làm thịt Tiểu Hắc của ta để mời tỷ ấy?
Sau khi hai người bọn họ rời đi rời đi, sư phụ yêu dấu đang biến thành mèo của ta mới mới lẻn ra ngoài, một vuốt tóm lấy A Hoàng rồi ra hiệu cho ta im lặng.
Ngày thứ bảy Tiểu Hắc ra đi, ta xách giỏ đến thăm tiểu sư đệ.
Dù sao thì ta cũng có một phần trách nhiệm trong cái chết của Tiểu Hắc.
Đại sư huynh luôn chiều tiểu muội này nhất, không tiếc gì mà xé cho ta 2 cái chân gà, thế nên ta cũng thấy vô cùng áy náy.
Ta dùng cả hai tay đưa giỏ cho sư đệ:
“Sư đệ, xin đệ hãy chấp nhận lời xin lỗi của sư tỷ.”
Mặc dù sư đệ hôm đó không đánh ta, nhưng ta vẫn cảm thấy đệ ấy thực sự rất tức giận.
Vệ Vu Kỳ lật tấm vải trắng phủ trên giỏ ra, bên trong mười mấy chú gà con lông vàng óng ló đầu, kêu ríu ra ríu rít.
Ta nhìn Vệ Vu Kỳ đầy mong đợi, quả nhiên, mặt đệ ấy thả lỏng, lông mày cũng giãn ra.
Ta đang định thở phào nhẹ nhõm, lại nghe hắn trầm giọng nói:
“Sư tỷ, đệ không dễ dụ đến vậy đâu.”
Nửa phút sau, ta và sư đệ trèo vào sân của Đại sư huynh.
Ta run rẩy: “Tiểu sư đệ, ngươi nhất định phải làm cho tới cùng sao?”
Vệ Vu Kỳ ánh mắt kiên định nói:
“Mạng đổi mạng, sư tỷ, tỷ có muốn đi cùng huynh ấy không?”
Ta lại dùng chiêu thề độc bị sét đánh trúng của mình ra tỏ lòng thành với tiểu sư đệ.
Đến khi Đại sư huynh trở về, mấy cây quýt hắn vất vất vả vả cực khổ suốt 3 năm mới trồng ra đã hoàn toàn trơ trụi.
Sư huynh tức giận đến mức lăn lộn:
“AI? LÀ AI ĐÃ BỨT TRỤI A QUÝT CỦA TAAA!”
Khi đó, chúng ta đang đứng trước mặt Đại sư huynh, Vệ Vu Kỳ tự tay bóc quýt cho ta ăn.
Hắn tỏ ra rất kiên nhẫn, động tác nhẹ nhàng:
“A, sư tỷ, tỷ há miệng ra nào.”
Đối mặt với ánh mắt sát ý của Đại sư huynh, ta miễn cưỡng mở miệng ăn hai miếng.
Đi chếc đây, chua vãi shit!
Nhưng nếu nhổ ra, ta sẽ đắc ta cả hai người cùng một lúc.
Lần này là Đại sư huynh giơ kiếm lao ta đuổi theo tiểu sư đệ.
Hai người oánh nhau giáp lá cà từ dưới mặt đất cho đến trên bầu trời, rồi lại biến mất trong giây lát.
Này, sao đệ không đánh với ta vậy? Này này
Tuân thủ đức tính tiết kiệm đáng quý, ta liền nhặt mấy quả quýt vừa đánh rơi đang lăn trên sàn mang đến viện của sư phụ. Sư phụ cắn một miếng, thở dài ba lần.
Theo lời của sư phụ thì, Tiểu Hắc chế,t cũng đã chế,t rồi, đại sư huynh chắc cũng sắp rồi đó.
Đột nhiên, sư phụ nói với ta rằng người đã có thêm manh mối về vị thượng tiên lịch kiếp kia rồi.
“Thanh Huyên, con xem kỹ nhé!”
Sư phụ vẫy vẫy tay áo dài, trong không khí xuất hiện một ảo ảnh cực lớn.
Đầu tiên là đôi giày trắng, sau đó là trang phục của tông môn, kế đó là chiếc thắt lưng trông vô cùng quen thuộc.
Đây không phải là tiểu sư đệ của ta sao?
Đây đây đây… đây là góc nhìn của A Hoàng đúng không?!
Vệ Vu Kỳ đang ngồi trên xích đu, một chân đặt trên mặt đất, lưng hướng lên trời, không thể nhìn rõ biểu tình của hắn.
A Hoàng hình như đang nhảy dựng lên, cố gắng thu hút sự chú ý của chủ nhân. Vệ Vu Kỳ nghiêng đầu, lông mày nhíu chặt lại.
“Quỳ xuống, ai bảo ngươi ăn Tiểu Hắc chứ? Cả ngươi và nàng đều đã quên Tiểu Hắc, đúng là không có lương tâm.”
Sư phụ ấn dừng ảo cảnh, rồi bấm tiếp tua nhanh
Khi Vệ Vu Kỳ xuất hiện lại lần nữa, thời gian và địa điểm đã thay đổi. Hắn đang đứng bên ngoài một bức tường, sắc mặt u ám như sương.
Bên kia bức tường là giọng nói của ta và đại sư huynh.
“Sư huynh, đã ba năm trôi qua, cây quýt của huynh đã có quả rồi đấy.”
“Vậy để tháng sau huynh đãi muội mấy quả nhé.”
Vệ Vu Kỳ quỳ xuống, nhấc tay sờ đầu A Hoàng, ánh mắt vốn ấm áp giờ đây tràn ngập tức giận.
“A Hoàng, ngươi cảm thấy thịt gà ngon hơn hay quýt ngon hơn?”
Sư phụ xua tay để xua đi ảo ảnh, rồi hỏi ta có hiểu vấn đề không.
Ta nhớ ra Tiểu Hắc chính là con gà mà ta đã tặng cho Vệ Vu Kỳ khi ta xuống núi trở về. Chỉ là ta đã không nhận ra nó khi nó ở trong nồi. Ta đã hiểu vấn đề nằm ở đâu.
“Tục ngữ nói, không thể vừa có quýt vừa có gà. Cho nên, sư phụ, ngài muốn ta nhanh chóng đưa ra quyết định, tránh cho tông môn bất ổn sao?”
Sư phụ cau mày:
“Nếu ngươi nói ngươi ngốc đúng là không sai miếng nào, sớm muộn gì tiểu sư đệ ngươi cũng sẽ phi thăng thôi.” Trên mặt người viết rõ hai chữ “ghét bỏ”, nhướn mày nói thêm:
“Đến lúc đó ngươi lại ở bên Lão đại, có phải là ngon ăn không?”
Sư phụ duỗi năm ngón tay ra rồi khép lại, làm ra bộ dáng, anh Tí anh Tèo, anh nào em cũng thích=)))
Ta chợt nhận ra: “Vẫn là sư phụ có tầm nhìn xa trông rộng.”
Nhưng nghe đến đây, sư phụ đã xác nhận danh tính của tiểu sư đệ rồi.
Sư phụ hất tay áo, góc nhìn của A Hoàng lại xuất hiện.
Tiểu sư đệ chỉ chăm chăm đề phòng người mà quên đề phòng cả chó.
Hơi nước bốc lên, Vệ Vu Kỳ thả mình xuống, nhắm mắt lại, từ từ chìm xuống nước.
Toàn bộ người biến mất. Hắn sẽ không chế,t đuối đấy chứ?
Sư phụ bảo ta chờ xem.
Chờ hồi lâu, mặt nước hơi chuyển động, khi nổi lên lần nữa, hóa ra chính là hình dáng thật sự của một con Ngân long chói mắt.
Ta hơi mất tập trung, tim ta đập thình thịch. Khẽ nuốt khan, ta vỗ vỗ lên cánh tay Sư phụ:
“Không ấy thì, đi lên tí nữa, có còn nhìn thấy ấn ký không sư phụ?”
Sư phụ nhìn ta với vẻ kinh tởm.
“A Hoàng quá thấp, con có muốn xem chỗ đó cũng không được. Nhưng nhìn làm gì? Nó đã hiện nguyên hình rồi mà!”
Từ xa xưa, 10 trên 10 các chuyến lịch kiếp đều là tình kiếp. Cái gọi là tình kiếp bất diệt, là rất có thể sẽ chết ở trong tay đạo lữ.
Sư tôn mạnh dạn suy đoán, tình kiếp của Tiểu sư đệ là nằm trên người ta. Xem ra cũng có chút bản lĩnh đoán mệnh. Ta quả nhiên là có tiên duyên.
Để xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với Tiên nhân, giúp hắn vượt qua kiếp nạn là điều đương nhiên.
Sư phụ tàn nhẫn, lại không có điểm mấu chốt nên quyết định sẽ cho Vệ Vu Kỳ một mối tình cực kỳ chóng vánh.
Cái gọi là mối tình chóng vánh, thực chất là tiền trảm hậu tấu, gạo nấu thành cơm luôn.
Sư phụ chắp tay đi trước, trong tay cầm hai gói giấy mỏng manh đựng bột thuốc được chia nhỏ. Một phần là thuốc kích XX, một phần là thuốc độc, hòa tan được trong nước, không màu không mùi không vị.
“Sư tôn à, vạn nhất ta hạ độc nhầm thì phải làm sao? Lỡ đâu độc một cái chế,t nhăn răng thì người định để đại để tử của người làm lại cuộc đời từ đầu à.”
Sư phụ dùng ngón tay vuốt nhẹ hai gói thuốc:
“Ta vẫn biết con có phần hơi ngu ngốc, nhưng không phải trên bao bì ta đã ghi rõ hay sao?”
Sư phụ đã tự tay đánh dấu trên tờ giấy, một chiếc là “Xuân” và chiếc còn lại là “Độc”. Chỉ cần không bị mù, ta có thể phân biệt được hai cái.
Nhưng mà, sư phụ đối xử với Tiên nhân như thế, không sợ sau này người ta biết được san bằng cả quả núi này hay sao!
Sư phụ chọc vào trán ta nói:
“Con cũng có thể thành thần bằng cách trải qua vô số kiếp nạn. Mọi thứ trên đời này chẳng qua chỉ là số mệnh thôi.”
Ta ghi nhớ lời căn dặn của Sư phụ, ôm chặt hai túi thuốc trong tay đi đến trước sân viện của tiểu sư đệ.
Đúng lúc này, sư đệ đang bị Đại sư huynh đuổi theo, tình cờ bay ngang qua trên đầu ta.
Tu vi của Vệ Vu Kỳ vốn còn cao hơn cả sư phụ, nên hắn chỉ chạy trốn cho vui mà thôi.
Khi nhìn thấy ta đang đợi ở cổng, hắn liền hạ cánh, đáp xuống trước mặt ta.
Sư huynh giẫm lên sóng, từ giữa hồ bật lên tấn công, kiếm khí dấy lên sóng nước, thẳng về phía sư đệ.
Vệ Vu Kỳ vừa nhấc tay lên, những giọt nước liền thẳng tắp dừng lại trong không khí, sau đó đồng loạt ào ạt rơi xuống đất.
Trước đây ta không để ý đến khả năng kiểm soát nước của đệ ấy, rốt cuộc thì người ta vẫn là một con rồng mà.
“Sư tỷ, tỷ đang đợi ta phải không?”
Vừa nói hắn vừa liếc mắt khiêu khích trêu chọc Đại sư huynh, ánh mắt lại quay qua nhìn ta chứa đầy ý cười.
Đại sư huynh cầm kiếm đi ta, hơi nhướng mày: “Sư muội, sao muội lại ra đây?”
Cuối cùng ta đã tỉnh táo lại, bắt tay vào công việc ngay.
Ta đến để hạ thuốc tiểu sư đệ, nhưng mà Đại sư huynh vẫn ở đây, có hơi vướng víu nhỉ.
Ta xua tay, quay người rời đi: “Hôm khác ta sẽ quay lại.”
Ánh sáng lóe lên của lưỡi kiếm lạnh như băng lập tức xuất hiện, là kiếm của Vệ Vu Kỳ.
Hắn tay cầm thanh trường kiếm, thờ ơ nhìn ta: “Không phải tỷ đang đợi ta à? Sao vậy, bây giờ không tiện sao?”
Thôi được rồi, là do đệ nài nỉ ta ở lại đấy nhé.
“Vậy vào nhà làm tách trà đã nào.”
Như người ta vẫn nói, những người thầy vĩ đại sẽ tạo ra những học trò vĩ đại.
Không khí giương cung bạt kiếm đầy sát khí này không ngăn được bước chân ta.
Ta vẫn giữ chặt túi thuốc bên mình.
Chén trà này của Đại sư huynh chỉ toàn là thuốc mê.
Chỉ cần huynh ấy ngất đi, ta vẫn có thể hoàn thành nhiệm vụ.
Bây giờ tất cả những gì ta phải làm là chuẩn bị tách trà cho tiểu sư đệ.
Ta trải hai gói thuốc trong tay phải ra, sốc đến không thể kiềm được run rẩy.
Hai người kia đánh nhau hăng quá, còn vô tình tạt cả nước vào người ta.
…
Chữ của sư phụ đã mờ cả, vậy bây giờ cái nào là “xuân”, cái nào là “độc”???
Mặt trời lặn về hướng Tây, trong sân nhỏ có một gian đình.
Vệ Vu Kỳ và Đại sư huynh ngồi đối diện nhau, tình cờ sao sư huynh lại ngồi đối mặt với ta.
Ta quyết định cầu cứu, bí mật ra hiệu cho hắn.
Suy cho cùng thì, Đại sư huynh đã ở bên sư phụ nhiều năm rồi mà, nhìn cái tính “lâm trận bỏ chạy” của hắn là đủ hiểu.
“Sư huynh giúp ta một chút, cái nào là xuân dược, cái nào là độc dược?”
Đại sư huynh cau mày, nhìn thuốc rồi lại nhìn ta:
“Muội mau nói cho ta biết trước, cần cho đệ ấy uống cái gì?”
Chờ một chút, ở đây có một cái hố.
Đại sư huynh vẫn luôn bảo bọc ta, nếu hắn biết ta muốn đưa thuốc kích XX cho tiểu sư đệ, chắc chắn 100% không đồng ý.
Tự dưng mà oánh nhau ở đây nữa thì không ổn.
Giờ ta chỉ cần huynh ấy xác định chữ viết cho ta thôi. Thì ta cứ bảo là ta cần thuốc độc, đến lúc huynh ấy chỉ cái nào thì ta lại cầm cái còn lại đi là được chứ gì.
Thực sự là thiên tài, quá thông minh rồi!’
Ta bảo muốn hạ độc sư đệ nhưng sư huynh lại khuyên ta không nên làm hại đồng môn.
“Vậy cho huynh chọn, huynh muốn ta hạ độc đồng môn hay huynh bị đồng môn tiêu diệt?”
Đại sư huynh im lặng một lúc, duỗi hai ngón tay ra và gõ nhẹ vào gói bên phải.
Đó, có phải nhanh không, mà huynh vẫn còn thời gian lo cho người khác sao.
Huynh không biết là huynh cũng có phần à, chén của huynh cũng “đặc biệt” lắm đó hihi =)))
Ta giục sư huynh nhanh chóng quay lại, tránh cho bị nghi ngờ.
Ta đã chuẩn bị sẵn ba tách trà, bên trái là thuốc kích XX, ở giữa là thuốc mê, bên phải là bình thường.
