Chương 1:
Tần Mục đang đứng chênh vênh trên vách đá. Sóng biển đập vào mỏm đá dưới chân ầm ầm, tung bọt trắng xóa. Gió rít gào gầm rú, thổi tung vạt áo vest của anh bay phần phật. Từ xa nhìn lại, bóng lưng anh cô độc, u ám, trông chẳng khác nào một bóng ma sắp tan biến vào màn đêm. Tôi vừa đi vừa dùng tay gạt mấy cành cây chắn đường, trong lòng không nhịn được mắng thầm cái hệ thống rách:
“Anh ta có bệnh à? Chết ở đâu không chết, tự dưng chạy đến cái nơi khỉ ho cò gáy này làm gì?! Muốn chết thật thì lên sân thượng tòa nhà nào đấy nhảy xuống cho nhanh có phải gọn không?!”
Hệ thống liền dè dặt, nhỏ nhẹ giải thích hộ mục tiêu: “Ký chủ thông cảm, anh ấy sợ chết trong nhà thì bất động sản mất giá, tội nghiệp hàng xóm. Nhảy sân thượng thì sợ rơi trúng người vô tội. Nói chung chết kiểu gì anh ấy cũng sợ làm phiền người khác đi thu dọn tàn cuộc.”
Tôi cạn lời: “Thế nên chọn nhảy xuống biển để làm mồi cho cá à? Đúng là chu đáo đến mức nghẹt thở!”
Một người đến chết còn nghĩ cho người khác như thế, rốt cuộc bị dòng đời xô đẩy kiểu gì mà biến thành phản diện cơ chứ? Chân Tần Mục khẽ động, vài viên đá vụn lạo xạo lăn xuống vách đá, nhanh chóng bị tiếng sóng biển nuốt chửng. Thấy tình hình nguy cấp, tôi vội chui ra khỏi lùm cây, dùng hết sức bình sinh hét lớn: “Khoan đã! Dừng khoảng chừng là hai giây!”
Tần Mục quay đầu lại. Đôi mắt u ám, trầm mặc của anh nhìn thẳng về phía tôi, trong đáy mắt hiện rõ vẻ xa lạ. Nói thật, anh chàng này sở hữu một gương mặt đẹp trai đến mức cực phẩm. Nếu không phải nam chính dùng mưu kế hèn hạ chuốc thuốc anh, thì một đứa thuộc tuyến nhân vật quần chúng như tôi có tu tám kiếp cũng chẳng thể dây dưa được với anh.
Tôi ưỡn cái bụng bầu (giả) lộ rõ ra, thẳng tay nhét kết quả khám thai vào ngực anh, buông một câu xanh rờn: “Tôi mang thai rồi. Song thai cơ. Sản phẩm của đêm hôm ấy đấy!”
Tần Mục nhìn chằm chằm vào mặt tôi, đại não load mất mấy giây mới nhớ ra tôi là ai. Trong mắt anh thoáng qua sự áy náy khôn nguôi, nhưng rồi lại nhanh chóng lụi tàn như tro bếp: “Tất cả tài sản trên người tôi hiện tại đều có thể cho cô. Cô đi phá thai đi… Đứa trẻ đã hơn 28 tuần rồi, không thể bỏ được nữa!”
Tôi giả vờ ra bộ khó xử, bày mưu tính kế: “Thế này đi, anh chuyển cho tôi một khoản tiền dưỡng thai kha khá. Sau đó anh muốn chết kiểu gì tùy anh, tôi tuyệt đối không làm lỡ giờ lành của anh. Sinh con xong, tôi đem tụi nó vào cô nhi viện là xong xuôi.”
Tần Mục há hốc mồm, nhìn tôi đầy hoang mang. “Dù sao tôi cũng chẳng nuôi nổi. Đến lúc đó ai nhặt được thì nuôi. Nhỡ đâu xui xẻo gặp phải kẻ biến thái hay tội phạm nhận nuôi thì…” – Tôi nhún vai, làm ra vẻ vô trách nhiệm tối đa – “Thì cũng là cái số của tụi nó thôi, biết làm sao được!”
Đợi một lúc lâu, Tần Mục vẫn đứng hình không phản ứng. Tôi tỏ vẻ ngạc nhiên: “Không phải chứ? Đường đường là tổng tài mà một khoản tiền dưỡng thai cũng không đào đâu ra à? Thôi xong, coi như tôi xui xẻo gõ nhầm cửa!”
Nói rồi, tôi ôm bụng quay người bỏ đi thẳng. Dưới vách đá, sóng biển vẫn gào thét dữ dội. Nhưng người đàn ông đến chết còn sợ gây phiền phức cho xã hội kia, rốt cuộc đã không thể nhắm mắt làm ngơ trước “tương lai đen tối” của hai đứa trẻ. Anh vội vã gọi giật tôi lại. Tần Mục nắm chặt tờ giấy khám thai, bước từng bước nặng nề về phía tôi.
Vậy là kế hoạch thành công mỹ mãn. Tôi đã giật lại mạng sống của anh từ tay tử thần trước nữ chính một bước.
Tần Mục thực chất là một người vô cùng tử tế. Anh đưa tôi về căn penthouse rộng rải ở trung tâm thành phố, còn chu đáo thuê hẳn ba dì giúp việc tới chăm sóc tôi tận răng. Còn bản thân anh thì dọn ra ngoài ở, nếu không có việc gì thực sự cần thiết, anh tuyệt đối không bén mảng đến trước mặt để tôi đỡ chướng mắt. Tôi thắc mắc hỏi hệ thống: “Sao mỗi lần gặp tôi, anh ta cứ nhìn tôi bằng cái ánh mắt vừa tội lỗi vừa phức tạp thế nhỉ?”
Hệ thống thở dài ngao ngán: “Anh ấy đang cắn rứt lương tâm đấy ký chủ. Dù đêm đó là do bị gài bẫy chuốc thuốc, nhưng anh ấy vẫn tự trách vì nghĩ mình đã tổn hại đến đời con gái của cô.”
Nghe xong mà tôi thấy nghẹn lòng. Xét về mặt đạo đức, anh chàng phản diện này còn cao đẹp hơn tên nam chính rác rưởi kia gấp vạn lần.
Hôm đó, tôi đang tận hưởng dịch vụ mát-xa năm sao từ các dì giúp việc. Mang thai đôi đúng là cực hình, nhưng nhờ đôi bàn tay điêu luyện xoa bóp đúng chỗ ngứa, tôi dễ chịu đến mức híp cả mắt lại. Đột nhiên, hệ thống vang lên bên tai: “Sắp đến giờ hoàng đạo rồi. Kịch bản bắt đầu chạy!”
Tôi mở bừng mắt, bật dậy: “Tiệc nhận người thân của nhà họ Tần à?”
Hệ thống đáp: “Chính xác.”
Theo đúng nguyên tác, bà Tần lừa Tần Mục đến bữa tiệc nhưng giấu nhẹm mục đích. Đến khi Tần Mục tới nơi, trên sân khấu đã chễm chệ ba người nhà họ Tần đang tay bắt mặt mừng. Ông Tần ôm vai Lý Tiên (sau này đổi tên thành Tần Tiên) dõng dạc tuyên bố trước toàn thể quan khách:
“Cảm ơn mọi người đã đến dự tiệc. Đây chính là đứa con trai thất lạc suốt 23 năm qua của tôi – Tần Tiên!”
Tần Mục lúc đó đứng dưới sân khấu, lọt thỏm giữa những ánh mắt mỉa mai, xì xầm bàn tán của đám đông, chẳng khác nào một gã hề bị lột sạch quần áo. Tần Tiên còn bồi thêm vài câu mỉa mai, trách Tần Mục là kẻ giả mạo, nương nhờ danh tiếng nhà họ Tần để vinh thân phì gia suốt bao năm. Tần Mục nhục nhã đến mức chỉ muốn có cái lỗ nẻ nào để chui xuống.
Mà đau lòng nhất là vị hôn thê thanh mai trúc mã của anh, chỉ vì một đoạn video nặc danh do nam chính gửi tới, đã thẳng tay tát anh một cú trời giáng giữa thanh thiên bạch nhật rồi tuyên bố hủy hôn.
Tất cả những bi kịch này đều là sự trả thù tàn nhẫn của nam chính dành cho Tần Mục, dù anh chẳng làm gì sai. Nghĩ đến đây, tôi lập tiếp bấm máy gọi cho Tần Mục.
Chuông reo vài hồi, đầu dây bên kia bắt máy, giọng anh có chút ngạc nhiên xen lẫn lo lắng. Tôi giả vờ hoảng hốt, dùng chất giọng thút thít: “Anh ơi… Tôi bị ra máu rồi, đau bụng quá, có khi nào sắp sinh không?!”
Giọng Tần Mục lập tức biến đổi, hốt hoảng ra mặt: “Tôi về ngay! Cô bình tĩnh, đừng cử động!”
Lúc này anh vừa tới cửa nhà họ Tần, chân còn chưa kịp bước xuống xe đã lập tức ra lệnh cho tài xế quay đầu, đạp ga hết cỡ phóng thẳng về hướng bệnh viện. Tại phòng khám sản khoa. Tôi nằm trên giường bệnh, bác sĩ nhìn kết quả rồi dời ánh mắt nghiêm nghị sang Tần Mục đang đứng xoắn xuýt bên cạnh: “Anh là gì của cô ấy?”
Tần Mục cứng họng, chưa biết trả lời sao thì bác sĩ đã mắng vuốt mặt không kịp: “Phụ nữ mang thai đến giai đoạn cuối tuyệt đối không được để một mình! Huống chi đây còn là song thai! Làm bố cái kiểu gì mà hời hợt thế, lần sau phải chú ý hơn biết chưa?!”
Mặt Tần Mục đỏ bừng lên vì ngượng, chỉ biết cúi đầu tiếp thu, không nửa lời biện giải. Thực ra đây là chiêu trò nhỏ do hệ thống thiết kế, lượng máu giả vừa vặn để dọa người chứ không ảnh hưởng đến sức khỏe. Bác sĩ chẩn đoán có dấu hiệu dọa sinh non, Tần Mục không yên tâm nên làm thủ tục cho tôi nhập viện theo dõi luôn.
Trong phòng bệnh VIP.
Chiếc áo vest của Tần Mục vắt hờ hững trên lưng ghế sofa. Anh đứng lặng im bên cửa sổ, dáng người cao ráo, bờ vai rộng và đường nét góc cạnh nam tính. Ánh mắt mê trai của tôi không tự chủ được mà lượn vài vòng quanh vòng eo săn chắc của anh. Ừm, nhiệm vụ này xem ra không lỗ chút nào, nhan sắc của anh chàng phản diện này đúng là đáng đồng tiền bát gạo!
Điện thoại của Tần Mục trên bàn liên tục sáng đèn rồi tắt, hết cuộc gọi này đến cuộc gọi khác. Anh cầm máy lên liếc nhìn, rồi nhìn sang tôi, khẽ tránh ánh mắt: “Cô nghỉ ngơi trước đi, cần gì cứ gọi tôi.”
Nói xong, anh bước ra ngoài hành lang nghe máy. Vừa mở cửa, giọng nói chất vấn đầy giận dữ của bà Tần đã oang oang dội vào: “Sao hôm nay con không đến bữa tiệc? Con có biết…” Tần Mục nhanh chóng áp điện thoại vào tai, rảo bước đi xa dần. Tôi hỏi hệ thống trong đầu: “Chỉ số muốn chết của anh ta hiện tại là bao nhiêu rồi?”
Hệ thống báo cáo: “Từ 80 nhảy lên 92 rồi ký chủ ơi. Căng lắm!”
Tần Mục thông minh như vậy, nghe qua điện thoại chắc chắn đã đoán ra bản chất của bữa tiệc nhận thân hôm nay. Nhưng may mắn là vì không trực tiếp chịu nhục trước mặt bàn dân thiên hạ, nên trạng thái tâm lý của anh vẫn tốt hơn nguyên tác rất nhiều.
Trong nguyên tác, sau đêm định mệnh đó, anh nhốt mình trong phòng kín suốt một tháng trời, sụt liền 15kg, tự giày vò bản thân thành một bộ xương khô lay lắt trong bóng tối, ánh mắt lạnh lẽo như lửa ma trơi.
Lúc quay lại phòng bệnh, gương mặt anh đã lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có. Chỉ là anh cứ ngồi thẫn thờ trước bậu cửa sổ, nhìn lên bầu trời xám xịt ngoài kia, im lặng đến đáng sợ.




One thought on “FULL Vướng Bận Nhỏ Của Tần Tiên Sinh”