Chương 1: Ký ức về “bà trùm” lừa đảo từ năm 12 tuổi
Suốt ba năm làm chim hoàng yến được bao nuôi trong lồng son của Thẩm Trì Chu, cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh việc ăn, ngủ và tiêu tiền. Chẳng phải lo nghĩ sự đời.
Nhưng chuỗi ngày bám váy đại gia sắp đi vào ngõ cụt khi nghe tin anh ta chuẩn bị đính hôn với một thiên kim tiểu thư môn đăng hộ đối. Trong giới thượng lưu, đám công tử tiểu thư vốn đã ngứa mắt với tôi từ lâu, nhưng trước đây đều bị tiền của Thẩm tổng bịt mồm. Giờ thấy tôi sắp “thất sủng”, tụi nó liền xúm lại tranh thủ dẫm đạp.
Tại bữa tiệc tối hôm đó, tôi cố tình chọn một góc khuất để yên tĩnh gặm nhấm nỗi buồn… sắp mất nguồn thu nhập, thì một giọng nói chua ngoa vang lên: “Gà rừng thì mãi là gà rừng, không hóa phượng hoàng được đâu. Tỉnh mộng đi cưng!”
Tôi nhẹ nhàng lật cái “bánh tráng” mặt mình sang chế độ phản đòn, mỉm cười đáp trả: “Ít nhất tôi cũng được làm phượng hoàng fake tận ba năm, còn hơn có người cả đời này đến cái lông phượng hoàng còn chẳng sờ vào được.”
Cú chí mạng này làm ả ta nghẹn họng, điên tiết gầm lên: “Mày đừng có mà đắc ý! Mày cũng chỉ là đứa thế thân cho chị gái mày mà thôi!”
Hai chữ “thế thân” nghe thì có vẻ đau đớn đấy, nhưng với một đứa thực tế như tôi thì… đau thế nào bằng nghèo? Tôi giả vờ chao đảo như sắp ngất, rồi bồi thêm một câu: “Thế thân thì cũng là thế thân cho chị gái tôi, vẫn ngon nghẻ hơn cái loại muốn làm thế thân mà người ta còn chê không thèm nhìn.”
“Mày…!”
Ả ta tức nổ đom đóm mắt, giật phắt ly rượu vang đỏ từ khay của phục vụ định hắt thẳng vào mặt tôi. Đúng lúc đó, một bóng hình cao lớn, bờ vai vững chãi như Thái Sơn đột ngột lao ra chắn trước mặt tôi. Kịch bản tổng tài cứu mỹ nhân kinh điển đây rồi! Có điều… người hứng trọn ly rượu vang lên bộ vest hàng hiệu kia lại không phải Thẩm Trì Chu.
“Cố tiên sinh, anh không sao chứ?” – Tôi hốt hoảng hỏi, diễn xuất đạt điểm 10 chất lượng.
Anh ta quay lại nhìn tôi, ánh mắt thâm tình như muốn nhấn chìm người đối diện: “An Dật, em không sao là tốt rồi.”
Tôi cảm động cúi đầu, nhưng thực chất là tranh thủ liếc mắt đảo qua một lượt sảnh tiệc. Quả nhiên, một vài gương mặt quen thuộc trong giới rich kid đang đứng hình mất 5 giây.
Cái hội cậu ấm cô chiêu này, nhìn qua thì sang chảnh chứ thực chất đều là “cá” chung một ao, từng bị bà chị An Mãn của tôi dắt mũi quay như chong chóng. Chị tôi là “bạch nguyệt quang” không thể chạm tới của họ, còn tôi chính là phiên bản “chữa cháy” giống đến 80% được để lại để an ủi những tâm hồn tổn thương.
Vâng, đây chính là “di sản thừa kế” kếch xù mà chị gái đã để lại cho tôi trước khi xuất ngoại. Và đó cũng là lý do vì sao dù có phải chia tay Thẩm Trì Chu, tôi vẫn tự tin giữ vững phong thái: Thất nghiệp chỗ này, ta khởi nghiệp chỗ khác!
Năm chúng tôi mười hai tuổi, một vụ tai nạn giao thông đã cướp đi cả bố lẫn mẹ, biến hai chị em thành trẻ mồ côi không nơi nương tựa.
Gia đình bác cả lộ rõ bản chất “hút máu”, lấy cớ nuôi dưỡng để chiếm đoạt luôn căn nhà của bố mẹ tôi. Họ dắt theo đứa con trai béo ị, ngang ngược cướp mất phòng ngủ của hai chị em, đá chúng tôi lên căn gác xép chật hẹp, vừa ẩm thấp vừa đầy gián.
Đêm đầu tiên trên căn gác xép, tôi khóc thút thít, ôm chặt lấy chị gái hỏi: “Chị ơi, tụi mình sắp bị người ta bắt nạt chết rồi, giờ phải làm sao đây?”
An Mãn chỉ lớn hơn tôi đúng một tuổi, nhưng cái máu “bà trùm” có vẻ đã ngấm vào máu từ bé. Chị ấy vỗ vai tôi, bình thản đến lạ lùng: “Nín đi, còn chị ở đây thì không ai làm gì được em hết. Những gì thuộc về chúng ta, chị sẽ đòi lại bằng sạch, tin chị.”
Trong tiếng hát ru lệch tông, sai nhạc của chị, tôi an tâm ngủ một mạch đến sáng.
Những ngày tháng sau đó, hai chị em sống kiếp trâu ngựa, ăn cơm thừa canh cặn và làm việc nhà không ngơi tay cho nhà bác. May là họ vẫn sợ hàng xóm dị nghị nên vẫn cho chúng tôi đi học.
Đến khi hai đứa vừa tốt nghiệp cấp hai, bác gái bắt đầu dở giọng lươn lẹo: “Con gái học nhiều làm gì cho phí tiền, để bác tìm cho hai đứa tấm chồng tốt ở làng bên, vừa đỡ gánh nặng cho gia đình vừa có tương lai.”
Tôi nghe mà cười thầm trong bụng. Hóa ra mấy lão đàn ông trung niên, bặm trợn dạo này hay lui tới nhà tôi với ánh mắt thèm thuồng là vì vậy. Nhà bác cả đang tính bán hai chị em tôi để lấy tiền sính lễ.
Nhìn An Mãn đang bình thản thái rau, tôi lo sốt vó. Chị không nói gì, chỉ liếc nhìn tôi một cái đầy ẩn ý như muốn bảo: “Cứ bình tĩnh xem chị diễn”.
Vài ngày sau, khi bác cả và bác gái đang hớn hở đếm tiền đặt cọc của một gã đàn ông lạ mặt, thì rầm một cái, một toán người cao to đen hôi, mặt mũi bặm trợn xông thẳng vào nhà. Nhà bác tôi định giở thói chí phèo ra ăn vạ, nhưng chưa kịp mở mồm đã bị mấy anh đô con đè nghiến xuống sàn.
Tôi đứng hình mất mấy giây, hoảng sợ chạy đi tìm chị gái. Để rồi khi ra đến đầu ngõ, tôi lặng người khi thấy An Mãn đang bày ra bộ dạng “bé thỏ trắng tội nghiệp”, nép sau lưng một chàng trai trẻ tuổi.
Nhìn qua là biết anh chàng này thuộc tầng lớp quý tộc, khí chất ngút ngàn, hoàn toàn lạc quẻ với cái thị trấn nghèo nàn này. Anh ta cúi đầu nhẹ nhàng dỗ dành chị tôi, ánh mắt dịu dàng như muốn làm tan chảy cả mùa đông.
Dưới ánh trăng mờ, hai người họ trông đẹp như một bức tranh bước ra từ truyện cổ tích. Còn tôi đứng ở góc tối, lặng lẽ rút ra một bài học xương máu: Hóa ra, nhan sắc và sự diễn sâu chính là vũ khí tối thượng để đổi đời!
