Chương 2: Kẻ bị ruồng bỏ ngoài cuộc chơi
Tôi không ngờ chỉ xuống khuôn viên bệnh viện đi dạo một chút cho thoáng mà lại bắt gặp Tần Mục và vị hôn thê của anh – Chu Hân Nghiên. Hai người đang ngồi trong quán cà phê dưới sảnh. Chu Hân Nghiên lạnh lùng đẩy chiếc nhẫn đính hôn về phía Tần Mục, giọng điệu chẳng chút hơi ấm: “Chúng ta kết thúc ở đây đi.”
Tần Mục im lặng nhìn ly cà phê nóng khói bốc nghi ngút trước mặt, hơi nóng lượn lờ quanh đầu ngón tay anh rồi tan biến vào không khí. Anh gật đầu, vươn tay thu chiếc nhẫn lại. Chu Hân Nghiên thấy thái độ của anh thì không chịu nổi, gắt lên: “Anh không có gì để giải thích với em à?”
Tần Mục lắc đầu. “Bép!” – Chu Hân Nghiên thẳng tay hất cả ly cà phê vào người Tần Mục! Mắt cô ta đỏ hoe, bao nhiêu uất ức, tủi hờn nghẹn ngào thét lên: “Sao anh có thể làm ra cái loại chuyện ghê tởm như thế hả?! Sắp cưới đến nơi rồi mà anh còn ra ngoài ngủ với người phụ nữ khác!”
Khách khứa xung quanh lập tức đổ dồn ánh mắt kỳ thị, khinh bỉ về phía Tần Mục. Anh bị tạt cà phê ướt đẫm nửa người, trông vô cùng chật vật và thảm hại, chỉ biết cúi đầu chịu đựng như một tội nhân chờ tuyên án. Chu Hân Nghiên điên tiết gầm lên: “Anh nói gì đi chứ!”
Dứt lời, cô ta giơ tay định giáng cho anh một bạt tai. Ngay khoảnh khắc đó, tôi lao vào như một vị thần, nhanh tay lẹ mắt giữ chặt lấy cổ tay cô ta. Tay còn lại của tôi bưng luôn ly cà phê còn nguyên trên bàn của Chu Hân Nghiên, hất thẳng một đường cơ bản vào mặt cô ta không trượt phát nào! Mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến Chu Hân Nghiên đứng hình mất năm giây.
Không đợi cô ta kịp định thần để lu loa, tôi đã lên tiếng mỉa mai trước: “Anh ấy có sai hay không tôi không biết, nhưng cô không động não suy nghĩ xem kẻ nào là người gửi đoạn video đó cho cô à? So với Tần Mục, cái loại đàn ông đâm sau lưng người khác để cướp vị trí như Lý Tiên mới là thứ hèn hạ, dơ bẩn!”
Chu Hân Nghiên vừa kinh ngạc vừa giận dữ trừng mắt nhìn tôi. Tôi siết chặt cổ tay cô ta, gằn giọng: “Tần Mục trong sạch! Tôi không cho phép bất cứ ai hắt nước bẩn lên người anh ấy!”
Tần Mục đột ngột ngẩng đầu lên nhìn tôi. Trong đôi mắt tăm tối, tuyệt vọng của anh, dường như vừa có một đốm lửa nhỏ được thắp sáng. Chu Hân Nghiên run rẩy vì giận, hét lên: “Cô là cái thá gì mà xen vào chuyện của chúng tôi?!”
Tôi thản nhiên xoa xoa cái bụng bầu, dõng dạc đáp: “Tôi là người phụ nữ đã qua đêm với anh ấy đấy. Chính chủ đây, có cần đối chất không?”
Quán cà phê rộ lên những tiếng hít hà kinh ngạc. Quả là một màn hóng drama bổ mắt! Ánh mắt quần chúng ăn dưa cứ đảo qua đảo lại giữa ba chúng tôi, rồi cuối cùng dừng lại chằm chằm vào cái bụng bầu vượt mặt của tôi. Chu Hân Nghiên nhục nhã, vung tay định tát tôi một cái cháy má.
Nhưng một bóng người to lớn đã nhanh chóng chắn trước mặt tôi, tiếng “Chát” khô khốc vang lên, cái tát giáng thẳng lên mặt Tần Mục. Tần Mục hơi nghiêng đầu, sắc mặt mệt mỏi nhưng giọng điệu lại vô cùng bình thản: “Vậy đi. Chúc cô hạnh phúc.”
Chu Hân Nghiên nhìn anh, nước mắt rơi lã chã. Chờ mãi vẫn không thấy câu níu kéo hay giải thích nào từ anh, cô ta ôm cục tức kiêu ngạo quay lưng bỏ đi. Tôi lập tức hỏi hệ thống: “Chỉ số muốn chết của anh ta thế nào rồi?”
