FULL Truyện Tiểu sư đệ thơm ngon ngọt nước

 Truyện Tiểu sư đệ thơm ngon ngọt nước

Ngày thứ bảy Tiểu Hắc ra đi, ta xách giỏ đến thăm tiểu sư đệ.

Dù sao thì ta cũng có một phần trách nhiệm trong cái chết của Tiểu Hắc.

Đại sư huynh luôn chiều tiểu muội này nhất, không tiếc gì mà xé cho ta 2 cái chân gà, thế nên ta cũng thấy vô cùng áy náy.

Ta dùng cả hai tay đưa giỏ cho sư đệ:
“Sư đệ, xin đệ hãy chấp nhận lời xin lỗi của sư tỷ.”

Mặc dù sư đệ hôm đó không đánh ta, nhưng ta vẫn cảm thấy đệ ấy thực sự rất tức giận.

Vệ Vu Kỳ lật tấm vải trắng phủ trên giỏ ra, bên trong mười mấy chú gà con lông vàng óng ló đầu, kêu ríu ra ríu rít.

Ta nhìn Vệ Vu Kỳ đầy mong đợi, quả nhiên, mặt đệ ấy thả lỏng, lông mày cũng giãn ra.

Ta đang định thở phào nhẹ nhõm, lại nghe hắn trầm giọng nói:
“Sư tỷ, đệ không dễ dụ đến vậy đâu.”

Nửa phút sau, ta và sư đệ trèo vào sân của Đại sư huynh.

Ta run rẩy: “Tiểu sư đệ, ngươi nhất định phải làm cho tới cùng sao?”

Vệ Vu Kỳ ánh mắt kiên định nói:
“Mạng đổi mạng, sư tỷ, tỷ có muốn đi cùng huynh ấy không?”

Ta lại dùng chiêu thề độc bị sét đánh trúng của mình ra tỏ lòng thành với tiểu sư đệ.

Đến khi Đại sư huynh trở về, mấy cây quýt hắn vất vất vả vả cực khổ suốt 3 năm mới trồng ra đã hoàn toàn trơ trụi.

Sư huynh tức giận đến mức lăn lộn:

“AI? LÀ AI ĐÃ BỨT TRỤI A QUÝT CỦA TAAA!”

Khi đó, chúng ta đang đứng trước mặt Đại sư huynh, Vệ Vu Kỳ tự tay bóc quýt cho ta ăn.

Hắn tỏ ra rất kiên nhẫn, động tác nhẹ nhàng:
“A, sư tỷ, tỷ há miệng ra nào.”

Đối mặt với ánh mắt sát ý của Đại sư huynh, ta miễn cưỡng mở miệng ăn hai miếng.

Đi chếc đây, chua vãi shit!

Nhưng nếu nhổ ra, ta sẽ đắc ta cả hai người cùng một lúc.

Lần này là Đại sư huynh giơ kiếm lao ta đuổi theo tiểu sư đệ.

Hai người oánh nhau giáp lá cà từ dưới mặt đất cho đến trên bầu trời, rồi lại biến mất trong giây lát.

Này, sao đệ không đánh với ta vậy? Này này

Tuân thủ đức tính tiết kiệm đáng quý, ta liền nhặt mấy quả quýt vừa đánh rơi đang lăn trên sàn mang đến viện của sư phụ. Sư phụ cắn một miếng, thở dài ba lần.

Theo lời của sư phụ thì, Tiểu Hắc chế,t cũng đã chế,t rồi, đại sư huynh chắc cũng sắp rồi đó.

Đột nhiên, sư phụ nói với ta rằng người đã có thêm manh mối về vị thượng tiên lịch kiếp kia rồi.

“Thanh Huyên, con xem kỹ nhé!”

Sư phụ vẫy vẫy tay áo dài, trong không khí xuất hiện một ảo ảnh cực lớn.

Đầu tiên là đôi giày trắng, sau đó là trang phục của tông môn, kế đó là chiếc thắt lưng trông vô cùng quen thuộc.

Đây không phải là tiểu sư đệ của ta sao?

Đây đây đây… đây là góc nhìn của A Hoàng đúng không?!

Vệ Vu Kỳ đang ngồi trên xích đu, một chân đặt trên mặt đất, lưng hướng lên trời, không thể nhìn rõ biểu tình của hắn.

A Hoàng hình như đang nhảy dựng lên, cố gắng thu hút sự chú ý của chủ nhân. Vệ Vu Kỳ nghiêng đầu, lông mày nhíu chặt lại.

“Quỳ xuống, ai bảo ngươi ăn Tiểu Hắc chứ? Cả ngươi và nàng đều đã quên Tiểu Hắc, đúng là không có lương tâm.”

Sư phụ ấn dừng ảo cảnh, rồi bấm tiếp tua nhanh

Khi Vệ Vu Kỳ xuất hiện lại lần nữa, thời gian và địa điểm đã thay đổi. Hắn đang đứng bên ngoài một bức tường, sắc mặt u ám như sương.

Bên kia bức tường là giọng nói của ta và đại sư huynh.

“Sư huynh, đã ba năm trôi qua, cây quýt của huynh đã có quả rồi đấy.”

“Vậy để tháng sau huynh đãi muội mấy quả nhé.”

Vệ Vu Kỳ quỳ xuống, nhấc tay sờ đầu A Hoàng, ánh mắt vốn ấm áp giờ đây tràn ngập tức giận.

“A Hoàng, ngươi cảm thấy thịt gà ngon hơn hay quýt ngon hơn?”

Sư phụ xua tay để xua đi ảo ảnh, rồi hỏi ta có hiểu vấn đề không.

Ta nhớ ra Tiểu Hắc chính là con gà mà ta đã tặng cho Vệ Vu Kỳ khi ta xuống núi trở về. Chỉ là ta đã không nhận ra nó khi nó ở trong nồi. Ta đã hiểu vấn đề nằm ở đâu.

“Tục ngữ nói, không thể vừa có quýt vừa có gà. Cho nên, sư phụ, ngài muốn ta nhanh chóng đưa ra quyết định, tránh cho tông môn bất ổn sao?”

Sư phụ cau mày:

“Nếu ngươi nói ngươi ngốc đúng là không sai miếng nào, sớm muộn gì tiểu sư đệ ngươi cũng sẽ phi thăng thôi.” Trên mặt người viết rõ hai chữ “ghét bỏ”, nhướn mày nói thêm:

“Đến lúc đó ngươi lại ở bên Lão đại, có phải là ngon ăn không?”

Sư phụ duỗi năm ngón tay ra rồi khép lại, làm ra bộ dáng, anh Tí anh Tèo, anh nào em cũng thích=)))

Ta chợt nhận ra: “Vẫn là sư phụ có tầm nhìn xa trông rộng.”

Nhưng nghe đến đây, sư phụ đã xác nhận danh tính của tiểu sư đệ rồi.

Sư phụ hất tay áo, góc nhìn của A Hoàng lại xuất hiện.

Tiểu sư đệ chỉ chăm chăm đề phòng người mà quên đề phòng cả chó.

Hơi nước bốc lên, Vệ Vu Kỳ thả mình xuống, nhắm mắt lại, từ từ chìm xuống nước.

Toàn bộ người biến mất. Hắn sẽ không chế,t đuối đấy chứ?

Sư phụ bảo ta chờ xem.

Chờ hồi lâu, mặt nước hơi chuyển động, khi nổi lên lần nữa, hóa ra chính là hình dáng thật sự của một con Ngân long chói mắt.

Ta hơi mất tập trung, tim ta đập thình thịch. Khẽ nuốt khan, ta vỗ vỗ lên cánh tay Sư phụ:

“Không ấy thì, đi lên tí nữa, có còn nhìn thấy ấn ký không sư phụ?”

