Chương 4: Tình chị em bất tử: Trai có thể bỏ, chị em thì không!
Đêm hôm đó, tôi mê man cảm giác như mình biến thành một chiếc bánh tráng, bị người ta lật đi lật lại, chiên đi chiên lại trên chảo nóng không ngừng nghỉ.
Lúc tỉnh dậy thì trời đất ơi, toàn thân tôi đau nhức ê ẩm, cảm giác như vừa bị xe lu cán qua vậy. Cái gã họ Thẩm đó rốt cuộc là người hay là quỷ mà trâu bò dữ vậy trời?! Nhìn đồng hồ đã là ba giờ chiều, Thẩm Trì Chu thì đã biến mất từ đời nào. Nghĩ mà nể, cày cuốc cả đêm như thế mà sáng ra anh ta vẫn có thể tơi tỉnh đóng vest đi làm đúng giờ, đúng là luyện tới cảnh giới mình đồng da sắt rồi!
Tôi cố lết cái thân tàn tạ này để với lấy chiếc điện thoại, đập vào mắt là một tá tin nhắn của Cố Thời Sâm. Toàn là video quay lén, kèm theo mấy dòng sặc mùi chèo kéo: [An Dật, em xứng đáng có được người đàn ông tốt hơn. Thẩm Trì Chu không xứng với tình cảm của em đâu.]
Tôi tò mò bấm vào xem, tim lập tức hẫng đi một nhịp. Trong video là một quán cà phê sang chảnh, Thẩm Trì Chu đang ân cần, dịu dàng đeo vòng cổ cho một người phụ nữ khác. Nhìn cái góc nghiêng thâm tình đó mà tôi thấy nghẹn ngang họng.
Nếu tôi là chính cung nương nương của Thẩm Trì Chu, khéo tôi sẽ tự an ủi rằng cô kia chắc là chị họ hoặc em gái mưa nào đó thôi. Khốn nỗi, tôi có phải đâu! Tôi chỉ là một con cún thế thân đáng thương, nhận lương cứng 5 triệu tệ mỗi tháng để làm vui lòng đại gia mà thôi.
Nhìn cô nàng trong video kìa: tóc xoăn gợn sóng, môi đỏ rực, toát lên mùi tiền và khí chất của một nữ cường nhân. Nếu đây thực sự là đối tượng kết hôn môn đăng hộ đối của anh ta… Tôi vô thức sờ lên mặt mình, rồi liếc nhìn tờ giấy ghi chú đặt trên bàn: [Anh nấu cháo rồi, ở nhà ngoan ngoãn chờ anh về, đừng chạy lung tung.]
“Không chạy lung tung mới là lạ đấy!” – Tôi lầm bầm. Phen này không ôm tiền cao chạy xa bay ngay lập tức thì đợi đến lúc chính thất đến tận nơi đánh ghen à? Nhưng mà… thôi thì cứ phải ăn hết bát cháo cái đã, dẫu sao tay nghề nấu nướng của Thẩm tổng cũng thuộc hàng cực phẩm, bỏ phí thì tội lỗi lắm!
Hai ngày sau, tôi đã thuận lợi đáp máy bay xuống nước Anh xa xôi.
An Mãn ra sân bay đón tôi. Đúng là xa nhau có một thời gian mà nhìn bà chị tôi lại càng nhuận sắc, quyến rũ vạn người mê hơn trước. Cái visual bén ngót, cử chỉ đầy mê hoặc này mà về nước thì cái “hồ cá” của chị chắc chắn sẽ bị quậy cho banh chành mất thôi.
Đứng ngay sau lưng An Mãn là một anh chàng cao ráo, tuấn tú, gương mặt toát lên vẻ ôn hòa, ấm áp – chính là “nam thần” trong bức ảnh hôm nọ. Anh ta mỉm cười lịch sự gật đầu chào tôi: “Em là An Dật đúng không? Anh là Thẩm Vị Phàm, ở bên này suốt ngày nghe An Mãn nhắc đến em thôi.”
Tôi liếc nhìn hai người họ một lượt, máu hóng hớt nổi lên: “Ủa, hai người thành một đôi rồi hả?”
“Đúng vậy.” – Thẩm Vị Phàm cười híp mắt, mặt ngập tràn hạnh phúc. “Đúng cái đầu anh á!” – An Mãn lập tức lườm anh ta một cái cháy mặt.
Nhìn cái điệu bộ dỗi hờn tự nhiên này của chị gái, tôi thầm kinh ngạc. Đi thả thính khắp thiên hạ bao năm, tôi chưa từng thấy chị bày ra cái vẻ mặt này trước bất kỳ gã đàn ông nào! Đến lúc Thẩm Vị Phàm cúi người xách hành lý giúp tôi, nhìn góc nghiêng quen thuộc của anh ta, đầu óc tôi bỗng nảy số.
Ơ kìa! Đây chẳng phải là “bạch nguyệt quang”, anh trai mưa mặc áo sơ mi trắng từng cứu hai chị em tôi năm mười hai tuổi đó sao? “Người cũ” lâu ngày gặp lại, thảo nào phản ứng của bà chị tôi lại lạ lùng đến thế!
Tôi khoái chí cười gian, ghé sát tai An Mãn thì thầm: “Hai người duyên nợ sâu đậm thế này rồi, còn bí mật động trời gì chưa khai báo với em không đấy?”
