CHƯƠNG 1
1
Ở Kinh thành, ai ai cũng biết Thái tử gia họ Thẩm – Thẩm Tiêu – là một “Phật tử” chính hiệu.
Sở hữu khối tài sản khổng lồ nhưng anh lại chẳng màng tới, nhất quyết chọn làm bác sĩ cứu người.
Nghe nói mỗi khi có bệnh nhân qua đời trên bàn mổ, anh đều nắm tay họ niệm kinh độ trì.
Vì chuyện này mà cả gia tộc họ Thẩm đứng ngồi không yên. Họ sợ một ngày nào đó Thẩm Tiêu sẽ tuyên bố xuất gia, bỏ lại cơ nghiệp to lớn không người kế thừa.
Người nhà họ Thẩm đã thử đủ mọi cách: từ việc Lão phu nhân treo cổ dọa chết, mời cao tăng đến khuyên anh không có duyên với Phật, cho đến việc Giám đốc bệnh viện trực tiếp sa thải anh… Nhưng tất cả đều vô hiệu.
Bị ép đến nước cùng, Thẩm Tiêu vào chùa ở liền mấy tháng trời. Nghe đâu mỗi lần muốn mời được anh ra khỏi chùa, gia đình bệnh nhân hấp hối phải đến tận nơi quỳ xin.
Mọi người đều bảo, ngoài tính mạng của bệnh nhân ra, chẳng điều gì có thể lay động được anh.
Thế mà năm năm trước, một người như vậy lại đột ngột bỏ nghề y để về tiếp quản tập đoàn.
Anh dường như không còn tin vào Phật nữa. Trên thương trường, anh ra tay quyết đoán, tàn nhẫn không chút nương tay, chỉ trong vòng năm năm đã đưa gia tộc họ Thẩm leo lên vị trí đứng đầu Bắc Thành.
Tuy nhiên, có những điểm ở anh vẫn chưa từng thay đổi.
Thẩm Tiêu thành lập quỹ từ thiện, chi ra rất nhiều tiền hỗ trợ những bệnh nhân nghèo khó. Nhưng chính tay anh thì không bao giờ cầm dao phẫu thuật hay chữa bệnh nữa, bất kể ai van xin cũng vô ích.
Từng có người nhà bệnh nhân quỳ lạy xin anh ra tay, anh chỉ bình thản mời thầy của mình từ nước ngoài về phẫu thuật, còn bản thân thì nhất quyết không bước chân vào phòng mổ.
Thẩm Tiêu vẫn là Thẩm Tiêu, nhưng dường như cũng đã không còn là Thẩm Tiêu của năm xưa.
Không ai biết rốt cuộc điều gì đã xảy ra khiến anh thay đổi nhiều đến thế.
Dù vậy, người nhà họ Thẩm vẫn mừng khôn xiết. Không chỉ vì cơ nghiệp đã có người gánh vác, mà còn vì đứa cháu trai này không còn một lòng hướng Phật nữa.
Chỉ là, họ có vẻ đã mừng quá sớm.
Thẩm Tiêu hoàn toàn không có hứng thú với nữ sắc. Dù ai đó có cố tình đưa mỹ nhân lên tận giường, anh vẫn thản nhiên ngồi lần chuỗi hạt Phật, rồi quay sang phòng khách ngủ. Hôm sau, anh cho người đập đi xây lại toàn bộ căn phòng đó.
Thế nhưng điều khiến mọi người kinh ngạc nhất là vào tháng Hai năm nay, Thẩm Tiêu đột ngột công bố tin đính hôn. Đối tượng là Nhị tiểu thư nhà họ Kỷ ở Bắc Thành.
Chẳng ai đoán nổi vị Phật tử này rốt cuộc đang tính toán điều gì.
2
“Nghĩ gì chứ? Biết đâu lại đang nghĩ đến đàn ông đấy!” Tôi vừa nhả vỏ nho vừa hừ lạnh. “Tôi nói cho cậu nghe, cái kiểu người như Thẩm Tiêu, trước thì ép bản thân cấm dục, giờ đột ngột đính hôn, biết đâu là gay giả vờ kết hôn để che mắt thiên hạ cũng nên!”
“Cái miệng cậu bớt nói lại đi! Đã bảo Thẩm Tiêu là cấm dục rồi! Cấm dục, hiểu không?” Quản lý Đỗ Lan nghiến răng nghiến lợi. “Thẩm Tiêu người ta có làm gì chạm tới sợi tóc của cậu đâu mà cậu nói chuyện như muốn gây chiến với anh ta vậy?”
Tôi giật mình suýt nghẹn nho, vội vàng nhét thêm hai quả vào miệng chữa sượng:
“Tôi làm sao mà quen anh ta được? Anh ta động làm sao tới tôi? Chẳng qua tôi ngứa mắt cái kiểu đạo đức giả đó thôi.”
“Giang Yêu Yêu, tôi dặn cậu này, lần này về Bắc Thành đừng có ăn nói bậy bạ. Để mấy lời này lọt tới tai Thái tử gia thì cậu chết lúc nào không biết đâu.”
