Chương 1: “Anh cứ nghĩ là em thích.”
Tần Tư Việt hơi sững người.
Ánh mắt anh vẫn còn vương nét tình dục, nhìn tôi có chút ngơ ngác xen lẫn mờ mịt.
“… Tại sao vậy?” Anh khàn giọng hỏi.
Gương mặt tôi không chút cảm xúc, xoay người bước xuống giường. Vì thắt lưng mỏi nhừ, đôi chân lại bủn rủn, tôi loạng choạng mất vài bước mới miễn cưỡng đứng vững được.
Tần Tư Việt thấy vậy liền lo lắng định vươn tay đỡ lấy tôi.
Nhưng tôi đã lạnh lùng đẩy anh ra. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt màu nâu nhạt của người đàn ông trước mặt, chậm rãi lên tiếng:
“Lúc nãy em bảo anh làm nhẹ lại, tại sao anh không nghe?”
Cổ họng Tần Tư Việt khẽ chuyển động, anh nghẹn lời một lúc rồi mới nói:
“Xin lỗi.”
“Anh cứ nghĩ là em thích.”
Tôi im lặng dời tầm mắt đi, không buồn đôi co thêm câu nào nữa mà quay người bước thẳng vào phòng tắm.
Những dòng bình luận vừa nhìn thấy lúc nãy cứ lởn vởn trong đầu tôi không chịu tan biến. Thật ra, chính bản thân tôi cũng hiểu rõ, những lời đó chẳng sai chút nào.
Tần Tư Việt là nam thần lạnh lùng nổi tiếng nhất trường. Năm xưa, phải nhờ tôi mặt dày đeo đuổi ròng rã suốt một thời gian dài, anh mới chịu đồng ý ở bên tôi. Thế nhưng từ ngày yêu nhau đến giờ, thái độ của anh đối với tôi lúc nào cũng hờ hững, xa cách.
Ngoại trừ những lúc ở trên giường.
Tần Tư Việt từ trước đến nay luôn cực kỳ nhiệt tình trong chuyện ấy. Lần nào cũng vậy, anh ít nhất phải kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ.
Nhiều lúc tôi đã kiệt sức, cả người đau nhức đến run rẩy, lên tiếng cầu xin anh dừng lại, nhưng người đàn ông này cứ như bị điếc. Anh chỉ cố chấp kéo tôi trở lại dưới thân mình, rồi ghé sát tai tôi buông những lời dịu dàng nhưng lại khiến tôi lạnh toát cả sống lưng:
“Ngoan nào em yêu, cố chịu một chút nữa thôi.”
Tần Tư Việt chưa bao giờ để tâm đến cảm nhận của tôi, cũng chẳng mảy may quan tâm xem tôi có đau hay không.
Tôi nhắm nghiền mắt lại. Nước mắt mặn chát hòa lẫn với dòng nước ấm từ vòi hoa sen, chầm chậm lăn dài trên gò má.
Đến khi bước ra khỏi phòng tắm, tôi đã thu lại toàn bộ cảm xúc của mình. Tần Tư Việt đang ngồi bên mép giường, ánh mắt hướng về phía tôi, dường như đang muốn nói điều gì đó.
“Em buồn ngủ rồi.” Tôi cắt ngang.
Nghe vậy, anh im lặng đứng dậy đi vào phòng tắm, chỉ để lại một câu: “Vậy em ngủ trước đi.”
Đèn trong phòng đã tắt phụt. Tôi nằm trên giường, trằn trọc lật qua lật lại mãi mà không sao chợp mắt được.
Chẳng biết đã qua bao lâu, Tần Tư Việt tắm xong trở ra. Trên người anh thoang thoảng mùi bạc hà thanh mát, động tác của anh rất khẽ khàng.
Anh vẫn như mọi khi, chọn nằm sát sạt ngoài mép giường, cố gắng giữ khoảng cách xa nhất có thể với tôi. Sự thân mật giữa hai chúng tôi dường như chỉ tồn tại vào những lúc mây mưa cuồng nhiệt nhất mà thôi.
【Chậc chậc, nam chính thực sự ghét bỏ nữ phụ rồi, đến mức chạm vào người cô ta một chút cũng thấy bài xích.】
【Phải tôi thì tôi đã đá phăng anh ta từ tám đời rồi. Cứ cố chấp bám lấy người ta như thế để làm gì không biết?】
【Nếu không phải vì nữ chính xuất hiện quá muộn, mà nhu cầu sinh lý của nam chính lại quá cao, thì anh ấy còn lâu mới thèm ở bên loại người như nữ phụ.】
Tôi chớp chớp mắt, sống mũi đột nhiên cay xè.
Tôi thật sự ghét cái tính đụng tí là khóc này của mình vô cùng. Rõ ràng lý trí bảo không được khóc, vậy mà nước mắt cứ thi nhau rơi xuống, chẳng thể nào kìm lại được. Trong bóng tối muộn màng, tôi lấy tay bịt chặt miệng, không dám để phát ra bất kỳ tiếng nấc cụt nào.
Cũng may là vài phút sau, Tần Tư Việt đột nhiên tung chăn bước xuống giường, rời khỏi phòng ngủ.
Khóe môi tôi khẽ cong lên một nụ cười khổ. Trong lòng vừa nhẹ nhõm vì không bị anh phát hiện mình đang khóc, nhưng lại chẳng ngăn nổi nỗi xót xa dâng trào.
Cư dân mạng nói đúng, Tần Tư Việt… có lẽ thực sự không hề yêu tôi.
【Yêu hay không nhìn cái là biết ngay, nam chính đến việc nằm chung phòng với cô ta cũng không chịu nổi nữa rồi.】
【Nữ phụ đúng là vô dụng, ngay cả việc thỏa mãn nhu cầu của nam chính cũng làm không xong, hại anh ấy lại phải đi tắm nước lạnh để hạ hỏa.】
【Nếu đổi lại là nữ chính ở đây, chắc chắn cô ấy sẽ khiến nam chính được thỏa mãn tối đa.】
Tôi nhắm mắt lại.
“Nữ phụ chết vì vỡ nang hoàng thể dẫn đến xuất huyết nội nghiêm trọng.”
Nghĩ đến dòng chữ đó, cả người tôi không tự chủ được mà run rẩy lên bần bật.
Tôi vẫn còn yêu đời lắm, tôi chưa muốn chết.
Tôi phải chia tay với Tần Tư Việt thôi.