Đó là tiểu sư đệ, sư huynh và ta.
Ông trời phù hộ con với, mong kế hoạch diễn ra tốt đẹp.
Hoàng hôn dần lấp đầy bầu trời, sắc cam rực rỡ.
Ta hít một hơi dài, chầm chậm đi về phía đình.
Đầu tiên ta đưa tách trà bên trái cho Vệ Vu Kỳ.
Đại sư huynh ho nhẹ, ta cười cứng ngắc, quay đi, trừng mắt đe dọa hắn.
Vệ Vu Kỳ hơi nheo mắt lại, dừng tay lại, đặt tách trà về chỗ cũ.
“Ai da, dù gì cũng là tiểu đệ, đệ nên thỉnh sư huynh uống trước chứ nhỉ.”
Ta đứng sau lưng Vệ Vu Kỳ, bí mật ra hiệu cho Đại sư huynh.
Tên ngốc này, cốc ở giữa là của huynh đó.
Lông mày Đại sư huynh khẽ động, sau khi nhận được gợi ý của ta, hắn đưa tay cầm lấy tách trà ở giữa.
Ta lại mang tách trà trả lại cho sư đệ:
“Sư đệ, dùng trà trà.”
Vệ Vu Kỳ liếc nhìn trà với vẻ mặt khá vui vẻ:
“Ta mời tỷ trước chứ mới phải đạo mà.”
Đại sư huynh đột nhiên ho dữ dội.
Vệ Vu Kỳ ngước mắt nhìn ta, có vẻ có hứng thú: “Tỷ, mời tỷ uống trà.”
Úi, tuyệt đối không thể được.
Ta nhớ rằng khi Sư phụ đưa thuốc, người có hỏi ta rồng có phải là động vật không.
Có lẽ nó liên quan đến thành phần và độ hiệu nghiệm của thuốc người đưa cho ta.
Nhưng ta chỉ là con người, ta sợ bản thân không chịu được sự “kích thích” quá độ của thuốc ấy.
Vệ Vu Kỳ đứng dậy, cầm tách trà lên, vẩy bọt rồi đưa lên miệng ta.
Ta chậm rãi lùi lại, cố gắng giãy dụa nói: “Sư đệ, hiện tại ta không khát lắm.”
Tiểu sư đệ cười đến không ngậm được môi, cố ý nói:
“Sư tỷ, tỷ cho cái gì vào trà à?”
Hắn chưa kịp nói xong đã có người giật lấy tách trà uống một ngụm.
“Sư huynh, đừng uống!”
Hết rồi, hết rồi, hắn uống cạn rồi.
Là thiếu nữ duy nhất trong 3 người, ta quyết định quay người bỏ chạy, ai mà biết được thuốc của sư huynh có có tác dụng đến mức nào chứ.
Vệ Vu Kỳ ngồi lại, với tay lấy tách trà, chậm rãi nhấp một ngụm.
Hắn gõ ngón tay lên bàn, giọng điệu có chút uy hiếp nói:
“Sư tỷ, ngồi xuống uống trà đi.”
Chỉ còn lại tách trà cuối cùng.
Ta ngửa đầu uống hết một ngụm rồi đặt tách trà lên bàn.
Ta thấy chóp tai sư huynh đỏ bừng, thúc giục:
“Sư đệ, chúng ta đi nhanh thôi.”
Đại sư huynh ngơ ngác nhìn ta, có chút khó hiểu nói:
“Sư muội, người muội nên mang đi là ta mới đúng.”
Đại sư huynh cứ tưởng rằng tính mạng của mình đang gặp nguy hiểm, nhưng thực chất người gặp nguy hiểm là ta và tiểu sư đệ kìa!
Bây giờ ta không được đến gần hắn nữa, ta phải đưa Vệ Vu Kỳ đi.
Một lúc sau sư đệ bất tỉnh, Đại sư huynh lại bị thuốc khống chế, nếu xảy ra chuyện gì…
Thế thì sau này tiểu sư đệ có phi thăng rồi chắc chắn vẫn sẽ quay lại đây trả thù ta mất!!
Khi ta nghĩ đến con Ngân long hùng vĩ truy đuổi một cô gái bé nhỏ, ta càng thêm sợ hãi đến choáng váng.
Hình như có gì đó không đúng, ôi chao, sao hai người trước mặt ta lại thành hẳn 4 người …
Ta vỗ mạnh vào má mình, không thể nào, ta uống nhầm trà à?
Ta nhìn chằm chằm tách trà đã úp ngược, run giọng hỏi:
“Sư đệ, đệ đã uống tách trà nào?”
Vệ Vu Kỳ nhướng lông mày vô tư, thẳng thắn nói:
“Đương nhiên là tách sư tỷ để lại cho ta.”
Sư huynh đằng kia đã đỏ mặt nóng bừng, trợn to mắt, kịp tỉnh táo ra.
Hắn đứng dậy, mạnh tay gạt hết cốc khỏi bàn.
“Bùi Thanh Huyên, muội dùng thuốc mịa gì vậy???”
Sư huynh tức giận đến mức gọi ta bằng cả họ và tên.
Chếc rồi, ta uống nhầm thật rồi.
Ta mất hết sức lực, ngã vào vòng tay của Vệ Vu Kỳ, mí mắt càng lúc càng nặng.
Vệ Vu Kỳ nghiêng người ôm ta dịu dàng, lông mày và ánh mắt đầy nét trêu chọc, nhưng giọng điệu lại bất lực và trìu mến.
“A Huyên, nàng vẫn thích hành động kiểu như này sao…”
Ngày hôm sau, ta thức dậy trong phòng tiểu sư đệ.
Vệ Vu Kỳ ngồi ở bên giường, ngón tay kẹp gói độc dược, chờ ta tự nguyện xưng tội để được khoan hồng.
“Sư tỷ vì sao đã cho ta một gói thuốc kích xx, cho sư huynh một gói thuốc mê, trong người vẫn còn một gói thuốc độc thế này?”
Ta đưa tay xoa xoa thái dương, đầu óc quay mòng mòng.
Nếu sư phụ mà thú tội, cả chuyện của A Hoàng nữa, vụ nhìn trộm của chúng ta sẽ bị vạch trần.
“Sư tỷ, ta hôm qua ta cố gắng giải độc cho đại sư huynh, nhưng phát hiện trong cơ thể sư huynh vẫn còn chất độc, tưởng là gì hóa ra lại chính là khí độc ta thả ra để truy bắt trộm.”
Lòng bàn tay hắn ấn vào bắp chân ta qua tấm chăn. Tình cờ đó chính là vết thương mà A Hoàng đã cắn vào đêm đó.
“Sư tỷ, tỷ thật sự là đánh nhau với đạo tặc bị thương sao? Hay chính tỷ mới là hái hoa tặc đây?”
Do hoàn cảnh đưa đẩy, ta buộc phải hy sinh thôi.
“Sư đệ, là chuyện như này.”
“Ý của tỷ là Đại sư huynh chính là đạo tặc theo dõi ta, sau đó lại bị sư tỷ bắt quả tang?”
“Ta thề bằng cả mạng sống, chuyện chính là như vậy. Đêm đó ta nhìn thấy tên trộm lẻn vào rồi bị trúng độc nên mới đánh nhau với hắn. Không ngờ rằng hắn chính là Đại sư huynh thánh thiện của chúng ta, còn sư tỷ của ngươi thì bị thương đây nài, ôi chao …”
Thành thật xin lỗi, Đại sư huynh.
Ông bà ta đã dạy, sống chết mặc bay tiền thầy bỏ túi mà.
Như xúc động tội nghiệp lắm, ta cố rặn ra vài giọt nước mắt, ngước mắt lên nhìn hắn nói:
“Chỉ là sư tỷ không được tài giỏi như người khác nên mới bị tên trộm này bắt làm con tin, chính hắn đã ép tỷ phải đánh thuốc đệ.”
