CHƯƠNG 2
4
Ngồi ở hàng ghế sau, tôi nhắm chặt mắt chửi thầm chính mình.
Rõ ràng bình thường tôi thuộc dạng trời không sợ đất không sợ, sao cứ hễ đứng trước mặt Thẩm Tiêu là cả cái miệng lẫn đôi chân lại chẳng chịu nghe lời thế này?
Tôi đập nhẹ vào cái chân đang run cầm cập của mình, thầm rủa: Đúng là đồ vô dụng!
Chỉ là đàn ông thôi mà, có gì phải sợ chứ?
Đúng lúc này, điện thoại trong túi bỗng reo lên. Thấy Thẩm Tiêu vẫn nhắm mắt dưỡng thần, tôi lén lút móc điện thoại ra xem.
Vừa nhìn thấy tiêu đề bài viết, tim tôi suýt rớt ra ngoài.
【Nữ diễn viên nổi tiếng Giang Yêu Yêu bị tố chưa kết hôn đã sinh con.】
Tôi vội vã tắt phụt màn hình, chột dạ ngước mắt liếc nhìn Thẩm Tiêu.
Anh vẫn nhắm mắt, nhưng lại như có mắt thần phía sau lưng:
“Sao thế? Chuyện đứa con ngoài giá thú bị lộ rồi à?”
5
“Con… con cái gì chứ! Báo chí viết bừa đấy. Đó là con của anh trai với chị dâu tôi!”
Anh im lặng vài giây rồi lấy điện thoại ra, không biết đang lướt xem cái gì. Sau đó, anh bình thản buông một câu lạnh ngắt:
“Con cháu mà nhìn giống em thật đấy.”
“Thì… thì cháu giống cô là chuyện bình thường mà…”
Anh đang đọc bài báo đó sao?
Tôi lén nghiêng đầu nhìn sang màn hình điện thoại của anh, nhưng Thẩm Tiêu đã nhanh tay thu lại.
“Ừ, đúng. Em nói gì cũng đúng.”
Khoảnh khắc anh khóa màn hình, tôi kịp nhìn thoáng qua ảnh nền điện thoại của anh.
Đó là hình ảnh một người phụ nữ mặc sườn xám.
Nhị tiểu thư nhà họ Kỷ – Kỷ Như Ngọc – vốn là một đại tiểu thư danh gia vọng tộc, năm đó cũng rất chuộng phong cách sườn xám tao nhã, trí thức. Chắc chắn tấm ảnh đó là cô ấy rồi.
Cảm giác trong lòng tôi lúc này không hẳn là buồn, nhưng cứ thấy đăng đắng, là lạ thế nào ấy.
Rốt cuộc anh có tin đứa trẻ không phải con tôi không nhỉ?
6
Ban đầu tôi cứ nghĩ Thẩm Tiêu bày ra trận thế lớn như vậy để ép tôi lên xe là muốn tính sổ chuyện cũ.
Thế nhưng anh lại chẳng buồn hỏi câu nào. Suốt quãng đường anh hoàn toàn im lặng, thậm chí còn đưa tôi đến đúng khách sạn tổ chức sự kiện.
Không những vậy, anh còn đưa tôi đi làm tóc, trang điểm và gọi cả ê-kíp chụp ảnh của tôi đến hỗ trợ!
Tuy rất biết ơn nhưng trong lòng tôi lại càng hoang mang tột độ.
Vừa nhìn thấy Đỗ Lan, tôi lập tức lao tới bám chặt lấy cô ấy.
Ai ngờ cô ấy lại phũ phàng đẩy tôi ra, nghiêm mặt nói: “Sự kiện sắp bắt đầu rồi, Yêu Yêu, cậu mau vào trong đi.”
Nói xong, cô ấy quay sang Thẩm Tiêu, cúi đầu cung kính: “Anh Thẩm, anh cứ yên tâm. Đợi sự kiện kết thúc, tôi sẽ đưa cô ấy về tận nơi.”
Thẩm Tiêu đứng thẳng tắp, đôi mắt sâu thẳm dõi theo tôi, chuỗi hạt Phật trong tay xoay rất nhanh.
Ánh mắt ấy xoáy vào người khiến tôi run bắn cả mình.
Cuối cùng, anh chỉ khẽ gật đầu.
Chiếc xe dừng lại trước thảm đỏ khách sạn, xung quanh đã chật kín dàn sao cùng vô số ánh đèn flash nhấp nháy liên hồi.
“Chưa chịu xuống à? Hay muốn khoác tay tôi cùng đi thảm đỏ?”
Khoác tay anh ta sao?
Tôi rùng mình một cái.
“Không dám phiền anh đâu. Hôm nay cảm ơn anh đã đón tôi ở sân bay. Anh Thẩm, chẳng phải anh còn phải đến lễ đính hôn sao?”
“Không có lễ đính hôn nào cả.” Thẩm Tiêu trầm giọng đáp.
Tôi khựng người lại, sau đó vội vã bước xuống xe, cắm đầu chạy nhanh như bay. Suốt quãng đường đi thảm đỏ, tâm trí tôi bay bổng đi đâu mất tiêu.
Lúc ngồi xuống hàng ghế khách mời, tim tôi vẫn đập liên hồi.
Cho đến khi tôi nhìn thấy Thẩm Tiêu.
Anh đang ngồi ngay ở hàng ghế đầu tiên – vị trí trang trọng dành riêng cho nhà đầu tư lớn nhất.
Giờ này đáng lẽ anh phải ở lễ đính hôn chứ? Sao lại xuất hiện ở đây?
Còn câu nói lúc nãy của anh – “Không có lễ đính hôn nào cả” – rốt cuộc là có ý gì?
Vì sự kiện này nên anh dời lễ đính hôn lại? Hay là…
Không đúng, người tu hành vốn không nói dối, chắc anh không đến mức bịa ra một lễ đính hôn để lừa dối công chúng đâu nhỉ?
7
Lần này tôi được ban tổ chức sắp xếp diễn một tiết mục.
Tạo hình biểu diễn khá cầu kỳ nên ngồi chưa được bao lâu tôi đã phải vào hậu trường chuẩn bị.
Quá trình hóa trang kéo dài cả tiếng đồng hồ. Trong suốt thời gian đó, Đỗ Lan không nói không rằng, im lặng một cách bất thường.
Vừa hóa trang xong xuôi, cô ấy lập tức kéo xông xổng tôi vào một góc khuất.
“Cậu với Thẩm Tiêu rốt cuộc là có quan hệ gì hả?!”
Tôi vừa mở miệng định chống chế thì cô ấy đã chỉ thẳng tay vào mặt tôi:
“Đừng có dùng cái cớ ‘bạn cũ’ ra lừa tôi nữa, tôi không có mù đâu!”
8
Còn có thể là chuyện gì nữa chứ? Chẳng qua cũng chỉ là chuyện tình cảm nam nữ mà thôi.
Tôi có chút chột dạ. Dù sao thì chuyện năm xưa tôi làm cũng chẳng vẻ vang gì cho cam.
Lúc ấy, Thẩm Tiêu vẫn là một bác sĩ phẫu thuật tim mạch. Anh là học trò cưng của một chuyên gia tim mạch hàng đầu thế giới, tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã có tiếng tăm lẫy lừng trong nước.
Lần đầu tiên tôi gặp Thẩm Tiêu là ở khoa cấp cứu bệnh viện.
Hôm đó xảy ra một vụ tai nạn giao thông liên hoàn, thương vong rất lớn. Cả bệnh viện bận rộn xoay mòng mòng suốt từ chiều đến tận tối muộn mới được nghỉ tay. Các bác sĩ, y tá ngồi lại ăn cơm tối cùng nhau.
Duy chỉ có Thẩm Tiêu là vẫn đang nắm chặt tay một nạn nhân bị tai nạn biến dạng cả khuôn mặt. Tay còn lại của anh lần chuỗi hạt, miệng lâm râm tụng kinh siêu độ cho người đã khuất.
“Vụ này tử vong nhiều quá, chắc bác sĩ Thẩm lại vào chùa ở một thời gian rồi.”
“Đúng đấy, không chừng lần này xuất gia luôn, chẳng làm bác sĩ nữa ấy chứ.”
“Này, mọi người bảo bác sĩ Thẩm đã từng yêu ai bao giờ chưa?”
“Chưa đâu! Nghe nói anh ấy xưa nay vốn vô dục vô cầu. Đừng nói là phụ nữ, ngay cả cái nghề bác sĩ này anh ấy làm cũng chỉ vì muốn cứu người thôi.”
“Nếu không có Lão phu nhân nhà họ Thẩm ra sức cản phá, chắc anh ấy đã đi tu từ lâu rồi.”
“Đúng rồi, nghe đâu có lần Trụ trì định xuống tóc cho anh ấy, Lão phu nhân phải chạy đến khóc lóc van xin mãi mới kịp dừng lại đấy.”
Niệm kinh xong, Thẩm Tiêu bước tới quầy y tá.
“Bác sĩ Thẩm ăn cơm không ạ? Có suất cơm tụi em đặt sẵn cho anh nè.” Một cô y tá nhỏ nhẹ hỏi.
Anh liếc nhìn hộp cơm rồi khẽ lắc đầu: “Cảm ơn, hôm nay tôi ăn chay.”
Lúc đó tôi đã thầm nghĩ, đúng là “lương y như từ mẫu”, mà Thẩm Tiêu thì mang trọn một trái tim từ bi của Phật.
Vì thế, khi người nhà họ Thẩm tìm đến ngỏ ý muốn tôi quyến rũ anh để anh phá giới, tôi đã chẳng ngần ngại mà từ chối ngay:
“Thưa bà Thẩm, tôi e là…”
Lời còn chưa dứt thì điện thoại trong túi tôi vang lên. Là y tá chăm sóc mẹ tôi gọi tới:
“Cô Giang ơi, cô đã gom đủ tiền phẫu thuật cho mẹ chưa? Bác sĩ vừa ra thông báo nguy kịch lần thứ ba rồi đấy… Nguồn thận thích hợp không có nhiều, lần này mà bỏ lỡ thì e là không còn cơ hội nào nữa đâu.”
Tôi dựa lưng vào tường, nước mắt tủi nhục cứ thế trượt dài trên má.
Lão phu nhân nhà họ Thẩm tiến lại gần tôi, thở dài: “Cô Giang, nếu cô không đồng ý thì tôi đành phải đi tìm người khác vậy.”
“Tôi đồng ý!” Tôi quệt sạch nước mắt, ngẩng đầu đứng thẳng người. “Tôi đồng ý. Nhưng xin bà hãy chuyển tiền cho tôi càng sớm càng tốt.”
“Cô Giang, chỉ cần cô có thể giữ chân nó khiến nó không lên chùa ở thêm một lần nào nữa, coi như cô đã thành công.”
“Được.”
Điểm bắt đầu chính là ở bệnh viện. Tôi đăng ký một phiếu khám theo yêu cầu của chuyên gia.
Tay ôm chặt trước ngực, tôi run rẩy bước vào phòng khám.
“Bác sĩ Thẩm, ngực em đau quá, anh nghe giúp em xem có bị làm sao không?”
Chiếc ống nghe lạnh ngắt áp vào ngực, tim tôi đập liên hồi vì run rẩy.
“Không có gì bất thường cả, có lẽ là do tâm lý thôi.”
“Nhưng em thấy khó chịu thật mà~” Nhìn thấy anh định rút ống nghe về, tôi bất ngờ chộp lấy tay anh, nũng nịu: “Bác sĩ Thẩm nghe lại giúp em lần nữa đi mà~”
Ánh mắt đằng sau lớp khẩu trang của anh vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không chút gợn sóng, khiến mặt tôi đỏ bừng vì xấu hổ.
“Xin… xin lỗi… vậy thì em… em xin phép đi trước…” Tôi lắp ba lắp bắp.
Chưa kịp dứt lời, Thẩm Tiêu đã cất tiếng ngắt lời: “Nếu cô không yên tâm, tôi có thể kê đơn cho cô làm vài xét nghiệm kiểm tra kỹ hơn.”
“Dạ được, tốt quá ạ!” Nhận ra phản ứng của mình hơi quá đà, tôi vội thu lại nụ cười. “Thực ra tim em đúng là thấy ngột ngạt thật, kiểm tra thêm cho chắc chắn ạ.”
Tôi hình như thấy chiếc khẩu trang của anh khẽ nhúc nhích, nhưng anh không nói gì thêm.
Đến khi tôi làm xong tất cả các xét nghiệm thì phòng khám cũng sắp đến giờ đóng cửa.
Thẩm Tiêu dường như vẫn ngồi đó chờ tôi. Thấy tôi quay lại, anh liền lên tiếng:
“Kết quả kiểm tra không có gì bất thường. Nếu vẫn chưa yên tâm, cô có thể đeo máy đo điện tâm đồ liên tục 24 giờ.”
Tôi đang ôm một xấp kết quả toàn chữ “bình thường”, buồn rầu vì chưa biết tìm cớ gì để gặp lại anh, vừa nghe thấy vậy liền sáng mắt lên:
“Đeo chứ, em muốn đeo chứ ạ! Em sợ chết lắm, nhỡ đâu có bệnh gì khó phát hiện thì sao?”
Thẩm Tiêu khẽ gật đầu.
Tuy phải mang theo một cái máy cồng kềnh đi về, nhưng bước chân tôi vẫn vui phơi phới.
Thế rồi… tôi bị ngã.
Để diễn cho tròn vai một cô nàng hồ ly tinh quyến rũ, tôi đã cố tình đi đôi giày cao gót mười phân, kết quả là cổ chân sưng chù chù như cái giò.
Đương nhiên, tôi lại coi đây là cơ hội trời cho — vì Thẩm Tiêu đã bước tới.
“Bác sĩ Thẩm ơi, đau quá… Liệu em có bị gãy xương không anh?”
Bàn tay mát lạnh của anh chạm vào cổ chân tôi, khiến tôi rụt lại theo phản xạ.
“Đừng sợ, để tôi xem nào.”
Nhớ đến nhiệm vụ của mình, tôi duỗi chân ra, cố tình cọ cọ vào tay áo anh rồi chớp chớp mắt đưa tình:
“Bác sĩ Thẩm~ Em mà bị tàn phế thì sao đây? Em bị thương ở bệnh viện của anh đấy nhé, anh phải chịu trách nhiệm với em đấy~”
Anh đột nhiên siết nhẹ bắp chân tôi, hít một hơi sâu: “Đừng có cựa quậy lung tung.”
Chỉ nhờ có thế, tôi đã thành công leo lên lưng Thẩm Tiêu để anh cõng về.
Anh cõng tôi về tận nhà, tôi còn tiện tay xin luôn số điện thoại kết bạn.
Cứ thế suốt một tháng trời, thành quả duy nhất tôi đạt được có lẽ là… tôi được tự do ra vào phòng nghỉ riêng của anh tại bệnh viện.
Anh không đuổi tôi đi, nghĩa là đã ngầm chấp nhận sự xuất hiện của tôi rồi.




One thought on “FULL Thanh Y Của Phật Tử”