FULL Truyện Gả cho anh một đời bình yên

Ánh mắt hắn khẽ dao động, bàn tay siết nhẹ eo tôi: “Đường Đường… em còn thích Từ Thần phải không?”

Bạn đang đọc truyện tại Yokopod. Chúc các bạn một ngày vui vẻ!

Câu hỏi ấy khiến mắt tôi đỏ lên:
“Em thực sự không còn thích anh ta nữa. Em đã định nói rõ mọi chuyện… nhưng anh lại ngắt lời em mất rồi.”
“Trần Duật Châu, bây giờ người trong lòng em… chỉ có anh.”

Hắn im lặng nhìn tôi rất lâu, rồi chậm rãi mỉm cười:
“Được rồi… anh tin em.”

Chính vì hắn dịu dàng như vậy, lòng tôi càng rối bời.
Tôi thà hắn giận, thà hắn ghen, còn hơn sự nhẫn nhịn ấy.

Tôi chủ động vòng tay ôm lấy cổ hắn, giọng khẽ khàng:
“Chồng à, anh có thể tin em không?”

Câu hỏi mềm mại như vậy, Trần Duật Châu sao chịu nổi?
Hắn ôm tôi, cười khẽ, giọng run run:
“Anh tin em… Chỉ là, anh yêu em đến mức tham lam, muốn em mãi mãi là của riêng anh.”

Đôi mắt hắn ửng đỏ, đặt một nụ hôn dài lên mu bàn tay tôi.
Tôi biết, biết tất cả – sự bất an, nỗi sợ và tình yêu của hắn.

Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi ngọt ngào đến mức khiến bạn bè phải ghen tỵ.
Hắn luôn giữ khoảng cách với mọi người khác giới, quan tâm từng chi tiết nhỏ, thậm chí một câu nói bâng quơ của tôi cũng được hắn ghi nhớ thật lâu.

Có lúc nhìn Trần Duật Châu bận rộn trong bếp, tôi bất giác cảm thấy mọi thứ như một giấc mơ.
Tôi đi đến, ôm hắn từ phía sau.

Hắn ngừng tay, mỉm cười:
“Hai hôm nay em đặc biệt dính người nhỉ?”

Nói rồi, khóe môi hắn cong nhẹ:
“Nhưng… đó là chuyện tốt.”

Tôi siết tay ôm chặt hơn, nửa đùa nửa thật:
“Nếu anh thấy hạnh phúc, em còn có thể dính hơn nữa.”

Hắn hơi cứng người, quay lại nhìn tôi, ánh mắt sáng rực như đứa trẻ tìm được món đồ quý:
“Thật không? Em có thể yêu anh… nhiều hơn một chút nữa sao?”

Tôi khẽ hôn lên trán hắn, mỉm cười:
“Có thể. Trần Duật Châu, em sẽ càng ngày càng yêu anh nhiều hơn.”

Hắn cúi đầu cướp lấy môi tôi, nụ hôn dịu dàng nhưng chứa đầy khát khao.

Tối thứ sáu, Trần Duật Châu phải ra ngoài xã giao. Tôi vốn định về nhà tắm rửa, xem phim, rồi chờ hắn về, nhưng bất ngờ nhận được lời mời họp lớp.

Khi đến nơi, Từ Thần đã đứng trước cửa, vẻ mặt rạng rỡ khi nhìn thấy tôi.

Tôi không định bắt chuyện, liền bước thẳng vào.
Anh ta làm như không thấy sự lạnh nhạt ấy, kích động nắm tay tôi:
“Đường Đường, em thật sự… gả cho Trần Duật Châu sao? Hồi học cấp ba, rõ ràng em rất ghét hắn, sao có thể cưới hắn?”

Lời anh ta giống một câu chất vấn, cũng giống như đang tự thuyết phục chính mình.
Anh ta cười gượng, chờ đợi câu trả lời của tôi.

Tôi hất tay anh ta ra, lùi lại một bước:
“Tôi cần thiết phải nói dối anh sao?”

“Tại sao chứ?”

“Bởi vì tôi phát hiện… tôi đã yêu anh ấy.”

Vừa dứt lời, mắt Từ Thần đỏ hoe: “Không được! Em không thể yêu hắn!”

“Em không thể yêu hắn được! Tất cả đều là giả, đúng không? Năm ấy chúng ta từng hứa, sau khi tốt nghiệp em sẽ gả cho tôi cơ mà!”

“Đường Đường! Nhìn tôi đi, người em yêu là tôi… đúng không?”

Anh ta bất chợt nắm chặt lấy tay tôi, lực đạo đến mức khiến tôi nhăn mày vì đau.
Nghe thấy tôi khẽ kêu lên, Từ Thần mới như bừng tỉnh khỏi một giấc mơ sai lầm.

Tôi lạnh giọng: “Từ Thần, chính anh là người phá vỡ lời hứa năm ấy, cần tôi phải nói rõ sao? Anh và Thư Duyệt chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn sao? Hay anh muốn cả Thư Duyệt và tôi cùng một lúc? Nếu anh thật sự có suy nghĩ đó, tôi khuyên anh nên từ bỏ đi.”

Tôi bước ngang qua anh ta, nhưng phía sau vang lên giọng nói khàn khàn, gần như tuyệt vọng: “Tôi và Thư Duyệt chia tay rồi! Đường Đường, tôi hối hận rồi… em ly hôn với Trần Duật Châu, chúng ta quay lại như trước, được không?”

Tôi khẽ cười, tiếng cười chứa đầy mỉa mai, không buồn dừng bước.
Ngày tôi yêu anh đến quên cả bản thân, anh lại không coi trọng tình cảm đó.
Trong mắt anh, tôi chỉ là một chiếc “lốp dự phòng” tiện lợi – để khi anh hết say mê người khác sẽ quay về tìm tôi.
Đến khi chiếc lốp dự phòng ấy thuộc về một người đàn ông khác, anh mới hoảng loạn vì thứ từng mặc định là của mình đã bị người khác cướp đi.

Nhưng với Trần Duật Châu… anh ấy yêu tôi bằng tất cả những gì mình có.

One thought on “FULL Truyện Gả cho anh một đời bình yên

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *