FULL Định Mệnh Nói Chúng Ta Không Hợp

Truyện Định Mệnh Nói Chúng Ta Không Hợp – Yokopod

Chương 2: Sinh nhật

Ngày hôm sau, khi tôi tỉnh giấc thì Tần Tư Việt đã không còn ở trong phòng nữa.

Tôi lẳng lặng thay quần áo, đang định rời khỏi phòng suite của khách sạn thì vừa vặn chạm mặt Tần Tư Việt đẩy cửa bước vào. Có lẽ vì đêm qua ngủ không ngon giấc nên dưới mắt anh hằn lên quầng thâm nhạt.

Trên tay anh là túi đồ ăn sáng mua từ quán ruột mà tôi thích nhất. Quán đó nằm ở tít bên kia thành phố, bình thường lúc nào cũng phải xếp hàng rất lâu mới mua nổi.

Tần Tư Việt đem đủ loại điểm tâm đặt lên bàn, cẩn thận bày biện ngay ngắn từng món một. Làm xong xuôi mọi việc, anh mới quay sang nhìn tôi:

“Ăn chút gì đi em. Bỏ bữa sáng không tốt cho sức khỏe đâu.”

Tôi gật đầu, bước đến ngồi xuống đối diện anh. Trước mặt tôi bày la liệt những món tôi thích, món nào món nấy đều còn nóng hổi, bốc khói nghi ngút. Nhìn là biết trên đường mua về, Tần Tư Việt đã chạy xe rất nhanh, gần như không dám trễ nải một giây nào.

Nhìn những món ăn này, lòng tôi bỗng chốc dao động dữ dội.

Lỡ như… những dòng bình luận kia chỉ đang lừa mình thì sao? Lỡ như Tần Tư Việt vốn dĩ chỉ có tính cách lạnh lùng, thực chất trong lòng vẫn có vị trí cho mình thì sao?

Tôi rất muốn hỏi anh cho ra nhẽ. Tôi hít hít chiếc mũi bỗng nhiên hơi cay, ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông trước mặt:

“Tần Tư Việt, anh…”

Thế nhưng lời chưa kịp ra khỏi miệng đã bị tiếng chuông báo tin nhắn cắt ngang. Đó là điện thoại của Tần Tư Việt.

Ánh mắt của cả hai chúng tôi cùng lúc đổ dồn vào màn hình. Tôi nhìn thấy rất rõ, đó là tin nhắn từ một cô gái có cái tên được lưu là Phó Uyển Ninh:

【Bạn học Tần, chào cậu nhé~ Không biết hôm nay lúc nào thì cậu tiện để cùng tôi…】

Đoạn phía sau đã bị che khuất, nhưng ánh mắt tôi vẫn dính chặt vào cái tên đó, rất lâu sau vẫn không cách nào dời đi được. Đúng lúc này, những dòng bình luận lại bắt đầu điên cuồng lướt qua trước mắt:

【Nữ phụ đứng hình mất năm giây rồi chứ gì? Nam chính với nữ chính bảo bối đã kết bạn từ tám đời rồi nha.】

【Mà khúc này là nam chính chủ động mời nữ chính đi ăn cơm trước đấy nhé. Mua chút đồ ăn sáng cho nữ phụ thì thấm thía vào đâu, trong lòng nam chính, nữ chính mới là báu vật quan trọng nhất!】

【Nữ phụ mau biết điều mà tự rút lui đi, hào quang cốt truyện là thứ không thể thay đổi được đâu.】

À, hóa ra chung quy vẫn là do tôi tự mình đa tình.

Tần Tư Việt nhận ra sự bất thường của tôi, anh thấp giọng hỏi: “Sao thế em?”

Tôi cụp mắt xuống, nhét vội một chiếc bánh bao nhỏ vào miệng, mơ hồ đáp lại: “Không có gì ạ.”

Ngay giây tiếp theo, Tần Tư Việt dường như ý thức được điều gì đó. Anh liền dứt khoát đẩy chiếc điện thoại của mình đến sát trước mặt tôi, chăm chú nhìn tôi rồi hỏi:

“Em muốn kiểm tra điện thoại của anh không?”

Tôi khựng lại. Ở bên Tần Tư Việt gần một năm trời, vì muốn tôn trọng quyền riêng tư của đối phương nên chúng tôi chưa từng đụng vào điện thoại của nhau.

Ngay khoảnh khắc này, trong lòng tôi như có hai luồng suy nghĩ đang không ngừng giằng xé.

Một phe thì bảo: Nếu anh ấy đã chủ động đưa thì cứ xem đi, xem để bản thân được nhẹ lòng, để chứng minh những lời bình luận kia là sai.

