Chương 2: Kịch bản vàng trong làng “bào tiền”
Kết cục là bác cả và bác gái dắt tay nhau vào đồn cảnh sát vì tội nhận tiền sính lễ, cưỡng ép trẻ vị thành niên kết hôn.
Để vụ án thêm phần thuyết phục, các đồng chí cảnh sát đã phát hiện ra trên người hai chị em tôi đầy những vết bầm tím – bằng chứng đanh thép cho hành vi bạo hành gia đình. Lúc bị giải đi, hai người họ gào mồm lên chửi bới, bảo chị em tôi vu khống. Nghĩ đi nghĩ lại thì họ cũng chẳng oan ức gì, chỉ là họ không biết hung thủ thực sự là ai thôi.
Bởi vì đúng một ngày trước khi cảnh sát ập vào, chính bà chị An Mãn đã cầm roi tre quất tôi kêu cha gọi mẹ, rồi bắt tôi quất ngược lại chị ấy để “tạo hiện trường giả”. Lúc đó tôi mới ngộ ra tầm nhìn chiến lược của bà chị mình. Bình thường bác gái hành hạ tụi tôi toàn dùng chiêu “nội công”, đánh đau nhưng không để lại dấu vết. Nhưng bây giờ bằng chứng rành rành thế này, có nhảy xuống sông Hoàng Hà bác cũng không rửa sạch tội.
Nhờ màn “khổ nhục kế” đỉnh cao đó, An Mãn đã bảo vệ thành công căn nhà bố mẹ để lại.
Tôi cứ ngỡ anh chàng siêu cấp đẹp trai ra tay cứu mỹ nhân hôm ấy sẽ trở thành anh rể tương lai của mình. Ai dè, An Mãn chỉ nhún vai cười nhạt: “Anh ta đi du học rồi.” Chị không nói thêm, tôi cũng chẳng buồn hỏi. Nhưng tôi dám cá là anh chàng kia đã để lại một vết thương lòng siêu to khổng lồ, nếu không thì tại sao sau này chị tôi lại tiến hóa thành “quái vật làng trap girl”, sở hữu bộ kỹ năng tán trai thượng thừa như vậy chứ?
Dù sống giữa đầm lầy drama nhưng hai chị em tôi vẫn giữ vững nguyên tắc: “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”.
Lên đại học, An Mãn bắt đầu bật chế độ “sát thủ tình trường”, chuyên đi trêu hoa ghẹo nguyệt các thiếu gia nhà giàu, mặt đẹp. Ngặt nỗi, chị tôi chỉ thích giai đoạn mập mờ, đưa đẩy chứ tuyệt đối không muốn chịu trách nhiệm. Nói một cách nghệ thuật thì là chứng sợ cam kết, còn nói thẳng ra là hệ “thả thính dạo”. Ấy vậy mà hội công tử bột cứ gọi là đổ rầm rầm, tôn chị tôi làm “bạch nguyệt quang” – nữ thần ánh trăng sáng không thể thay thế.
Vì sợ sau khi bị chị tôi “đá”, hội người yêu cũ sẽ hùa nhau trả thù, tôi đành phải đóng vai lao công đi dọn dẹp bãi chiến trường. Mỗi lần gặp các anh trai si tình, tôi lại bật văn mẫu: “Chị em hồi nhỏ bị tổn thương tâm lý nặng nề lắm, nên không dám tin vào tình yêu đâu… Đối với chị ấy, anh là một sự tồn tại vô cùng đặc biệt, nhưng mà… gia đình anh có chịu chấp nhận chị ấy không? Anh phải tin em, em chưa từng thấy chị ấy khóc nhiều như vậy vì một người…”
Sau một thời gian dài làm tổng đài tư vấn tình cảm miễn phí, tôi nhận ra ánh mắt của các thiếu gia nhìn tôi dần thay đổi. Họ nhìn tôi nhưng tâm hồn lại đang bay về phía chị tôi. Lúc này, đầu óc nhạy bén tiền bạc của tôi lập tức nảy số: Ủa, hóa ra mình có năng khiếu làm “thế thân” thiên bẩm à?
Cho đến một ngày, khi đi làm gia sư và bị một thằng nhóc ranh con coi thường, tôi chịu hết nổi liền đập bàn đứng dậy: “Cậu bị đuổi học!”
Đuổi việc học sinh xong, nhìn vào số dư tài khoản nghèo nàn của mình, tôi trầm ngâm suy nghĩ rồi phi thẳng đi tìm An Mãn, đề xuất một dự án táo bạo: “Chị ơi, hay là chị ra nước ngoài đóng vai ‘bạch nguyệt quang’ đi, còn ở nhà cứ để em làm ‘thế thân’ cho. Chúng ta làm một cú lừa thế kỷ!”
An Mãn nhìn tôi như nhìn sinh vật lạ: “Em có bị chập mạch không đấy?”
Tôi kiên nhẫn thuyết phục: “Chị nghĩ mà xem, chị vừa cắt đuôi được hội bám đuôi, vừa rảnh tay đi câu cá mới. Còn em ở nhà vừa có tiền tiêu, vừa được các anh trai chi tiền bịt miệng. Doanh thu cứ chia theo tỷ lệ vàng: Chị ba, em bảy!”
Nghe đến tiền, mắt An Mãn sáng lên như đèn pha ô tô: “Chốt đơn! Duyệt luôn!”
Trước khi bắt đầu, chị ấy hỏi tôi gu đàn ông là gì. Tôi trả lời ngắn gọn, súc tích: “Chỉ cần hai tiêu chuẩn: Nhiều tiền và đẹp trai.” Không ngờ, An Mãn vừa ra quân đã quăng lưới trúng ngay một con cá mập siêu cấp: Thẩm Trì Chu – thái tử gia của tập đoàn Thẩm thị.
Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, An Mãn đã thành công “thu phục” được Thẩm Trì Chu, khiến tôi bái phục sát đất. Trước khi xách vali ra nước ngoài lánh nạn, chị ấy còn dặn dò: “Em chỉ cần bật định vị rồi xuất hiện trước mặt hắn là xong việc.” Tôi hít một hơi thật sâu, quả nhiên gừng càng già càng cay, trình độ thả thính của bà chị đã đạt đến cảnh giới thượng thừa.
Nghe đồn sau khi “ánh trăng sáng” ra nước ngoài, Thẩm tổng ngày đêm mượn rượu giải sầu. Chọn một ngày đẹp trời, tôi lên đồ bằng một chiếc váy cũ của An Mãn, cố tình đến đúng quán bar mà anh ta hay lui tới.
Giữa đám đông xập xình, tôi lập tức khóa mục tiêu. Thẩm Trì Chu ngồi một mình ở quầy bar, tay lắc nhẹ ly rượu, mái tóc đen hơi rũ xuống trán, nửa gương mặt giấu trong bóng tối đầy vẻ sầu muộn. Nhưng cái giao diện cực phẩm trời ban ấy vẫn khiến một đứa mê trai như tôi phải rớt liêm sỉ, tim đập bịch bịch.
Chắc do ánh mắt tôi nhìn anh ta quá thèm thuồng, Thẩm Trì Chu chậm rãi ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau. Đúng lúc này, hai gã đàn ông từ đâu xuất hiện định giở trò sàm sỡ tôi (tất nhiên là diễn viên quần chúng do tôi thuê rồi). Tôi lập tức giả vờ hốt hoảng, lao đến núp sau lưng Thẩm Trì Chu, bày ra đôi mắt long lanh ngấn nước: “Anh ơi cứu em!”
Anh ta nhếch mép, nhìn tôi bằng ánh mắt sâu xa: “Cứu em thì anh được thưởng cái gì?”
Tôi giả bộ thẹn thùng cúi đầu, trong lòng thì thầm nghĩ: Anh muốn thưởng cái gì cũng được, miễn là anh chịu chi!
Thẩm Trì Chu khẽ cười, phẩy tay một cái, đám vệ sĩ lập tức lôi hai gã kia ra ngoài. Công cuộc biến thành chim hoàng yến của tôi thuận lợi đến mức tôi còn ngỡ chính mình mới là người bị sập bẫy. Nhưng thôi kệ, được cả tiền lẫn sắc của một tổng tài thế này, mình còn kén chọn thì đúng là đạo đức giả!
Điều làm tôi kinh ngạc nhất là Thẩm Trì Chu hóa ra lại là “trai tân”, và tôi chính là người phụ nữ đầu tiên của anh ta. Thậm chí anh ta còn dắt tôi đi dự tiệc, giới thiệu với giới thượng lưu như bạn gái chính thức. Anh ta càng tốt, tôi càng thấy cắn rứt lương tâm… vì sắp phải diễn cảnh chia ly đau đớn.
Đêm đó, sau một trận mây mưa nảy lửa, tôi cắn nhẹ vào vai anh ta, cố tình bày ra gương mặt bi thương rồi khóc nức nở: “Thẩm Trì Chu, có phải anh chỉ coi em là kẻ thế thân cho chị gái em đúng không?”
Anh ta khựng lại, dứt khoát bế thốc tôi đặt lên cây đàn piano, phím đàn vang lên một tiếng “cạch” nặng nề. Đôi mắt đen thẳm xoáy sâu vào tôi, khóe môi nhếch lên nụ cười nửa tối nửa sáng: “Em nghĩ sao?”
Tôi giả vờ đứng hình. Thấy tôi im lặng, Thẩm Trì Chu bực bội chậc lưỡi một tiếng: “Muốn bao nhiêu? Nói nhanh đi, đừng làm mất thời gian của tôi.”
Vừa nói, anh ta vừa túm lấy hai bàn tay đang đấm thùm thụp vào ngực mình của tôi, đặt lên đó một nụ hôn nồng nàn vị bạc hà, nuốt trọn những giọt nước mắt “diễn sâu” của tôi. Đêm đó, tôi mặc sức trút giận (vài cái cào nhẹ) lên người anh ta.
Đến khi mệt lả ngủ thiếp đi, tôi bỗng giật mình tỉnh giấc bởi một âm thanh thánh thót nhất thế gian: “Ting ting!” Tài khoản báo về: +20.000.000.
Ôi là trời, hai mươi triệu!
Tôi lập tức bật dậy như lò xo, chân trần chạy biến vào phòng tắm tìm Thẩm Trì Chu. Áp dụng công thức diễn xuất: ba phần tủi thân, ba phần thất vọng và bốn phần bất lực, tôi òa khóc nức nở: “Dù anh có coi em là thế thân của chị ấy, em vẫn yêu anh, yêu đến mức không lối thoát rồi! Thẩm Trì Chu, anh thắng rồi, em không thể sống thiếu anh…”
Tiếng nước xả vẫn chảy đều đều, giọng nói trầm thấp của Thẩm Trì Chu vang lên, nghe như đang nhịn cười: “Là em không thể sống thiếu tiền của anh thì có.”
Tôi đứng hình mất 2 giây, ngoáy ngoáy tai hỏi lại: “Anh nói cái gì cơ?”
Cánh cửa kính phòng tắm hé mở, để lộ một cánh tay săn chắc còn vương những giọt nước quyến rũ. Nghĩ đến “trận chiến” kịch liệt đêm qua, mặt tôi đỏ bừng lên. Thẩm Trì Chu vươn tay kéo mạnh tôi vào trong: “Vào tắm chung luôn đi.”




Truyện rất hay