An Mãn nhăn mặt, ném cho tôi một quả bom nguyên tử: “Chị dính bầu rồi.”
Tôi: “???” Đúng là đi một ngày đàng, hít một bụng drama chất lượng cao!
Sau khi nghe An Mãn vừa khóc vừa kể tội, tôi mới vỡ lẽ ra mọi chuyện.
Hóa ra từ trước đến nay, An Mãn chưa từng quên được người đàn ông năm ấy – Thẩm Vị Phàm. Anh ta chính là “ánh trăng sáng” duy nhất ngự trị trong tim chị. Việc chị chọn sang Anh du học thực chất cũng là để tìm anh. Còn đứa bé trong bụng chính là kết quả của một đêm “lỡ bước” nhưng đầy tự nguyện của cả hai.
Bây giờ thì tình cũ rủ cũng tới rồi, nhưng cái tính kiêu kỳ của An Mãn vẫn còn cao ngút trời. Chị vẫn dỗi vì năm xưa anh bỏ đi không một lời từ biệt. Dù biết anh có nỗi khổ tâm riêng, nhưng nỗi ấm ức tích tụ bao năm đâu có dễ gì nguôi ngoai. Đúng là người trong cuộc lúc nào cũng u mê, chứ tôi sống với chị hơn hai mươi năm, lạ gì cái nết của chị nữa. An Mãn yêu Thẩm Vị Phàm chết đi được!
Tôi khẽ lắc đầu, bất lực cười khổ: “Chị cũng hay thật đấy, gạo đã nấu thành cơm thế này rồi còn réo em sang đây làm gì?” “Thì… chị cũng muốn cho cái gã Thẩm Trì Chu kia một bài học.” – Chị lẩm bẩm nhỏ xíu.
Tôi nghe không rõ, đang định hỏi lại thì An Mãn đã nắm chặt lấy tay tôi, ánh mắt bỗng trở nên mềm mại và dịu dàng đến lạ: “Nhưng quan trọng nhất vẫn là chị nhớ em. Lúc này đây, chị thực sự cần em ở bên cạnh.”
Nghe câu đó, lòng tôi mềm nhũn, khẽ mỉm cười hạnh phúc.
Ngoài kia có biết bao kẻ chỉ chực chờ hai chị em tôi bất hòa, trở mặt thành thù vì đàn ông. Nhưng cái hội nhà giàu hợm hĩnh đó làm sao hiểu được: chúng tôi là chị em ruột thịt, là hai đứa trẻ mồ côi đã nương tựa vào nhau, cùng nhau đi qua giông bão suốt hơn hai mươi năm qua.
Giữa tôi và An Mãn, tình thân đã sớm hòa vào máu thịt, vừa là chị em, vừa là tri kỷ, là đồng bọn không thể tách rời. Từ ngày bố mẹ mất, chị chính là bầu trời, là chỗ dựa duy nhất của tôi.
Tôi làm sao quên được những lúc bị bác gái cầm gậy định đánh, chị luôn là người lao ra lấy tấm lưng nhỏ bé che chở cho tôi. Tôi làm sao quên được những đêm đông đói đến cồn cào, chị lén lút xuống bếp nấu cho tôi bát mì trứng nóng hổi. Vào ngày sinh nhật tôi, khi cả thế giới chẳng ai thèm nhớ, chị vẫn tự tay làm một chiếc bánh kem mini cho tôi ước nguyện. Thậm chí, gói băng vệ sinh đầu tiên trong đời tôi cũng là do một tay chị chuẩn bị, kèm theo một câu dặn dò thay cho lời của mẹ: “Chúc mừng con gái của mẹ đã trưởng thành nhé.”
Thế nên, tôi đã sớm giác ngộ được một chân lý: An Mãn là người quan trọng nhất đời tôi, không ai có thể thay thế!
Chị thích trai đẹp, tôi sẵn sàng lùng sục khắp trường để tìm profile mấy anh ngon nghẻ nhất dâng lên cho chị. Chị thích diện đồ hiệu, tôi không ngại thức đêm cày cuốc vẽ truyện tranh, đi dạy thêm trầy vảy để kiếm tiền mua váy vóc, son phấn cho chị. Chị bị ai bắt nạt, tôi sẽ ghim vào sổ thù vặt rồi tìm mọi cách trả đũa bằng sạch. Tình cảm này đã vượt lên trên tất cả mọi thứ trên đời, đàn ông tuổi gì mà đòi làm lung lay?
Tôi cúi đầu nhìn xuống vùng bụng vẫn còn bằng phẳng của An Mãn, ánh mắt đầy vẻ cưng chiều: “Chị ơi, nếu chị muốn giữ đứa bé này lại thì cứ yên tâm sinh nhé, có em nuôi cùng chị. Một đứa trẻ mà có tới tận hai người mẹ siêu ngầu thế này, bảo đảm nó sẽ là đứa nhóc hạnh phúc nhất cái quả đất này luôn!”
An Mãn nghe xong thì đỏ hoe mắt, để lộ dáng vẻ yếu đuối, mỏng manh hiếm thấy. Nhưng tôi biết, ngay giây phút này, giông bão ngoài kia đã dừng sau cánh cửa, và chị tôi đã thực sự tìm thấy bến đỗ bình yên cho tâm hồn mình rồi.