Sư phụ nhìn ta với vẻ kinh tởm.

“A Hoàng quá thấp, con có muốn xem chỗ đó cũng không được. Nhưng nhìn làm gì? Nó đã hiện nguyên hình rồi mà!”

Từ xa xưa, 10 trên 10 các chuyến lịch kiếp đều là tình kiếp. Cái gọi là tình kiếp bất diệt, là rất có thể sẽ chết ở trong tay đạo lữ.

Sư tôn mạnh dạn suy đoán, tình kiếp của Tiểu sư đệ là nằm trên người ta. Xem ra cũng có chút bản lĩnh đoán mệnh. Ta quả nhiên là có tiên duyên.

Để xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với Tiên nhân, giúp hắn vượt qua kiếp nạn là điều đương nhiên.

Sư phụ tàn nhẫn, lại không có điểm mấu chốt nên quyết định sẽ cho Vệ Vu Kỳ một mối tình cực kỳ chóng vánh.

Cái gọi là mối tình chóng vánh, thực chất là tiền trảm hậu tấu, gạo nấu thành cơm luôn.

Sư phụ chắp tay đi trước, trong tay cầm hai gói giấy mỏng manh đựng bột thuốc được chia nhỏ. Một phần là thuốc kích XX, một phần là thuốc độc, hòa tan được trong nước, không màu không mùi không vị.

“Sư tôn à, vạn nhất ta hạ độc nhầm thì phải làm sao? Lỡ đâu độc một cái chế,t nhăn răng thì người định để đại để tử của người làm lại cuộc đời từ đầu à.”

Sư phụ dùng ngón tay vuốt nhẹ hai gói thuốc:

“Ta vẫn biết con có phần hơi ngu ngốc, nhưng không phải trên bao bì ta đã ghi rõ hay sao?”

Sư phụ đã tự tay đánh dấu trên tờ giấy, một chiếc là “Xuân” và chiếc còn lại là “Độc”. Chỉ cần không bị mù, ta có thể phân biệt được hai cái.

Nhưng mà, sư phụ đối xử với Tiên nhân như thế, không sợ sau này người ta biết được san bằng cả quả núi này hay sao!

Sư phụ chọc vào trán ta nói:
“Con cũng có thể thành thần bằng cách trải qua vô số kiếp nạn. Mọi thứ trên đời này chẳng qua chỉ là số mệnh thôi.”

Ta ghi nhớ lời căn dặn của Sư phụ, ôm chặt hai túi thuốc trong tay đi đến trước sân viện của tiểu sư đệ.

Đúng lúc này, sư đệ đang bị Đại sư huynh đuổi theo, tình cờ bay ngang qua trên đầu ta.

Tu vi của Vệ Vu Kỳ vốn còn cao hơn cả sư phụ, nên hắn chỉ chạy trốn cho vui mà thôi.

Khi nhìn thấy ta đang đợi ở cổng, hắn liền hạ cánh, đáp xuống trước mặt ta.

Sư huynh giẫm lên sóng, từ giữa hồ bật lên tấn công, kiếm khí dấy lên sóng nước, thẳng về phía sư đệ.

Vệ Vu Kỳ vừa nhấc tay lên, những giọt nước liền thẳng tắp dừng lại trong không khí, sau đó đồng loạt ào ạt rơi xuống đất.

Trước đây ta không để ý đến khả năng kiểm soát nước của đệ ấy, rốt cuộc thì người ta vẫn là một con rồng mà.

“Sư tỷ, tỷ đang đợi ta phải không?”

Vừa nói hắn vừa liếc mắt khiêu khích trêu chọc Đại sư huynh, ánh mắt lại quay qua nhìn ta chứa đầy ý cười.

Đại sư huynh cầm kiếm đi ta, hơi nhướng mày: “Sư muội, sao muội lại ra đây?”