“Tỷ không làm được, cho nên mới muốn dùng thuốc để làm tên trộm choáng váng, cứu đệ đệ vô tội của ta.”
Hành động gắp lửa bỏ tay người này chẳng những sẽ không liên lụy đến sư phụ mà còn giữ gìn hình ảnh của chính ta nữa.
Ta hăng hái nói, nhưng Vệ Vu Kỳ lại ra hiệu tạm dừng.
“Dừng lại, cái này không thích hợp. Sư huynh đêm qua hôn mê bất tỉnh, liên tục gọi tên sư tỷ, vậy sao sư huynh lại có ý gì với ta được.”
Ta quay đầu đi, trong lòng nguyền rủa sư huynh thật sự là kẻ đê tiện.
Ta dang hai tay ra, bất lực nói:
“Aiya, ta nói chắc đệ không tin đâu, nhưng nói chuẩn ra đại sư huynh là bisexual. Giờ đệ đã thấy hợp lý chưa?”
Vệ Vu Kỳ khẽ nhướng mày trầm tư, khóe miệng hơi cong lên thành một vòng cung nhẹ, sau đó xua xua tay.
“Không ngờ chân tướng sự việc lại phức tạp đến vậy, ta còn tưởng sư tỷ muốn làm gì ta, sợ đại sư huynh biết được cơ chứ.”
Ờm thì… version thực sự đúng là không phức tạp thế, nhưng ai hơi đâu mà đang lành thì cắm mảnh sành vào mông đâu
Vệ Vu Kỳ kẹp lọ độc dược giữa hai ngón tay, lắc lắc:
“Vẫn còn lại một ít, sư tỷ muốn hạ độc thêm ai nữa?”
Ta lo xoắn ruột, với tay giành lại:
“Phòng trường hợp bị cưỡng bách, tự bản thân ta uống.”
Vệ Vu Kỳ nhanh tay thu lọ độc dược lại, nắm chặt trong bàn tay. Ta với phải khoảng không, mất đà ngã vào trong lòng hắn, còn đè hắn ngã lên giường.
Vệ Vu Kỳ nhìn chăm chú về phía ta, ánh mắt sâu thẳm, im lặng không nói gì cả. Chỉ thấy hắn nhấc tay lên, một trận gió lập tức nổi lên làm màn trướng xung quanh giường khẽ lay động, từng lớp chầm chậm rơi xuống.
Ta khẽ ngơ ngác, ta đây là được quay về nhiệm vụ chính rồi sao? Hóa ra chỉ đơn giản thế thôi à.
“Sư đệ, trước tiên ta muốn xác nhận một chuyện đã.”
Ngươi có phiền cho ta xem một chút…
Vệ Vu Kỳ bắt lấy bàn tay đang len lút mò xuống dưới thân hắn của ta, cụp mắt, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên.
“Sư tỷ, tỷ đây là muốn xác nhận điều gì? Ta chưa rõ lắm.”
Hắn ngước mắt nhìn ta, hầu kết hơi động, giọng nói dần trở nên khàn khàn: “Hình như nguyên tắc trên giường của tỷ không tôn trọng đối thủ lắm thì phải.”
Giọng nói của hắn chầm chậm vang lên bên tai ta, nhưng lại làm con tim nhỏ bé non nớt này của ta kinh sợ hơn cả nghe thấy tiếng trống thùng thùng.
Giọng nói trầm thấp của hắn đột nhiên nâng cao làm ta không khỏi nghĩ đến những việc xa xôi trước kia.
Ta tỉnh táo trở lại, cha bố thằng nhóc này, hiểu nhầm cái gì không biết, ta chỉ muốn xác nhận lại lần cuối ấn ký của Ngân Long trên người hắn mà thôi.
Chỉ là, cái vị trí đó có chút xíu tư mật thôi ấy mà
Nghĩ sao mà hoàn cảnh này rồi người ta còn thèm thuồng mấy cái đó cơ chứ, trừ khi ta với hắn hoán đổi giới tính.
Một cơn gió nhẹ thổi vào trong phòng, tấm mành sa quanh giường khẽ lướt qua má ta, ánh mặt trời bên ngoài chiếu lên một bóng lưng che khuất một góc giường.
Ta lần theo hướng bóng dáng đó, vậy mà lại có một người đang đứng trước cửa phòng.
Ta lập tức đẩy Vệ Vu Kỳ, nhảy như bay từ trên giường xuống.
“Đại sư huynh? Huynh, huynh đến từ lúc nào vậy?”
Đại sư huynh sắc mặt đen như đít nồi, duỗi hai ngón tay ra, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Từ lúc muội nói ta là bisexual.”
Ta bị Đại sư huynh và Tiểu sư đệ áp giải lên Tư Quá Nhai, hai người bọn họ muốn tiến hành xét xử đối với hành vi tra nữ của ta.
Hai người vốn dĩ là đối thủ cạnh tranh như bọn họ lại đồng thời lại đồng thời đứng cùng một chiến tuyến chống lại ta.
Vệ Vu Kỳ biểu thị bản thân đã thẩm vấn xong, những việc tiếp theo giao cho Đại sư huynh.
Nhìn ánh mắt anh anh em em, anh ngã em nâng của hai người bọn họ, ta hoài nghi bánh xe vận mệnh đêm hôm qua lại tiếp tục chuyển động rồi.
Khi Vệ Vu Kỳ đi ngang qua ta, hắn khẽ thì thầm bên tai ta: “Sư tỷ, thay vì phân tâm nghĩ linh tinh, tốt hơn hết là tỷ nên nghĩ cách giải thích đi.”
Chết tiệt, ta bất đắc dĩ nhìn về phía sư huynh. Huynh ấy đã cầm sẵn một thanh kiếm trong tay, đứng trước mặt ta vẻ mặt vô cùng ngưng trọng.
“Sư muội, làm phiện muội giải thích một chút những việc xảy ra ngày hôm qua, muội tại sao lại lừa ta?”
Tiểu sư đệ đứng ở phía sau lưng ta, cười không ngậm được mồm, trong ánh mắt tràn đầy vẻ cười trên nỗi đau của người khác.
Càng là thời khắc then chốt, càng phải bình tĩnh suy nghĩ.
Cố lên, Bùi Thanh Huyên.
Nhưng mà bây giờ hai vị ôn thần này đều ở đây, đổ lỗi cho một trong hai thì cũng không tiện lắm.
Ta ngẩng đầu, nói: “Sư huynh, muội thật sự là bị ép buộc.”
Sư huynh giơ kiếm chỉ về phía ta:
“Vậy muội nói cho ta nghe, cái kẻ ép buộc muội đó đang ở đâu?”
Ta nghiêng người về phía sau, tránh đi lưỡi kiếm, sau đó chỉ chỉ về phía sau lưng huynh ấy.
Sư huynh thuận theo tay ta, nhìn qua, là Tiểu sư đệ.
Vệ Vu Kỳ bất đắc dĩ nói: “Ta không lý nào lại tự mình hạ thuốc bản thân được.”
Nhưng người mà ta không phải là hắn, mà là A Hoàng đang nghiêng đầu nằm dưới chân hắn.
Ta lao ta, bế A Hoàng lên, hét lớn vào mặt nó: “Sư phụ! Người đừng đứng xem nữa, mau đến đây, nếu không con sẽ bán đứng người.”
Xin lỗi, sư phụ à. Các cụ có câu sống chếc mặc bay, tiền thầy bỏ túi.
Vệ Vu Kỳ nghe vậy liền cau mày, lạnh lùng xua tay, A Hoàng lập tức bay lên giữa không trung.