Hệ thống báo: “Tăng vọt thêm 10 điểm, nhưng… ơ, lại đang từ từ giảm xuống rồi ký chủ ơi!”
Tôi nhíu mày suy nghĩ. Hóa ra Chu Hân Nghiên không phải nguyên nhân cốt lõi khiến anh muốn tự tử. Hôm nay cũng là ngày tôi được xuất viện. Tần Mục đưa tôi về. Rõ ràng là ngồi trên chiếc xe thuộc quyền sở hữu của anh, do tài xế của anh lái, thế mà anh vẫn cẩn thiện, rụt rè hỏi tôi một câu: “Tôi… có thể ngồi ghế phụ cùng cô về không?”
Tâm trạng Tần Mục tốt lên trông thấy. Suốt dọc đường, xe chạy vô cùng êm ái, đi qua mấy gờ giảm tốc mà tôi chẳng thấy xóc chút nào. Lúc xuống xe, Tần Mục lặng lẽ đi tụt lại phía sau tôi một khoảng. Lúc này thai đã được 30 tuần, bụng tôi to vượt mặt, nhìn từ đằng sau đi đứng lắc lư trông chẳng khác nào một con chim cánh cụt béo tròn. Tần Mục khẽ nói đằng sau: “Cô cứ đi trước đi, tôi đi phía sau canh chừng cho.”
Nhìn cái dáng vẻ hèn mọn, khép nép của anh trước mặt mình, tôi không kìm được lòng mà hỏi một câu quay xe: “Anh… có muốn chạm thử một chút không?”
Tần Mục ngước lên nhìn tôi, ánh mắt vừa mừng rỡ vừa bất ngờ. Anh do dự một lát, rồi rụt rè, cẩn trọng đặt lòng bàn tay lên bụng tôi. Lòng bàn tay anh ấm nóng, truyền qua lớp áo khiến tôi cảm nhận rõ rệt. Đúng lúc đó, hai đứa nhỏ bên trong như hiểu ý, đạp mạnh một cái vào tay bố nó. Mặt Tần Mục lập tức đỏ bừng lên như gấc chín.
Từ bệnh viện về nhà, Tần Mục triệt để chấp hành lời dặn của bác sĩ. Anh dọn hẳn lên tầng trên ở để tiện chăm sóc tôi. Anh ngủ trong căn phòng cách tôi xa nhất, nếu không có việc gì cần thiết thì tuyệt đối không bước ra khỏi cửa. Thỉnh thoảng tôi chỉ thấy bóng dáng cao ráo của anh lướt qua góc hành lang vài ba lần.
Nhìn cái dáng người chuẩn chỉnh, chân dài eo thon ấy mà tôi thầm chép miệng: “Chậc, phụ nữ làm việc lớn phải lấy nhiệm vụ làm trọng. Chút sắc đẹp tầm thường của đàn ông… đợi làm xong nhiệm vụ rồi tính tiếp!”
Trong vòng một tháng này, tin tức sốt dẻo liên tục bay vào tai tôi. Tần Tiên đang rầm rộ theo đuổi Chu Hân Nghiên, cả thành phố không ai là không biết. Tôi cũng chẳng buồn quan tâm xem Chu Hân Nghiên có lọt tai lời cảnh báo hôm trước của tôi hay không.
Một tháng sau, đám cưới được ấn định. Chu Hân Nghiên sẽ kết hôn với Tần Tiên. Hôn sự liên minh giữa hai gia tộc không đổi, địa điểm khách sạn năm sao không đổi, dàn xe rước dâu hoánh tráng không đổi, thứ duy nhất thay đổi chính là chú rể. Tần Mục giống như một linh kiện lỗi thời, bị người ta thẳng tay ném ra khỏi cuộc hôn nhân trục lợi này.
Khi nghe tin Chu Hân Nghiên và Tần Tiên đính hôn, gương mặt Tần Mục chẳng có lấy một nét bất ngờ. Tôi nhớ lại lúc ở bệnh viện từng hỏi anh vì sao không tự minh oan cho mình, Tần Mục chỉ cười khổ, lắc đầu buông một câu: “Tôi không muốn làm khó người khác.”
Lúc đó tôi vẫn chưa hiểu hết ý của anh. Tự minh oan cho mình thì làm khó ai cơ chứ? Nhưng đến tận bây giờ, nhìn thấu sự tuyệt tình của nhà họ Tần và sự quay xe của cô vị hôn thê kia, tôi mới hoàn toàn chết lặng…




One thought on “FULL Vướng Bận Nhỏ Của Tần Tiên Sinh”