Chương 7: “Chẳng phải… em nói là em thích thế sao?”
Hôm nay tôi không có tiết học. Đầu óc cứ rối bời như một canh hẹ, tôi chỉ biết đi lang thang vô định khắp các ngõ ngách trong khuôn viên trường.
Đang đi thì một bóng người quen thuộc bỗng xuất hiện chặn trước mặt tôi. Là Phó Uyển Ninh.
“Tôi có chuyện muốn nói với cô, chúng ta ra quán cà phê bên cạnh ngồi một lát được không?”
Tôi khẽ gật đầu: “Được.”
Phó Uyển Ninh ngồi xuống vị trí đối diện tôi. Cô ấy thực sự rất đẹp, nét đẹp toát lên vẻ dịu dàng, thanh nhã và vô cùng tri thức. Thảo nào mà dù đám bình luận có liên tục dẫn dắt dèm pha, tôi vẫn chẳng thể nào sinh lòng ghét bỏ cô gái này cho được.
“Bạn học Phó, cô hẹn tôi ra đây là có chuyện gì muốn nói sao?” tôi chủ động hỏi.
Không ngờ, Phó Uyển Ninh lại buông một câu khiến tôi chết lặng:
“Tôi cũng nhìn thấy những dòng bình luận kia rồi.”
Sau đó, cô ấy chậm rãi kể cho tôi nghe ngọn ngành mọi chuyện. Hóa ra, những dòng bình luận quái gỡ ấy cũng là một phần của thế giới này, và mục đích chúng xuất hiện là để tìm mọi cách tác hợp cho cô ấy và Tần Tư Việt. Chính vì vậy, những thông tin mà đám bình luận phơi bày trước mắt tôi từ trước đến nay đều theo kiểu nửa thật nửa giả, mập mờ đánh lận con đen.
Chuyện Tần Tư Việt đưa Phó Uyển Ninh đến hội trường là thật, nhưng chuyện anh có tình cảm với cô ấy hoàn toàn là bịa đặt. Sự thật là do Phó Uyển Ninh vốn mù đường nặng, mà Tần Tư Việt hôm đó lại chuẩn bị đi đón tôi, thấy vậy nên anh mới thuận đường chở cô ấy qua đó giúp một tay.
Còn lần thứ hai ở khách sạn Thịnh Hào, thật ra là do Phó Uyển Ninh lấy lý do công việc để hẹn Tần Tư Việt đến. Lúc ấy cô ấy chưa hề biết anh đã có bạn gái, nên vốn dĩ định mượn ngày hôm đó để tỏ tình với anh.
“Cô có biết tại sao hôm ấy Tần Tư Việt lại chịu đứng nói chuyện với tôi lâu như vậy không?” Phó Uyển Ninh mỉm cười hỏi.
Tôi lắc đầu.
“Bởi vì suốt buổi hôm đó, chúng tôi chỉ thảo luận về hình mẫu người yêu lý tưởng mà thôi. Anh ấy hoàn toàn dựa theo từng nét tính cách, từng sở thích của cô để miêu tả về nửa kia của mình. Chính vì thế, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy cô xuất hiện, tôi đã đoán chắc cô là bạn gái anh ấy rồi.”
Tôi lặng im tiêu hóa đống thông tin khổng lồ này, trong lòng không khỏi bàng hoàng. Trước đây tôi từng có vài lần hoài nghi tính chân thực của đám bình luận, nhưng nằm mơ tôi cũng không ngờ chúng lại được dựng lên từ những lời dối trá nửa vời tinh vi đến thế.
Tôi mím môi, trong lòng vẫn còn một vài khúc mắc muốn hỏi, nhưng Phó Uyển Ninh đã tinh ý đoán được, cô ấy nói tiếp:
“Tối qua đúng là tôi đã đưa Tần Tư Việt về nhà thật. Đám bình luận kia cứ liên tục xúi giục tôi tranh thủ lúc anh ấy say khướt để gạo nấu thành cơm. Tôi không thèm nghe theo, thế nên mới gọi điện báo cho cô biết. Còn những chuyện khác, cứ để Tần Tư Việt tự mình giải thích với cô thì hơn.”
Khóe mắt tôi bỗng chốc nóng lên, tôi chân thành nhìn cô ấy: “Cảm ơn cô. Cảm ơn cô vì đã chọn nói cho tôi biết tất cả những chuyện này.”
Ngay giây tiếp theo, những dòng chữ lại cuồn cuộn hiện lên giữa không trung, mang theo sự tức giận tột cùng:
【Nữ chính ơi cô bị điên rồi à?! Sao cô lại đi méch hết mọi chuyện cho nữ phụ thế hả? Bả biết sự thật rồi thì cô còn cơ hội gì nữa!】
【Đúng đấy, tụi tôi bày ra đủ trò như này chẳng phải đều là vì tiền đồ của cô hay sao.】
【Nữ chính kiểu gì gánh còng lưng không nổi, mệt mỏi quá rồi nha.】
【Ủa không phải cô cũng thích nam chính sao? Thích thì phải biết đứng lên tranh giành giật cướp chứ!】
Phó Uyển Ninh nhìn những dòng chữ đó, chỉ bình thản nở một nụ cười ẩn ý:
“Tôi đúng là từng thích Tần Tư Việt. Nhưng người ta đã có bạn gái rồi, nếu tôi cố tình chen chân vào thì chẳng phải sẽ biến thành kẻ thứ ba đê tiện sao? Tôi muốn hỏi các người một câu, nếu một người có nhân cách và đạo đức bại hoại như thế, thì có còn xứng đáng làm nữ chính nữa không?”
Chỉ trong vòng một nháy mắt, đám bình luận đang lướt điên cuồng bỗng chốc khựng lại, im bặt không một tiếng động. Ngay sau đó, những dòng chữ giữa không trung cứ mờ dần, mờ dần rồi tan biến hoàn toàn vào thinh không, triệt để rời khỏi thế giới này.
Phó Uyển Ninh mỉm cười nhìn tôi, nhưng ánh mắt cô ấy lại khẽ dời về phía sau lưng tôi:
“Nguyễn Vi, quay đầu lại nhìn xem. Có người vẫn luôn đứng đó đợi cô kìa.”
Theo bản năng, tôi quay người nhìn lại theo hướng tay cô ấy chỉ. Tần Tư Việt đang đứng cách đó không xa, chẳng biết anh đã đến từ lúc nào. Có lẽ là ngay từ khoảnh khắc tôi mở cửa chạy trốn khỏi nhà anh vào sáng sớm nay, anh đã lặng lẽ đi theo sau lưng để bảo vệ tôi rồi.
Tôi chớp chớp mắt, trong lòng dâng lên một niềm áy náy khôn nguôi. Tôi vừa bước tới định mở lời giải thích thì Tần Tư Việt đã nhanh hơn một bước, tiến lên nắm chặt lấy tay tôi.
“Hôm nay em không có tiết mà, chúng mình về nhà ngủ bù thêm một lát nhé?”
Tôi khẽ gật đầu, ngoan ngoãn để mặc anh dắt tay mình dạo bước. Hai đứa lại cùng nhau trở về căn hộ, cùng ngã lưng xuống chiếc giường lớn quen thuộc kia.
Tần Tư Việt vòng tay ôm chặt lấy tôi từ phía sau, anh tựa cằm lên đỉnh đầu tôi, khẽ trút một tiếng thở dài đầy thỏa mãn. Cuối cùng, anh lại là người lên tiếng xin lỗi tôi trước:
“Vi Vi, là lỗi của anh. Đáng lẽ ngay từ đầu anh nên chủ động giải thích rõ ràng mọi chuyện với em mới phải. Anh hoàn toàn không biết những dòng bình luận quái gỡ kia đã nói những lời bậy bạ gì với em nữa.”
Tôi khẽ “vâng” một tiếng nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng tâm trí lại vô thức trôi về một chuyện khác. Im lặng một lát, cuối cùng tôi vẫn lấy hết can đảm xoay người lại, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của anh để hỏi ra nỗi thắc mắc đã chôn giấu từ lâu.
Tôi cố đè nén vạt hơi nóng đang hun đỏ hai bên gò má, lí nhí hỏi:
“Lúc trước… những khi em xin anh làm nhẹ lại và chậm một chút, tại sao anh chưa từng nghe theo vậy? Anh cứ kéo dài lâu như thế… em thực sự mệt đến mức chịu không nổi.”
Tần Tư Việt ngẩn người ra, trên gương mặt anh hiện lên vẻ ngơ ngác, mờ mịt tột độ:
“Chẳng phải… em nói là em thích thế sao?”
“Em thích anh thật, nhưng em đâu có thích bị hành hạ lâu đến mức ấy!”
Tần Tư Việt im lặng một hồi, sau đó mới ngập ngừng nhắc lại một chuyện cũ rích mà tôi đã sớm ném ra sau đầu từ lâu.
Số là hồi hai đứa mới yêu nhau chưa được bao lâu, có một lần Tần Tư Việt qua phòng ký túc xá để đưa đồ cho tôi. Lúc tới cửa, anh vô tình nghe thấy tôi đang buôn điện thoại với đứa bạn thân. Mà xui xẻo thay, chủ đề lúc đó của hai đứa con gái lại đang bàn về chuyện phòng the khá nhạy cảm.
“Tớ là tớ thích gu đàn ông phải bền bỉ một chút, tốt nhất là khỏe đến mức khiến tớ phải liên tục khóc lóc cầu xin tha thứ, đến mức hai mắt dại ra luôn mới chịu cơ.”
Nào ngờ đâu, câu nói đùa vô thưởng vô phạt ấy lại bị Tần Tư Việt đứng ngoài cửa nghe thấy không sót một chữ. Anh cứ đinh ninh đó là sở thích thật sự của tôi, thế nên lần nào lâm trận cũng ra sức thể hiện để chiều lòng bạn gái.
Lần này thì đến lượt tôi cạn lời, chỉ biết im lặng chịu trận.
“Cho nên… thật ra là em không thích như thế đúng không?” Anh rướn người hỏi, ánh mắt nóng bỏng như muốn thiêu đốt.
Tôi ngượng chín cả mặt, vội lảng tránh ánh mắt của anh, kiên quyết từ chối trả lời câu hỏi đầy xấu hổ này. Tôi chỉ biết đánh trống lảng sang chuyện khác:
“Sau này anh đừng có mà dại dột uống mấy thứ thuốc bổ bậy bạ đó nữa đấy. Không tốt cho sức khỏe chút nào đâu.”
Không chỉ có hại cho cơ thể của một mình anh, mà đương nhiên, nó còn bào mòn cả thể xác lẫn tinh thần của tôi nữa chứ.
– HẾT –