Vệ Vu Kỳ câu câu ngón tay, một đạo bạch quang lập tức bay ra từ trong mắt A Hoàng, rơi xuống lòng bàn tay của hắn.
A Hoàng lập tức chìm vào giấc ngủ.
Vệ Vu Kỳ vô cùng tức giận, hắn nắm chặt bàn tay, ánh sáng trắng trong tay lập tức tan vỡ, trong phút chốc trở khí tức quanh thân trở nên vô cùng bức người.
“Ai cho ngươi cái gan đó, dám lén lút theo dõi bản quân?”
Aiya, đắc tội thượng tiên rồi, sắp chếc đến nơi rồi.
Sư phụ bị Vệ Vu Kỳ đánh cho rớt từ trên trời xuống.
Khi đứng dậy, thần sắc của sư phụ vẫn còn đang mê man chưa hiểu chuyện gì, còn nói bản thân mới vừa chợp mắt ngủ trưa được mấy phút.
Ta nắm chặt tay, ho khan, rồi khẽ thì thầm với sư phụ:
“Sư phụ, người không phải lo, chúng ta bị lộ rồi. Nếu không có gì ngoài ý muốn, con với người sắp được ngủ kỹ đến ngàn thu đó nha.”
Sư phụ không hổ là người làm chủ tông môn, không chút không chút hoảng sợ, lại còn bình tĩnh hành lễ với Vệ Vu Kỳ.
“Nghe nói Tiên Quân đến đây lịch kiếp, tông môn chúng ta vô cùng vinh dự, ta nghĩ ra sách lược này chỉ là để giúp ngày sớm ngài lịch kiếp thành công mà thôi.”
Gió điên cuồng thổi trên Tư Quá Nhai.
Vệ Vu Kỳ cau mày suy nghĩ một lúc lâu rồi hỏi tiếp:
“Đây là cái hạ sách gì?”
Sư phụ quay đầu nhìn ta, trong mắt tràn đầy nghi hoặc, không biết rốt cục đã bị lộ ra cái gì.
Gương mặt ta méo mó, này ta cũng không thể nào mở mồm ra đối chất 1-1 được.
Sư phụ do dự một chút, sau đó mở miệng thăm dò:
“Thì là chính ta định thiết kế riêng cho Thần quân một phiên bản tình kiếp, trước thất thân sau đuổi giếc?”
Vệ Vu Kỳ lập tức hiểu ra, nhếch miệng cười lạnh:
“Trước thất thân sau đuổi giếc? Hóa ra một xuân dược một độc dược đều là dành cho ta.”
Rõ ràng đang là giữa trưa mà bầu trời đột nhiên lại ta sầm lại, uy áp xung quanh càng lúc càng mạnh.
Đúng lúc Vệ Vu Kỳ đang chuẩn bị nổi giận, ta đã bất chấp sự can ngăn của Đại sư huynh xông vào giữa Vệ Vu Kỳ và sư phụ.
Thần sắc sư phụ có chút cảm động, không nhìn được lẩm bẩm nói:
“Trước kia là ta đã đánh giá sai ngươi. Hóa ra ngươi lại là một người trọng tình trọng nghĩa như vậy.”
Ta không chút do dự, độp một phát quỳ xuống đất ôm chặt lấy bắp chân Vệ Vu Kỳ, nước mắt rơi như mưa.
“Tiên quân, đây đều là chủ ý của hắn, ta là bị tên đạo tặc này ép buộc.”
Ta cắn cắn môi dưới, ngẩng mặt nhìn hắn,
“Ta chỉ là một thiếu nữ một lòng chuyên tâm tu luyện, làm sao có thể tình nguyện hy sinh truynh tiết của bản thân chỉ để giúp hắn nịnh nọt thượng tiên cơ chứ?”
Một quỳ này của ta lập tức áp chế được toàn bộ hiện trường.
Ngay cả Vệ Vu Kỳ tiên quân cũng sững người không thể ngờ được nước đi này của ta.
Sư phụ chấn kinh thất sắc, không nói lên lời:
“Bùi Thanh Huyên, ngươi, ngươi, ta cưỡng ép ngươi bao giờ?”
“Các cụ đã có câu, lời thầy khó cãi, người đưa thuốc cho ta, còn có nét chữ làm bằng chứng, còn có A Hoàng nữa. Dựa vào tất cả những thứ này, con còn có thể đổ oan cho người chắc?”
Sư phụ à, chúc người thượng lộ bình an. Sư huynh và ta sẽ kế thừa tông môn của người, giúp tông môn phát triển rực rỡ.
Vệ Vu Kỳ cúi đầu đảo mắt nhìn ta, ánh mắt có chút âm u, hắn vươn tay kéo ta từ dưới đất dậy.
Ta hậm hực đứng dậy, dùng tay kéo lại cổ áo có chút lộn xộn. Cái tên tiên quân này đúng là một tên háo sắc.
Sư phụ thấy ta có ý định hoàn toàn bỏ rơi hắn, trong cơn hoảng loạn liền bắt đầu nói huyên thuyên không ngừng.
“Tiên Quân, Thanh Huyên tuyệt đối là tự nguyện, nàng vẫn luôn ái mộ ngươi, lại còn muốn đợi người phi thăng rồi mới cùng đại đệ tử của ta bên nhau trọn đời.”
Ta hoảng sợ hét lên: “Sư phụ, cẩn ngôn!”
(Cẩn ngôn: cẩn thận lời nói của bản thân)
“Nghe có vẻ như tỷ định trước tiên sẽ ngủ với ta sau đó độc c.hết ta rồi cuối cùng còn định đội cho ta cái sừng hai mét? Ta đắc tội sư tỷ chỗ nào rồi sao, tại sao tỷ lại nỡ sắp xếp một kế hoạch độc ác như vậy với ta.”
Vệ Vu Kỳ ngả ngớn nhìn về phía ta, khẽ nhướng mày, sau đó lại ra vẻ đột nhiên tỉnh ngộ:
“Ta bảo mà, tỷ lại còn chuẩn bị cả mê dược cho đại sư huynh, hóa ra là đã tính toán cho cả ngày tháng sau này rồi.”
Sắc mặt sư huynh u ám, bước ta: “Muội nói đi, lời hắn nói là sự thật sao?”
Ta xấu hổ đến nỗi không biết phải rúc mặt vào góc nào.
Ta nhìn về phía Sư phụ, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Người không thể hy sinh bản thân để cứu con sao? Bây giờ người đã hài lòng chưa?”
Sư phụ càng tức giận hơn, không chịu yếu thế:
“Chính con là người đổ hết mọi thứ lên đầu ta trước mà. Ta là phòng vệ chính đáng.”
Được, được, được, nếu người đã không muốn ta có kết cục tốt thì người cũng đừng hòng được như ý nguyện.
“Tiên quân, ta muốn báo cáo. Sư phụ chính là người đã làm tan hàn băng vạn năm của ngươi đó.”
“Tiên quân, nàng căn bản không có giúp ngươi đánh trộm, chân của nàng ta là bị chó cắn.”
“Người! Cái chuyện nhỏ như cái mắt muỗi đó mà người cũng đào lên? Tiên quân, chính là sư phụ triệu tập bọn ta đến nhìn trộm ngươi đó!”
“Việc tuy là nhỏ, nhưng không phải con đã lừa gạt tình cảm của Tiên Quân sao, còn ta làm vậy chỉ là vì muốn xác nhận thân phận của Tiên Quân mà thôi.”
Vệ Vu Kỳ bị tiếng cãi vã của chúng ta làm cho nhức nhức cái đầu, hắn dùng hai ngón tay xoa xoa ấn đường, ta và sư phụ lập tức ngậm miệng.
“Ngươi rốt cục muốn xác nhận thân phận gì mà cần theo dõi bản quân đến tận mấy tháng?”
Sư phụ vội vàng phủ nhận: “Ta chỉ muốn kiểm tra ấn ký Ngân Long trên người Tiên quân mà thôi, nhưng chúng ta cũng chỉ đến đó có mấy lần thôi.”
Đại sư huynh chắp tay tiến lên đáp: “Chỉ sợ vẫn còn người khác, Tiên quân. Ba người chúng ta chỉ đến đó có mấy lần thôi.”
Ánh mắt của sư phụ và đại sư huynh đồng thời lướt về phía ta, đến phiên ta bày tỏ quan điểm của bản thân.
Ta làm một động tác phát thệ, nghiêm túc nói:
“Ta lấy tính mạng của bản thân ra phát thệ, sự thật đúng là như vậy, số lần của chúng ta chỉ đếm trên đầu ngón tay mà thôi.”
Vệ Vu Kỳ thờ ơ liếc nhìn ba người chúng ta, một lúc sau mới đột nhiên phì cười nói:
“Thì ra các người lại âm thầm tính toán nhiều kế hoạch như vậy, nhưng mà bản quân vốn không phải thần quân, mà là thượng thần, trên người cũng chẳng có ấn kỳ nào hết.”
Ta lắc mạnh cánh tay Sư phụ, không kìm được hét lớn:
“Xong đời xong đời, nhận nhầm người rồi, lần này chúng ta đều sẽ được đi đầu thai rồi!”
Đột nhiên, mây đen từ đâu kéo đến che kín đỉnh núi, gió điên cuồng thổi mạnh làm những cây cổ thụ xung quanh nghiêng ngả hết bên này đến bên khác như sắp đổ gục.
Những tia sét giống như những cơn sóng dữ, cuồn cuộn không ngừng, lúc xa lúc gần, lúc mạnh lúc yếu.
Vệ Vu Kỳ không vui xắn tay áo, chắp tay ra sau lưng.
Rõ ràng hắn không hề mở miệng, nhưng giọng nói của hắn lại vang vọng khắp không gian.
“Bởi vì không ai chịu thừa nhận, vậy nên ta sẽ lập một lời nguyền tại đây. Nếu kẻ nào nhìn trộm thần quân, sẽ phải chịu lôi hình.”
Lời còn chưa dứt, nguyên khí khắp đất trời đã cuồn cuộn rung chuyển, sấm sét lóe sáng cả bầu trời, phát ra âm thanh đùng đoàng từ tận sâu trong những tầng mây, xé mây mà đến.
Trong khoảnh khắc, tia sét giống như một thanh kiếm bạc sắc bén đâm xuống mặt đất, làm vách đá của Tư Quá Nhai lóe sáng.
Tim ta lỡ nhịp, tóc gáy dựng đứng, thân thể lảo đảo, gần như không thể đứng vững.
Đại sư huynh đỡ lấy ta, sư phụ cũng đi đến đứng cạnh ta.
“Yên tâm đi, sư muội, ta sẽ bảo vệ muội.”
“Thanh Huyên đừng sợ, vi sư cũng sẽ bảo vệ ngươi.”
Các cụ nói cấm sai, người sắp chếc nói lời tốt lành*.
* “Điểu chi tương tử, kì minh dã ai; nhân chi tương tử, kì ngôn dã thiện” 鳥之將死, 其鳴也哀; 人之將死, 其言也善: Con chim sắp chết, tiếng kêu bi ai; người ta sắp chết, lời nói tốt lành
Đáng tiếc bọn họ không biết con số cụ thể chính xác của ta.
Ta gượng cười nói: “Hai vị, lát nữa vẫn nên đứng xa ta một chút, giảm bớt ít thương vong. ”
Tiếng sấm ầm ì càng ngày càng to, tia chớp lóe lên như ngân xà giữa tầng mây.
Ta dùng cả hai tay túm váy lên, duỗi chân xông lên phía trước, đẩy đại sư huynh và sư phụ ra, dùng hết toàn bộ sức lực chạy về phía Vệ Vu Kỳ.
“Vệ Vu Kỳ, ta có chếc cũng phải đem ngươi chôn cùng!”
Trên Tư Quá Nhai, Vệ Vu Kỳ một thân bạch y trong gió, tà áo khẽ tung bay.
Hắn hướng về phía ta, dang rộng vòng tay.
Sấm sét đan xen trên bầu trời, ta chạy như bay về phía Vệ Vu Kỳ, lao vút vào trong vòng tay hắn.
“A Huyên, đến lúc trở về rồi.”
Lần trước khi ý thức mơ hồ hắn cũng dùng giọng điệu thân mật như vậy gọi tên ta, A Huyên.
Lẽ nào trước đây ta với Thần quân đại nhân đã từng quen biết sao?
Ta chưa kịp nghĩ kỹ thì sấm sét bắt đầu không ngừng đánh lên mặt đất.
Ta lại co người, yên tâm chui vào trong lòng Vệ Vu Kỳ.
Vệ Vu Kỳ dịu dàng dùng tay vuốt lại những sợi tóc rối loạn quanh tai giúp ta, hắn nghiêng người ghé sát vào bên tai ta, giọng nói trầm thấp như đang dỗ dành.
“Sư tỷ, đừng sợ. Lịch kiếp đều sẽ như vậy.”
Lịch kiếp? Lịch kiếp cái gì? Ai lịch kiếp cơ?
Ta ngước mắt nhìn lên bầu trời, không nhịn được hỏi:
“Là vị đạo hữu nào đang lịch kiếp vậy? Cẩn thận đừng có vô ý làm ta bị thương đấy.”
Vệ Vu Kỳ vừa nghe thấy lời ta nói liền bật cười.
Lời còn chưa kịp nói xong, sấm sét đã thành hình, bão tố cũng bắt đầu nổi lên.
Đại sư huynh trúng ba tia sét, hai tay huynh ấy vẫn cầm chặt kiếm, nửa quỳ, khóe miệng rỉ máu, gắng gượng chống đỡ thân hình để không gục ngã.
Thật sự chỉ có ba đạo, đại sư huynh vậy mà thực sự chỉ đi có ba lần.
Ta sững người tại chỗ, trên trán bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.
Bảy tia sét từ trên trời đánh xuống, lần này đến lượt sư phụ.
Đạo thiên lôi cuối cùng xuyên thủng kết giới phòng vệ của sư phụ. Người đập mạnh vào vách đá, thổ huyết.
Ba đạo, bảy đạo, còn cái thân ta phải chịu bao nhiêu đạo, đến chính ta cũng đếm không nổi.
Cho dù ta có phát huy trên mức bình thường, chống đỡ sống được qua bảy đạo, vậy thì t.hi t.hể số khổ của ta rốt cục còn phải chịu thêm bao nhiêu đạo nữa?
Ta tưởng tượng ra cảnh sấm sét đánh lên t.hi t.hể của bản thân hết lần này đến lần khác mà không khỏi rùng mình.
Bọn họ đều không chế,t.
Kết thúc rồi, lần này đổi thành bần đạo chế,t, đạo hữu không chế,t rồi.
“Sư tỷ, đến lượt tỷ rồi.”
Ta nhìn Vệ Vu Kỳ khóc không ra nước mắt, sống chết ôm chặt lấy cánh tay hắn.
“Tiểu sư đệ, ta đối với đệ là thật lòng! Là do sư phụ nói sớm muộn gì ngươi cũng sẽ độ qua thiên kiếp phi thăng, cho nên ta do dự như vậy, Hiện tại xem ra ta đã sắp chếc rồi, không chếc thì cũng tật nguyền, ta muốn nói ta yêu đệ.”
Trong mắt Vệ Vu Kỳ hiện lên ý cười:
“Sư tỷ, ta đã sớm biết rồi, tỷ tâm duyệt ta, biểu hiện của tỷ rất rõ ràng.”
Nhưng hắn bỗng nhiên lại đổi chủ đề, nói:
“Chẳng qua chỉ là một việc đương nhiên thôi, giờ tỷ đi lên trước dùm ta đi.”
*Tâm duyệt: Yêu, crush
Trong chớp mắt, bàn tay của hắn dùng lực đẩy ta một cái, một sức mạnh vô cùng mạnh mẽ đẩy ta lên giữa không trung .
Gương mặt đùa cợt của Vệ Vu Kỳ phút chốc hiện lên trong đầu ta, ta bị thần lực trói buộc, tiếp tục bị đẩy lên cao, ta nhịn không được mà hét lớn:
“Vệ Vu Kỳ, ngươi có còn là con người không? Bao nhiêu năm qua rốt cục là ta tin lầm người rồi!”
Ba người trên mặt đất biến thành những chấm nhỏ xíu rồi dần dần biến mất khỏi tầm mắt.
Cơ thể ta cuối cùng đã dừng lại ở tầng mây sâu nhất.
Từng đạo thiên lôi ẩn hiện trong những đám mây gần ngay trước mắt tai, giống như đã nhìn chằm chằm vào ta. Toàn thân ta run rẩy, lắp bắp:
“Đừng có đến đây, ta bị hội chứng rối loạn lo âu xã hội nặng đấy.”
Trong chớp mắt, một luồng sáng trắng chói lóa chiếu thẳng vào mặt ta, bầu trời như nứt ra, tiếng sấm cực đại làm chấn động cả không gian làm tai ta gần như mất đi thính giác.
Ta không kịp suy nghĩ, nghiêng người lăn sang một bên, tránh được tia sét trong gang tấc.
Còn chưa kịp nghỉ ngơi một đạo sét khác lại lập tức đánh ta, ta dang hai tay ra, vội lùi lại mấy bước kịp thời tránh đi, tia sét đánh lệch xuống cạnh chân ta, không khi ngập tràn mùi khét.
Ta ngẩng đầu lên, nhìn về phía xa, gương mặt ta chớp mắt trắng bệch, không thể thở nội.
Đây là cảnh tượng gì vậy? Những ngọn núi điên cuồng vặn vẹo như đang nhảy múa, những tia chớp như pháo hoa phát điên lao về phía ta.
Ta đã nghĩ kỹ rồi, thà ngã chếc còn hơn bị giật chếc.
Bỏ đi, kiếp sau gặp lại.
Ta nghiêng người về phía sau, để mặc bản thân rơi tự do trong không trung như con diều đứt dây.
Gió không ngừng gào thét bên tai, tiếng sấm vẫn vang vọng không ngừng trong không gian.
Khi đang rơi nhanh, ta không biết bản thân đã đâm phải thứ gì, lồng ngực đau đớn, ta khẽ rên rỉ, hộc ra một ngụm máu lớn.
Đập vào mắt là một mảng vảy óng ánh ngân sắc.
Giữa cơn giông bão cuồng nộ, chỉ thấy một con ngân long ngược gió lao ta, thân hình cuồn cuộn giữa tầng mây đen.
Ta nghiêng người ngã về phía cự long, vô số tia sét không ngừng đánh xuống cạnh ta, vảy rồng trúng phải tia sét, phản xạ lại những tia sáng lạnh lẽo chói mắt.
Những đám mây giông dày đặc hợp lực dồn toàn bộ uy lực đè ép lên cơ thể ta.
Ngân long dưới thân đột ngột cuộn mình xé toạc mây đen, quán tính bất chợt làm ta nghiêng người ngã sang một bên.
Ta lại lần nữa rơi vào khoảng không.
Những tia sét vốn dĩ đang không ngừng đánh vào không trung trong chớp mắt đã tìm được vị trí rơi của ta. Chúng nhanh chóng cuộn lại với nhau, như một cơn sóng điên cuồng lao về phía ta với tốc độ cực nhanh.
Bảy bảy bốn chín tia sét, ta biết đây đã là tia cuối cùng.
Vừa nãy ta muốn t.ự s.át là vì nghĩ bản thân không nghi ngờ gì chắc chắn phải c.hết, nhưng bây giờ đã đến được tận bước này rồi, có khả năng sống sót, ta nhất định phải bảo toàn cái mạng nhỏ này.
Ta nhắm mắt ngưng thần, tập trung linh, dốc hết toàn lực để tìm lấy sinh cơ.
Trong nháy mắt, không khí nổ tung, bầu trời sụp đổ.
Ta nhắm mắt lại, đánh ra một chưởng.
Gió bão dần yếu đi, mây giông cũng chầm chậm tản đi, mọi thứ bỗng trở nên yên tĩnh đến kỳ lạ.
Vô số ký ức không ngừng cuồn cuộn hiện lên trong tâm trí ta, linh lực đang ngủ quên đột nhiên thức tỉnh không ngừng cuồn cuộn chảy khắp từng mạch máu trong cơ thể.
Hóa ra là ta.
Ta đã lịch kiếp phi thăng rồi.
Vệ Vu Kỳ rơi giữa không trung, hắn ôm chặt lồng ngực, bạch y trắng tinh lúc trước bây giờ đã dính đầy máu tươi, thần sắc phức tạp không biết phải làm sao.
“A Huyên, ta phải làm sao với nàng đây? Ta vừa này chỉ mải đề phòng sét, lại quên mất phải đề phòng cả nàng.”
Lúc đó Vệ Vu Kỳ nhận ra ta đã rơi mất liền lập tức hóa thành hình người, tung thân chặn cho ta một đạo lôi kiếp.
Nhưng hắn không ngờ là, còn có một cước của ta đang chờ đợi hắn.
Vẫn may ta ở phàm gian tu tiên học nghệ không tinh hắn mới không bị trọng thương.
Ta bay đến bên cạnh Vệ Vu Kỳ, giả vờ tức giận nói:
“Nếu chàng không bay nhanh như vậy ta đã không bị rơi xuống rồi.”
Vệ Vu Kỳ có chút bất lực:
“Ta chỉ là quên mất, nàng ở phàm gian còn chưa học được Ngự Long Thuật. Dù sao trước kia dù ta có bay nhanh thế nào nàng cũng chưa bao giờ bị ngã.”
Ta nhún vai, đưa tay che đi vết thương, thi pháp trị thương, thương thế dần dần lành lại.
Vệ Vu Kỳ nghiêng người ghé lại gần, khí tức của hắn gần sát xung quanh làm trái ta khẽ run rẩy.
“A Huyên, cuối cùng nàng cùng trở về rồi.”
Ta bất lực ngẩng đầu nhìn chàng, ánh mắt Vệ Vu Kỳ vừa chuyên chú vừa dịu dàng.
“Phu quân, mới chỉ 20 năm thôi mà, ở trên trời cũng chỉ bằng thời gian hoa nở hoa tàn mà thôi.”
“A Huyên, kể từ khi nàng ra đời ta đã ở nhân gian chờ đợi nàng rồi. Mỗi ngày chờ đợi nàng của ta dài giống như một năm, giống như ta đã trải qua bảy ngàn năm rồi.”
Vệ Vu Kỳ là phu quân của ta.
Ta là Tiên quân thượng giới, tên thật của ta là Thanh Huyên, xuống trần gian lịch kiếp.
Vệ Vu Kỳ đưa ta trở lại mặt đất.
Sư phụ và đại sư huynh lập tức chạy ta, thấy ta bình an vô sự mới thở phào nhẹ nhõm.
Ánh mắt đại sư huynh hơi nheo lại, chú ý ta cử chỉ thân mật giữa ta và Vệ Vu Kỳ.
Bàn tay Vệ Vu Kỳ đặt trên eo ta âm thầm dùng lực, ta lén lút đưa tay ra phía sau, véo mạnh lên cánh tay chàng.
Thần quân đại nhân duy trì nụ cười trên mặt, cúi đầu, mím môi, dùng ánh mắt ai oán nhìn về phía ta.
Có cần vậy không, hắn mấy ngàn năm tuổi rồi, vậy mà còn ăn dấm với phàm nhân.
Vệ Vu Kỳ thần sắc hững hờ, đưa tay vòng ra sau thắt lưng ta, cầm lấy tay ta, mười ngón tay đan chặt vào nhau sau đó mở miệng chậm rãi nói:
“Thanh Huyên vốn là thê tử của bản Thần quân, bởi vì nàng hạ phàm lịch kiếp nên bổn thần quân mới đặc biệt xuống đây giúp nàng. Mấy đạo lôi hình vừa rồi có thể giúp hai vị đột phá tu vi, coi như là để báo đáp hai vị đã chiếu cố thê tử của ta.”
Ánh mắt sư phụ khẽ chấn động, không khỏi tò mò hỏi:
“Vậy còn ấn ký ngân long trong truyền thuyết…”
Vệ Vu Kỳ lạnh lùng liếc nhìn hắn, sư phụ ý thức được bản thân có chút thất ngôn, liền lập tức im lặng.
Trên cơ thể của ta quả thật có ấn ký của Ngân Long.
Chỉ là lúc đầu khi đầu thai chuyển kiếp, ta đã chọn mệnh cô độc, lưu lạc lạc phiêu bạt bao nhiêu năm mới được sư phụ đón về tông môn.
Vì vậy, bên cạnh ta không có nữ nhân nào làm bạn, thay ta quan tâm để ý thân thể.
Vị trí đó vốn dĩ cũng rất khó thấy, bởi vậy chính bản thân Bùi Thanh Huyên cũng không biết đến sự tồn tại của ấn ký đó.
Điều này cũng không tiện giải thích với người ngoài.
Long tộc vốn có tính zăm, để chứng tỏ sự trung thành của bản thân, Vệ Vu Kỳ đã khắc dấu vết thuộc về hắn lên cơ thể ta.
Đây là khế ước giữa long tộc và bạn lữ, đại biểu cho việc sinh mệnh và linh hồn của hai bên vĩnh viễn thuộc về nhau.
Chỉ là vị trí Vệ Vu Kỳ lựa chọn có chút gian xảo, bởi vậy mới dẫn đến nhiều hiểu lầm như vậy.
Khi đó Vệ Vu Kỳ còn cắn nhẹ vai ta, ghé sát vào bên tai, nhỏ giọng phàn nàn:
“Chỉ trách A Huyên không phải long tộc, ấn ký này chỉ có thể ràng buộc được mình ta, vậy mà nàng còn không chịu cho ta khắc ấn ở nơi ta muốn nữa?”
Tin đồn hoàn toàn không đúng sự thật, ấn ký của Ngân Long không phải gặp nước sẽ xuất hiện, mà chỉ khi động tình mới có thể xuất hiện.
Vệ Vu Kỳ là một con rồng có tính chiếm hữu cực kỳ cao và không có cảm giác an toàn.
Vệ Vu Kỳ và ta muốn trở về Cửu Trọng Thiên, nơi đó mới là nhà của chúng ta. Chàng muốn đưa A Hoàng theo cùng, còn muốn mang theo con gà nhỏ được ta tặng cùng trở về.
Vệ Vu Kỳ tay trái ôm con chó nhỏ, tay phải ôm con gà con, bước nhanh về phía ta.
Nhưng khi bước đến bên cạnh ta chàng lại buồn bực cúi đầu, nhận ra bản thân không còn tay nào để ôm ta cả.
Ta nhìn Thần Quân đại nhân đang chăm chỉ dọn nhà, bỗng chốc nghĩ đến một việc, vì vậy ta liền bay đến chỗ Đại sư huynh.
Ta mở rộng bàn tay, chầm chậm thi pháp, linh lực tuôn ra từ lòng bàn tay ta, vây lấy A Quýt, không ngừng chuyển động.
<là cây quýt của Đại sư huynh đóa, Thanh Huyên xuống núi mua cho sư đệ 1 con gà đen, cho đại sư huynh 1 cây quýt nên a nhà mới ghen lồng ghen lộn zị=))>
Qua một hồi, A Quýt cuối cùng cũng sống lại.
“Đại sư huynh, ta có thể làm cho A Quýt sống lại, nhưng mùi vị khó nuốt của nó, ta không thể thay đổi được.”
Sư huynh cụp mắt, che đi những cảm xúc đang cuồn cuộn dâng trào trong mắt:
“Đa tạ Thanh Huyên đại nhân.”
Vệ Vu Kỳ phi đến trước cổng viện, thần sắc không kiên nể gì ôm theo A Hoàng, âm nhanh có chút âm dương quái khí.
“Thật là ngưỡng mộ A Quýt, còn có thể chếc đi sống lại, còn Tiểu Hắc thậm chí còn chếc không toàn thây, không biết bây giờ đã được đầu thai chuyển kiếp chưa nữa?”
Ta bước ta chỗ Vệ Vu Kỳ, nhận chiếc giỏ đựng gà từ trong tay chằng, nhẹ giọng dỗ dành.
“Để hôm khác, ta sẽ đến chỗ luân hồi tìm thử giúp phu quân.”
Vệ Vu Kỳ hơi nhếch khóe miệng, nắm lấy tay ta, xoay người dắt ta rời đi.
Đại sư huynh chăm chú nhìn về phía Tiểu Quýt, hắn nhắm mắt lại, vẫn quyết định chạy đến cổng viện.
Giọng nói của hắn từ xa xa phía sau lưng truyền ta:
“Bùi Thanh Huyên, ta tâm duyệt muội!”
Đó chính là tình yêu mãnh liệt, dũng cảm của thiếu niên nơi phàm gian.
Cho dù đó có là Thần quân đại nhân, cũng nên hiểu được tình ý của hắn.
Vệ Vu Kỳ cũng không nhìn ta, ánh mắt chàng chăm chú nhìn về phía trước, đầu ngón tay hơi dùng lực.
“A Huyên, ta tâm duyệt nàng.”
“Vệ Vu Kỳ chàng bớt ăn dấm đi, người ta yêu chỉ có chàng, về nhà thôi.”
Ta vốn không mang họ Bùi, lúc trước ta là Thanh Huyên Thượng tiên, hiện tại là Thanh Huyên Thượng thần.
Nhưng cho dù thế nào, ta vẫn sẽ luôn là A Huyên của Vệ Vu Kỳ.
Tâm trạng của Vệ Vu Kỳ lập tức trở nên vui vẻ, bắt đầu quay sang kiếm chuyện để nói với ta.
“Thời tiết rất đẹp. A Huyên, nàng có muốn ngự long không?”
“Vệ Vu Kỳ, hình như khi ta đi lịch kiếp, chàng vẫn luôn bắt nạt ta? lại còn để ta phải quỳ xuống nữa ?”
“Đừng có đổ oan cho ta, rõ ràng lúc đó là nàng tự chủ động quỳ xuống, lúc đó ta còn bị nàng dọa cho phát ngốc, lập tức phải đỡ nàng dậy.”
“Chàng bị dọa sợ? Vậy mà ánh mắt chàng lúc đó còn nhân cơ hội lén nhìn.”
“Hì, ta đâu có cố ý. Nếu không thì bây giờ nàng nói về kế hoạch trước ngủ sau g.iết rồi sau sau đó tái giá gả cho người khác cho ta nghe đi.”
“Vậy thì sao, hôm nay thời tiết đẹp thật, Vệ Vu Kỳ, ta muốn cưỡi rồng.”
“A Huyên, đó gọi là ngự long!”
Vệ Vu Kỳ, chàng quản ta nhiều vậy làm sao, dù sao ta cứ muốn cưỡi chàng về nhà đấy.
[Hết]