Cuối cùng ta đã tỉnh táo lại, bắt tay vào công việc ngay.

Ta đến để hạ thuốc tiểu sư đệ, nhưng mà Đại sư huynh vẫn ở đây, có hơi vướng víu nhỉ.

Ta xua tay, quay người rời đi: “Hôm khác ta sẽ quay lại.”

Ánh sáng lóe lên của lưỡi kiếm lạnh như băng lập tức xuất hiện, là kiếm của Vệ Vu Kỳ.

Hắn tay cầm thanh trường kiếm, thờ ơ nhìn ta: “Không phải tỷ đang đợi ta à? Sao vậy, bây giờ không tiện sao?”

Thôi được rồi, là do đệ nài nỉ ta ở lại đấy nhé.

“Vậy vào nhà làm tách trà đã nào.”

Như người ta vẫn nói, những người thầy vĩ đại sẽ tạo ra những học trò vĩ đại.

Không khí giương cung bạt kiếm đầy sát khí này không ngăn được bước chân ta.

Ta vẫn giữ chặt túi thuốc bên mình.

Chén trà này của Đại sư huynh chỉ toàn là thuốc mê.

Chỉ cần huynh ấy ngất đi, ta vẫn có thể hoàn thành nhiệm vụ.

Bây giờ tất cả những gì ta phải làm là chuẩn bị tách trà cho tiểu sư đệ.

Ta trải hai gói thuốc trong tay phải ra, sốc đến không thể kiềm được run rẩy.

Hai người kia đánh nhau hăng quá, còn vô tình tạt cả nước vào người ta.

Chữ của sư phụ đã mờ cả, vậy bây giờ cái nào là “xuân”, cái nào là “độc”???

Mặt trời lặn về hướng Tây, trong sân nhỏ có một gian đình.

Vệ Vu Kỳ và Đại sư huynh ngồi đối diện nhau, tình cờ sao sư huynh lại ngồi đối mặt với ta.

Ta quyết định cầu cứu, bí mật ra hiệu cho hắn.

Suy cho cùng thì, Đại sư huynh đã ở bên sư phụ nhiều năm rồi mà, nhìn cái tính “lâm trận bỏ chạy” của hắn là đủ hiểu.

“Sư huynh giúp ta một chút, cái nào là xuân dược, cái nào là độc dược?”

Đại sư huynh cau mày, nhìn thuốc rồi lại nhìn ta:
“Muội mau nói cho ta biết trước, cần cho đệ ấy uống cái gì?”

Chờ một chút, ở đây có một cái hố.

Đại sư huynh vẫn luôn bảo bọc ta, nếu hắn biết ta muốn đưa thuốc kích XX cho tiểu sư đệ, chắc chắn 100% không đồng ý.

Tự dưng mà oánh nhau ở đây nữa thì không ổn.

Giờ ta chỉ cần huynh ấy xác định chữ viết cho ta thôi. Thì ta cứ bảo là ta cần thuốc độc, đến lúc huynh ấy chỉ cái nào thì ta lại cầm cái còn lại đi là được chứ gì.

Thực sự là thiên tài, quá thông minh rồi!’

Ta bảo muốn hạ độc sư đệ nhưng sư huynh lại khuyên ta không nên làm hại đồng môn.

“Vậy cho huynh chọn, huynh muốn ta hạ độc đồng môn hay huynh bị đồng môn tiêu diệt?”

Đại sư huynh im lặng một lúc, duỗi hai ngón tay ra và gõ nhẹ vào gói bên phải.

Đó, có phải nhanh không, mà huynh vẫn còn thời gian lo cho người khác sao.

Huynh không biết là huynh cũng có phần à, chén của huynh cũng “đặc biệt” lắm đó hihi =)))

Ta giục sư huynh nhanh chóng quay lại, tránh cho bị nghi ngờ.