“Biết rồi, tôi tránh anh ta xa là được chứ gì.”
“Giang Yêu Yêu, tôi vẫn không hiểu. Trước đây bảo về Bắc Thành tham gia sự kiện thì cậu sống chết không chịu, sao lần này lại nhận lời nhanh thế?”
“Tôi…” Tôi ngập ngừng một chút rồi chống chế, “Thì dĩ nhiên là phải kiếm tiền mua sữa cho Lạc Lạc với Kỳ Kỳ nhà tôi rồi.”
“Lại là cái cớ này. Thật không biết hai đứa nhỏ nhà cậu ngốn tiền đến mức nào nữa.”
Tôi chỉ biết cười trừ.
Người chưa làm mẹ thì làm sao hiểu được, nuôi con chẳng khác nào cái máy ngốn tiền, mà nhà tôi lại có tới hai đứa.
“Nhưng mà chuyện có con cậu phải giấu cho thật kỹ. Nếu tin cậu chưa kết hôn mà đã có con bị lộ ra ngoài, cậu đừng mong tiếp tục ở lại giới giải trí nữa.”
“Tôi biết rồi.”
Mà thực ra, nếu chuyện đó bị lộ ra… điều tôi sợ không phải là mất sự nghiệp, mà là sẽ chết rất thảm.
Đỗ Lan đứng dậy thở dài: “Chẳng biết cái gã khốn nào mà vô phúc… à không, có phúc lớn đến thế, khiến cậu chấp nhận hy sinh cả sự nghiệp để sinh cho hắn tận hai đứa con.”
Tôi chỉ im lặng cười xòa.
Đỗ Lan đâu có hay biết, cái gã khốn mà cô ấy vừa nhắc tới… lại chính là người đàn ông cao cao tại thượng kia.
3
Chuyến đi Bắc Thành dự sự kiện lần này của tôi trùng hợp làm sao lại rơi đúng vào ngày Thẩm Tiêu đính hôn, thậm chí còn ở cùng một khách sạn.
Tôi cũng chẳng hiểu nổi vị Thái tử gia nhà họ Thẩm này nghĩ gì. Nhà cửa biệt thự thênh thang không tổ chức, sao cứ nhất định phải chọn khách sạn làm gì không biết.
Lúc tôi còn đang đắn đo có nên hủy show hay không thì Đỗ Lan đã lôi xềnh xệch tôi lên máy bay:
“Tiền bồi thường hợp đồng đủ khiến cô phá sản rồi dắt con ra đường ở đấy!”
Tôi tự trấn an bản thân, lễ đính hôn diễn ra ban ngày chắc anh bận tối mắt tối mũi. Với lại Thẩm Tiêu đã đính hôn rồi, có khi cũng quên sạch người cũ là tôi từ lâu.
Thế là tôi yên tâm ngồi trên máy bay chờ hạ cánh.
Vì đặt vé hạng thương gia nên vừa bước xuống máy bay, tôi đã được nhân viên đưa lối đi riêng ra cổng.
Thế nhưng vừa nhìn thấy chiếc Volkswagen Phideon màu đen đỗ ngay cửa ra, trong lòng tôi bất giác dấy lên một điềm chăng lành.
“Chị Đỗ, bên ban tổ chức ở Bắc Thành xịn xò dữ vậy sao?”
“Làm gì có, máy bay mình hạ cánh sớm, họ còn chưa kịp phái xe đến đâu.”
Vừa nghe câu đó, toàn thân tôi nổi hết da gà, sống lưng lạnh ngắt như bị điện giật.
Tôi lập tức xoay người định bỏ chạy.
Không ngờ, hai người đàn ông cao to lực lưỡng đã bước tới chặn đứng đường đi.
“Cô Giang, tiên sinh đã đợi cô rất lâu rồi. Mời cô đi theo chúng tôi một chuyến.”
“Tiên sinh nhà chúng tôi là Thẩm Tiêu – Thái tử gia họ Thẩm ở Bắc Thành.”
Vừa nghe thấy cái tên đó, Đỗ Lan từ kinh ngạc chuyển sang xỉu ngang như cọng bún thiu.
“Đấy, tôi đã bảo cô đừng có mắng Thẩm Tiêu rồi! Giờ thì hay chưa, người ta tìm tới tận nơi rồi kìa!”
“Tôi không đi!” Tôi lùi lại một bước, quay đầu định tháo chạy.
Cửa chiếc Phideon bất ngờ mở ra. Một người đàn ông khoác áo choàng đen ngồi ở hàng ghế sau, tay chậm rãi xoay chuỗi hạt Phật.
Anh đeo kính, thong thả quay đầu lại nhìn tôi như một thước phim quay chậm. Đôi môi tái nhợt khẽ mở:
“Yêu Yêu, em quậy đủ chưa?”




One thought on “FULL Thanh Y Của Phật Tử”