Nhưng phe còn lại lại ngăn cản: Hay là thôi đi, lỡ như xem rồi lại thấy những thứ khiến mình sụp đổ thì sao? Cho dù bây giờ chưa có gì, cũng đâu có nghĩa là sau này sẽ không có. Huống hồ, Phó Uyển Ninh lại là nữ chính định mệnh, mình làm sao tranh nổi với cô ấy?

Tôi mím chặt môi, do dự một lát rồi cuối cùng vẫn đẩy chiếc điện thoại trả lại cho anh. Tôi đè nén mọi cảm xúc đang cuộn trào trong lồng ngực, cố nặn ra một nụ cười thật tự nhiên, bình tĩnh đáp:

“Không cần đâu, em tin anh mà.”

Ánh mắt Tần Tư Việt chợt trầm xuống, trở nên vô cùng phức tạp. Anh nhìn tôi đăm đăm một lúc lâu rồi mới thu tay về, khẽ buông một chữ: “… Được.”

Chẳng hiểu sao, trong một chữ ngắn ngủi ấy, tôi lại nghe ra một chút tủi thân nghẹn ngào. Nhưng rồi tôi lại tự giễu, chắc là mình nghĩ nhiều rồi.

Hôm nay là thứ Hai. Rời khỏi khách sạn, tôi đi thẳng đến giảng đường để kịp giờ học.

Vì những dòng bình luận ám ảnh kia mà suốt cả ngày hôm đó tôi cứ như người trên mây, lòng dạ bồn chồn không yên. Chẳng biết xui rủi thế nào, giảng viên lại gọi trúng tên tôi lên trả lời câu hỏi. Cũng may kiến thức chuyên ngành của tôi rất vững vàng nên rốt cuộc cũng thuận lợi vượt qua cửa ải.

Khi tiếng chuông tan học vừa vang lên, tôi bước ra khỏi lớp và nhìn thấy Tần Tư Việt đã đứng đợi sẵn ở hành lang từ bao giờ. Anh mặc một chiếc áo phông trắng cùng quần thể thao năng động, đứng ngược sáng, lặng lẽ đợi tôi tan trường.

Thế nhưng lần này, tôi không còn hồ hởi chạy lao đến nắm lấy tay anh như mọi khi nữa. Ngược lại, lồng ngực tôi bỗng trào lên một nỗi bực dọc âm ỉ.

Quả nhiên, những dòng bình luận đáng ghét kia lại đúng hẹn mà hiện ra:

【Nữ phụ tưởng nam chính đặc biệt đến đón mình đấy à? Nhầm to nhé, anh ấy tiện đường ghé qua sau khi đưa nữ chính đến hội trường thôi.】

【Chuẩn luôn, không dắt bả theo cùng thì bả lại lu loa làm ầm lên cho xem.】

Bàn tay đang níu quai ba lô của tôi siết chặt lại. Tôi bước tới đứng trước mặt Tần Tư Việt, cố giữ giọng điệu bình thản nhất có thể:

“Đi thôi anh.”

Tần Tư Việt khẽ nâng tay lên, định nắm lấy tay tôi nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung. Các ngón tay anh khẽ co về. Anh cụp mắt nhìn xuống đôi tay đang buông thõng của tôi, không biết là đang suy nghĩ điều gì.

Tôi vờ như không thấy, tự mình rảo bước lên phía trước. Đi được vài bước, nhận ra Tần Tư Việt không đi theo, tôi mới quay đầu lại nhìn chàng trai vẫn đang đứng chôn chân tại chỗ:

“Sao anh còn chưa đi?”

Ánh mắt Tần Tư Việt nhìn tôi chăm chú, có chút ngơ ngác và hoang mang:

“Anh làm em không vui à?”

Tôi im lặng. Một lúc sau, cuối cùng tôi vẫn không nhịn được mà cất tiếng hỏi:

“Lúc nãy anh từ đâu tới đây?”

Người đàn ông hơi khựng lại, thành thật đáp:

“Hội trường.”

Tôi khẽ nhếch môi, trong lòng đã tỏ tường mọi chuyện. Nhưng vì không cam tâm, tôi vẫn cố chấp hỏi thêm một câu:

“Anh đưa Phó Uyển Ninh đến hội trường trước, rồi mới sang đây đón em tan học đúng không?”

Đôi môi mỏng của Tần Tư Việt mím chặt lại thành một đường thẳng. Anh khẽ gật đầu:

“Em giận rồi sao? Nếu em không thích, lần sau anh…”

Tôi nhàn nhạt cắt ngang lời anh: “Không cần đâu.”