Ta đã chuẩn bị sẵn ba tách trà, bên trái là thuốc kích XX, ở giữa là thuốc mê, bên phải là bình thường.

Đó là tiểu sư đệ, sư huynh và ta.

Ông trời phù hộ con với, mong kế hoạch diễn ra tốt đẹp.

Hoàng hôn dần lấp đầy bầu trời, sắc cam rực rỡ.

Ta hít một hơi dài, chầm chậm đi về phía đình.

Đầu tiên ta đưa tách trà bên trái cho Vệ Vu Kỳ.

Đại sư huynh ho nhẹ, ta cười cứng ngắc, quay đi, trừng mắt đe dọa hắn.

Vệ Vu Kỳ hơi nheo mắt lại, dừng tay lại, đặt tách trà về chỗ cũ.

“Ai da, dù gì cũng là tiểu đệ, đệ nên thỉnh sư huynh uống trước chứ nhỉ.”

Ta đứng sau lưng Vệ Vu Kỳ, bí mật ra hiệu cho Đại sư huynh. Tên ngốc này, cốc ở giữa là của huynh đó.

Lông mày Đại sư huynh khẽ động, sau khi nhận được gợi ý của ta, hắn đưa tay cầm lấy tách trà ở giữa.

Ta lại mang tách trà trả lại cho sư đệ: “Sư đệ, dùng trà trà.”

Vệ Vu Kỳ liếc nhìn trà với vẻ mặt khá vui vẻ: “Ta mời tỷ trước chứ mới phải đạo mà.”

Đại sư huynh đột nhiên ho dữ dội. Vệ Vu Kỳ ngước mắt nhìn ta, có vẻ có hứng thú: “Tỷ, mời tỷ uống trà.”

Úi, tuyệt đối không thể được.

Ta nhớ rằng khi Sư phụ đưa thuốc, người có hỏi ta rồng có phải là động vật không.

Có lẽ nó liên quan đến thành phần và độ hiệu nghiệm của thuốc người đưa cho ta.

Nhưng ta chỉ là con người, ta sợ bản thân không chịu được sự “kích thích” quá độ của thuốc ấy.

Vệ Vu Kỳ đứng dậy, cầm tách trà lên, vẩy bọt rồi đưa lên miệng ta.

Ta chậm rãi lùi lại, cố gắng giãy dụa nói: “Sư đệ, hiện tại ta không khát lắm.”

Tiểu sư đệ cười đến không ngậm được môi, cố ý nói:
“Sư tỷ, tỷ cho cái gì vào trà à?”

Hắn chưa kịp nói xong đã có người giật lấy tách trà uống một ngụm.

“Sư huynh, đừng uống!”

Hết rồi, hết rồi, hắn uống cạn rồi.

Là thiếu nữ duy nhất trong 3 người, ta quyết định quay người bỏ chạy, ai mà biết được thuốc của sư huynh có có tác dụng đến mức nào chứ.

Vệ Vu Kỳ ngồi lại, với tay lấy tách trà, chậm rãi nhấp một ngụm.

Hắn gõ ngón tay lên bàn, giọng điệu có chút uy hiếp nói:
“Sư tỷ, ngồi xuống uống trà đi.”

Chỉ còn lại tách trà cuối cùng.

Ta ngửa đầu uống hết một ngụm rồi đặt tách trà lên bàn.

Ta thấy chóp tai sư huynh đỏ bừng, thúc giục:
“Sư đệ, chúng ta đi nhanh thôi.”

Đại sư huynh ngơ ngác nhìn ta, có chút khó hiểu nói:
“Sư muội, người muội nên mang đi là ta mới đúng.”

Đại sư huynh cứ tưởng rằng tính mạng của mình đang gặp nguy hiểm, nhưng thực chất người gặp nguy hiểm là ta và tiểu sư đệ kìa!

Bây giờ ta không được đến gần hắn nữa, ta phải đưa Vệ Vu Kỳ đi.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *