Chương 1:
1.
Bùi Yến Trì gặp tai nạn… khi đang trên đường ra sân bay đón Tống Thi Vũ.
Anh mất trí nhớ một cách vô cùng “hoàn hảo”. Hoàn hảo đến mức… quên sạch bách sự tồn tại của tôi.
Nghe tin đó, việc đầu tiên nhà họ Bùi làm… là gạt phắt con “chim sẻ leo cành cao” này ra ngoài, tìm cách rước “phượng hoàng vàng” Tống Thi Vũ về nhà.
Tôi chẳng có quyền từ chối.
Thôi thì nhận nhà, nhận tiền, nhận tự do. Rồi bắt đầu dọn sạch những gì thuộc về mình trong căn biệt thự này.
Chỉ là… tôi vẫn phải tìm bằng được chiếc điện thoại phụ của Bùi Yến Trì.
Những tấm ảnh riêng tư trong đó… nhất định phải xóa sạch.
Trước khi mất trí nhớ, Bùi Yến Trì… điên thật sự.
Anh thích nhất là ôm tôi vào lòng rồi chụp ảnh. Những bức ảnh đó… tôi gần như chẳng mặc gì. Còn anh… thì chỉnh tề.
Sau gáy, xương quai xanh, ngực, hõm eo, mắt cá chân… cho đến cả những nơi nhạy cảm nhất. Tất cả đều nhuốm đầy dấu vết chiếm hữu.
Có lần, khi chụp tấm lưng chằng chịt vết cào xước của mình trong gương, anh ép sát, cắn mạnh lên môi tôi:
“Lâm Vãn, đời này em chỉ có thể là của tôi.”
“Nếu em dám tìm thằng đàn ông khác… tôi sẽ tung mấy bức ảnh này ra cho nó xem, rồi móc mắt nó ném xuống biển.”
“Kẻ thứ ba… đều đáng chết!”
Mắt tôi nhòe lệ, vừa xấu hổ vừa tức giận, bấm mạnh vào eo anh một cái.
Anh đúng là tên biến thái, cuồng nhiệt đến mức hoang dại. Đồ thần kinh!
Chỉ trong ba năm ngắn ngủi… chiếc điện thoại phụ ấy đã lén lưu tới mấy ngàn tấm ảnh của tôi.
Anh không biết xấu hổ, nhưng tôi thì có.
Trước khi rời đi… tôi nhất định phải xóa bằng hết.
Tôi lấy cớ dọn dẹp, xới tung mọi góc ngách để tìm điện thoại.
Lúc này, Bùi Yến Trì đang mặc một chiếc sơ mi đen tôn dáng, dựa hờ bên quầy bar. Có lẽ thấy nóng, anh xắn tay áo lên tận khuỷu, để lộ cẳng tay săn chắc với những đường cơ rõ ràng.
Mạch máu nổi nhẹ trên mu bàn tay. Hai cúc áo trên cùng tháo thả rông, vạch ra một mảng da ngực đầy gợi cảm.
Thân hình anh quá hoàn hảo… Vai rộng, eo thon. Cả người tỏa ra thứ khí chất nam tính, nguy hiểm nhưng đầy mê hoặc.
Anh cúi mắt nhìn tôi, lên tiếng hỏi như tra sổ hộ khẩu: “Làm ở đây bao lâu rồi?”
Tôi giả vờ như không hiểu ý sâu xa trong câu hỏi của anh, thuận miệng đáp: “Dạ… tôi làm bảo mẫu ở đây được ba năm rồi cậu.”
“Vậy sao lại nghỉ? Chồng cô làm nghề gì?”
“Dạ, làm bảo vệ giữ cổng nhà máy ạ.”
“Một tháng kiếm được bao nhiêu?”
“Được ba triệu rưỡi ạ.”
“Có đưa tiền cho cô không?”
“Anh ấy phải nuôi hai đứa nhỏ, kiểu gì mỗi tháng cũng đưa tôi được hai triệu.”
Không hiểu vì sao… sắc mặt Bùi Yến Trì bỗng nhiên đanh lại. Cánh mũi anh khẽ phập phồng, đáy mắt thoáng qua vẻ bực bội và không phục.
Anh nhíu mày, nghẹn lời một lúc lâu… mới giả vờ bình thản hỏi tiếp: “Cô không nghĩ đến việc… tìm cho bọn trẻ một người cha tốt hơn sao?”
Tay tôi run lên bần bật.
Chiếc bình sứ Nhữ Diêu trị giá cả triệu… trượt khỏi tay, rơi xuống đất vỡ tan tành.
Tôi vội vã cúi xuống thu dọn. Bỗng nhiên, một bàn tay to lớn, rõ từng khớp xương phủ lên mu bàn tay tôi.
Những ngón tay thon dài đan chặt lấy tay tôi… không chút kẽ hở.
Bùi Yến Trì cao gần một mét chín. Không chỉ bàn tay, mà trước đây mỗi lần ở trên giường… anh đều ôm trọn tôi vào lòng như thế này.
Giọng anh trầm khàn, phả hơi thở ấm nóng ngay bên tai tôi:
“Bà Bùi… em xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn.”
Cái gì cơ?
Lại còn bày đặt dùng cái giọng trầm quyến rũ đó nữa chứ!
Tôi tức đến mức suýt thì bật cười.
Chẳng phải chính miệng anh từng nói… “Kẻ thứ ba đều đáng chết” đó sao?
2.
Lần đầu tiên tôi gặp Bùi Yến Trì… là ở căn biệt thự cũ của nhà họ Bùi.
Hôm đó là một ngày hè oi ả, tiếng ve kêu râm ran ngoài cửa sổ khiến lòng người càng thêm bực bội.
Tôi búi tóc gọn gàng, cúi đầu kiên nhẫn giảng bài.
Cô học trò bên cạnh bỗng nhiên bật dậy: “Anh họ!”
Trước cửa phòng sách… một người đàn ông đứng ngược sáng. Anh mặc bộ vest ba mảnh màu đen phẳng phiu, vóc dáng vai rộng chân dài trông như bước ra từ bìa tạp chí.
Anh khẽ “ừ” một tiếng.
“Tiếp tục học đi.” Giọng anh trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Giọng nói hay đến mức… khiến tôi bất giác lắng tai nghe.
Bùi Viện Viện như thể nhặt được báu vật, kéo tay anh, hớn hở giới thiệu: “Đây là gia sư mới của em, chị Lâm Vãn.”
“Chị ấy nằm trong Top 50 toàn tỉnh kỳ thi đại học, sinh viên Thanh Hoa, năm nào cũng giật học bổng quốc gia, siêu giỏi luôn đó anh.”
Cô bé khoác chặt tay tôi, cười tươi rạng rỡ: “Tính ra… chị ấy còn là đàn em khóa dưới của anh nữa đó.”
Ánh mắt người đàn ông… cuối cùng cũng lướt qua người tôi.
Cái nhìn rất nhạt nhẽo.
Thế nhưng lại khiến tôi… vô cớ thấy căng thẳng.
Tôi vội vã cúi đầu: “Chào anh ạ.”
Một lúc sau, anh mới khẽ cất lời: “…Ừ.”
Chỉn chu, đoan chính.
Thanh cao và đầy kiềm chế.
Đó là ấn tượng đầu tiên của tôi về Bùi Yến Trì. Anh tựa như vầng trăng sáng treo cao trên bầu trời… Đẹp đẽ, nhưng vĩnh viễn không thể chạm tới.
…
Sau khi anh rời đi, Bùi Viện Viện chẳng còn tâm trí đâu mà học tiếp.
Cô bé chống cằm, cười tủm tỉm hỏi tôi: “Cô Lâm, anh trai em đẹp trai không?”
Tôi gật đầu: “Đẹp hơn cả minh tinh nữa.”
Cô bé lập tức hào hứng hẳn lên, ghé sát vào tai tôi thì thầm: “Cô biết không?”
“Hôm nay đáng lẽ anh ấy phải lên tầng gặp ông nội cơ.”
“Nhưng anh ấy đã đứng ngoài cửa phòng sách nhìn cô hơn mười phút rồi đó.”
Cô bé nháy mắt trêu chọc: “Em lớn chừng này rồi… đây là lần đầu tiên thấy anh ấy nhìn ai đến ngẩn người ra như vậy.”
“Cô Lâm ơi… anh em đang để ý cô rồi đó nha~”
Mấy cô cậu tuổi mới lớn… lúc nào cũng thích gán ghép mọi chuyện thành “tình yêu”.
Tôi không để bụng, chỉ cười cho qua, coi đó như một lời nói đùa của trẻ con.
Trước khi bữa tiệc tối bắt đầu, tôi khéo léo xin phép về sớm.
Vừa bước ra khỏi cổng biệt thự… một chiếc Maybach màu đen đã chậm rãi dừng lại ngay trước mặt tôi.
Cửa kính hạ xuống, lộ ra gương mặt đẹp đến mức hoàn hảo của Bùi Yến Trì.
“Lên xe.”
Tôi sững người: “Không cần làm phiền anh đâu ạ.”
Anh khẽ nhíu mày, có vẻ mất kiên nhẫn: “Đừng chắn chỗ đỗ xe.”
Cửa xe tự động mở ra. Ngước nhìn lên, trần xe dạng “bầu trời sao” từ từ phát sáng, vô số ánh sao vụn vỡ rọi xuống, lấp lánh tựa như một dải ngân hà thu nhỏ.
Tôi khẽ ngơ ngẩn. Hóa ra… ở trong xe hơi cũng có thể ngắm sao.
Tôi vốn là một đứa trẻ lớn lên từ vùng quê nghèo, thi đỗ Thanh Hoa hoàn toàn bằng chính nỗ lực của bản thân.
Trước năm mười tám tuổi… ước mơ lớn nhất của tôi chỉ là được thoát khỏi thị trấn nhỏ bé ấy.
Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc… có những người sinh ra đã đứng ở đích, đến cả bầu trời sao trên đầu… họ cũng có thể mua được bằng tiền.
…
Bùi Yến Trì có ý muốn đưa tôi về trường, nhưng tôi lịch sự từ chối: “Cảm ơn anh, nhưng bạn trai tôi đang đợi ở bến xe rồi.”
Bầu không khí trong xe… chợt lắng xuống.
Bàn tay anh siết chặt vô lăng đến mức nổi rõ gân xanh. Một lúc lâu sau, anh mới nhàn nhạt đáp một tiếng “ừ”.
Ánh sao rơi nghiêng trên hàng mi đang rủ xuống của anh… Đẹp đến mức tựa như một giấc mơ xa xỉ không bao giờ thuộc về tôi.
Có những khoảng cách… chẳng cần lên tiếng… cũng đã tự biết thân biết phận.
…
Tôi cứ nghĩ… giao điểm giữa tôi và anh chỉ đơn thuần là một cái liếc nhìn lướt qua như thế.
Nào ngờ đến buổi học tiếp theo… chiếc Maybach quen thuộc lại lần nữa xuất hiện trước mặt tôi.
Tôi không cưỡng lại được tò mò, lén ngẩng đầu ngắm thêm vài lần “dải ngân hà” trên trần xe. Lúc xe đi ngang qua bến xe buýt… anh không hề dừng lại.
Bùi Yến Trì nhìn thẳng về phía trước, cất giọng thản nhiên: “Tuần trước em cũng đi về một mình.”
Thắt lưng tôi khẽ siết lại, tim đập hẫng một nhịp.
Hôm đó tôi đứng chờ ở bến xe hơn hai mươi phút. Không ngờ… anh đều nhìn thấy hết.
“Anh ấy bận ạ.” Tôi khẽ khàng giải thích.
Bùi Yến Trì bật cười nhạt, nụ cười đượm vẻ mỉa mai: “Có việc gì… lại quan trọng hơn việc đi đón bạn gái?”
Tôi lặng im không trả lời được.
Một lúc sau, anh nói rất nhỏ: “Nếu là tôi… tôi sẽ không bao giờ để cô ấy phải chờ đợi một mình.”
Không gian trong xe rơi vào im lặng đến tịch mịch.
Trước khi tôi bước xuống, anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu: “Lâm tiểu thư… chim khôn biết chọn cành mà đậu.”
…