Tôi không trách Tần Tư Việt. Tôi chỉ cảm thấy một sự bất lực sâu sắc đang bủa vây lấy mình. Nếu những gì dòng bình luận nói đều là thật, Tần Tư Việt là nam chính, Phó Uyển Ninh là nữ chính, còn tôi chỉ là một quân cờ nữ phụ mờ nhạt, thì việc họ gặp gỡ và yêu nhau là chuyện sớm muộn. Một mình tôi thì làm sao đảo ngược được định mệnh?

Tôi khẽ thở dài, mệt mỏi lên tiếng: “Em hơi mệt, em về ký túc xá trước đây.”

Ánh mắt Tần Tư Việt tối sầm lại. Anh nhìn tôi vài giây, sau đó chủ động cầm lấy chiếc ba lô trên tay tôi, sải đôi chân dài bước lên dẫn trước:

“Đi thôi, anh đưa em về.”

Suốt dọc đường đi, hai chúng tôi chẳng ai nói với ai câu nào.

Đến dưới chân tòa nhà ký túc xá, Tần Tư Việt vẫn xách ba lô của tôi, đứng chần chừ mãi không có ý định rời đi. Anh cứ nhìn tôi đăm đăm nhưng lại chẳng chịu mở lời.

Tôi khó hiểu hỏi: “Sao thế anh?”

Tần Tư Việt hơi cụp mắt, giọng nói trầm thấp mang theo một cảm xúc khó tả:

“Trước đây, lần nào em cũng hôn anh một cái rồi mới lên phòng.”

Đúng là trước kia luôn như vậy, thậm chí toàn là tôi chủ động quấn quýt đòi hôn anh bằng được. Nhưng hôm nay, tôi thực sự chẳng còn chút tâm trạng nào nữa.

Vì vậy, tôi chỉ lắc đầu, giật nhẹ chiếc ba lô từ tay Tần Tư Việt về, uể oải nói:

“Để lần sau đi anh.”

“… Ừ.”

Sau khi trở về phòng, tôi cứ nằm thẫn thờ suy nghĩ xem mình nên giải quyết mối quan hệ này thế nào. Sự xuất hiện của những dòng bình luận khiến đầu óc tôi rối như tơ vò. Điều đáng sợ nhất là, cứ mỗi câu bọn họ nói ra thì ngay sau đó đều được kiểm chứng chính xác từ phía Tần Tư Việt.

Lý trí không ngừng gào thét bảo tôi phải chia tay ngay lập tức. Nhưng về mặt tình cảm, tôi lại chẳng đành lòng.

Tần Tư Việt là người tôi đã tốn bao công sức, mặt dày đeo đuổi rất lâu mới có được. Trước khi mấy dòng bình luận quái gở này xuất hiện, ngoại trừ tính cách hơi lạnh lùng và chuyện giường chiếu có phần thô bạo ra, thì ở những phương diện khác, anh đối xử với tôi rất tốt.

Hơn nữa… trong chuyện chăn gối ấy, nói đi cũng phải nói lại, anh quả thực cũng từng mang đến cho tôi những khoảnh khắc thăng hoa.

Đang lúc đấu tranh tư tưởng dữ dội, điện thoại của tôi đột nhiên hiện lên một dòng thông báo nhắc nhở:

【Sinh nhật Tần Tư Việt.】

Chính là ngày mai. Tôi thậm chí đã cất công chuẩn bị quà sinh nhật cho anh từ rất sớm.

Không nằm ngoài dự đoán, những dòng bình luận chết tiệt kia lại bắt đầu nhảy ra nhảy vào:

【Chậc chậc, nữ phụ vẫn còn mơ mộng muốn tổ chức sinh nhật cho nam chính cơ à? Nữ chính bảo bối người ta đã lên kế hoạch tất tần tật từ lâu rồi nhé.】

【Nữ phụ không tin thì ngày mai cứ đến khách sạn Thịnh Hào mà xem. Nữ chính chuẩn bị cho nam chính một bất ngờ siêu to khổng lồ luôn, anh ấy thèm vào để mắt đến món quà rẻ tiền của cô.】

【Nữ phụ ơi tôi lạy cô đấy, mau chia tay nam chính đi. Hai người ở bên nhau chẳng có kết cục tốt đẹp gì đâu.】

Tôi mím chặt môi, suy nghĩ rất lâu.

Lần này, tôi quyết định không thèm tin vào những dòng bình luận vô căn cứ kia nữa. Cho dù sự thật có thế nào, tôi cũng phải tự mình đến tận nơi để chứng thực.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *