Chương 2:
Kể từ hôm đó, anh ngang nhiên bước chân vào cuộc sống của tôi.
Anh đưa đón tôi đi dạy, kiên nhẫn ngồi chờ tôi tan làm trong quán cà phê. Ngày lễ ngày tết chưa từng quên quà cáp, ngay cả tiền chuyển khoản… anh cũng cẩn thận ghi chú “tự nguyện tặng”.
Tôi trả lại toàn bộ số tiền đó.
Còn quà cáp, tôi gửi Bùi Viện Viện mang về trả lại cho anh.
…
Trong một lần anh đi công tác nước ngoài, mẹ Bùi đã hẹn gặp tôi. Bà chẳng buồn nói nhiều, chỉ dằn xuống trước mặt tôi vài tấm ảnh.
Cô gái trong ảnh… mang vẻ đẹp dịu dàng, trang nhã. Góc nghiêng của cô ấy… giống tôi đến sáu, bảy phần.
Tống Thi Vũ — thanh mai trúc mã của Bùi Yến Trì. Tố chất tiểu thư nhà họ Tống, đồng thời cũng là “bạch nguyệt quang” mà cả giới thượng lưu ai ai cũng biết.
Khoảnh khắc đó… mọi sự ưu ái khác thường mà anh dành cho tôi… bỗng nhiên có lời giải đáp.
Hóa ra… tất cả chỉ vì tôi có nét giống cô ấy.
Mặt tôi nóng bừng vì xấu hổ.
Xấu hổ vì những rung động tự cho là duy nhất của bản thân.
Trái tim chua xót đến mức nghẹn ngào.
Tôi chỉ muốn biến mất ngay lập tức. Tôi nhận khoản tiền bồi thường vượt xa công xá, xin nghỉ việc gia sư, rồi chặn toàn bộ phương thức liên lạc của Bùi Yến Trì.
Và anh… thực sự không xuất hiện nữa.
…
Cho đến khi… mẹ tôi đột ngột gặp tai nạn.
Khoảng thời gian đó, tôi giống như một kẻ sắp đuối nước. Đi làm thêm, nhận thêm dự án, vay mượn khắp nơi… nhưng vẫn chẳng thấm vào đâu so với chi phí phẫu thuật đỏ mắt.
Trong lúc tuyệt vọng nhất, tôi gọi điện cho bạn trai mình — Lục Dữ. Anh ấy cũng như tôi, là đứa trẻ vươn lên từ thị trấn nghèo.
Chúng tôi quen nhau trong những ngày tháng chật vật gánh nặng cơm áo gạo tiền, nhưng cũng chính vì bận rộn bươn chải mà chưa từng thực sự gần gũi.
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, sau đó anh chuyển cho tôi năm triệu đồng. Số tiền tuy nhỏ bé… nhưng lại là tất cả những gì anh có lúc ấy.
Chỉ tiếc rằng… so với số viện phí trên trời, nó chỉ như muối bỏ bể.
Hai giờ sáng, tôi ngồi gục trên bậc thềm sau cổng trường, uống rượu.
Tôi khóc đến mức thảm hại.
Tôi sinh ra trong một gia đình đơn thân. Tôi… tuyệt đối không thể mất mẹ.
Thật sự không thể mất bà.
…
Qua màn nước mắt mờ nhòe, một đôi giày da bóng lộn dừng lại ngay trước mặt tôi.
Giọng nói quen thuộc vang lên từ trên cao, kìm nén cơn giận dữ… lẫn cả sự uất ức tột cùng: “Lâm Vãn… em thà ép mình đến dồn đường cùng thế này, cũng nhất quyết không chịu tìm anh sao?”
Tôi ngẩng đầu lên.
Đập vào mắt là đôi mắt đỏ ngầu của Bùi Yến Trì. Anh có vẻ vừa vội vã chạy tới, cà vạt thậm chí còn lệch sang một bên.
“Để tránh mặt anh, em nghỉ việc, chặn số anh… chỉ để sống cái cuộc sống chật vật này với nó thôi sao?”
“Anh rốt cuộc thua nó ở điểm nào? Đến cả tư cách làm cái thẻ ATM cho em… anh cũng không có hay sao?”
Anh đánh xe đưa tôi về quê, đóng toàn bộ viện phí, ký giấy cam kết, rồi liên hệ chuyên gia đầu ngành. Cả đêm hôm đó… anh lặng lẽ ngồi cùng tôi ngoài hành lang phòng phẫu thuật.
Đến sáng hôm sau, mẹ tôi cuối cùng cũng qua khỏi cơn nguy kịch.
Tôi ngồi sụp xuống sàn hành lang, nước mắt trào ra không ngớt.
Anh đứng bên cạnh… không nói một lời, chỉ lặng lẽ cởi áo khoác trùm lên vai tôi.
Khoảnh khắc ấy, Bùi Yến Trì giống như một vị cứu tinh từ trên trời rơi xuống. Dù tôi biết rõ, tình cảm anh dành cho tôi… vốn dĩ chẳng hề thuần khiết.
Sau khi trở về Bắc Kinh, tôi định trả lại năm triệu cho Lục Dữ, tiện thể nói lời chia tay. Thế nhưng vừa cầm tiền chuẩn bị bước đi, Bùi Yến Trì đã đứng chắn trước mặt, mắt anh đỏ hoe, giọng run run:
“Em vẫn định đi tìm nó sao?”
“Lúc anh dẫn em đi ký giấy phẫu thuật… nó ở đâu?”
“Lúc anh thức trắng đêm chờ cùng em… nó ở đâu?”
“Lúc em gọi điện… nó thậm chí còn tắt máy chặn em!”
Càng nói, anh càng kích động. Mắt anh đỏ ngầu như một kẻ vừa thua sạch ván cược.
“Thằng đàn ông đó có gì tốt? Giờ em còn định dùng tiền của anh… để đi nuôi nó à?”
Tôi yếu ớt giải thích: “Anh ấy không chặn em… chỉ là điện thoại hết pin thôi. Em sợ anh ấy không có tiền ăn…”
…
Ngay khoảnh khắc đó… Bùi Yến Trì hoàn toàn “hắc hóa”.
Anh nhốt tôi trong căn biệt thự lưng chừng núi. Nhốt tôi lại giống như một con rồng hung dữ cố chấp bảo vệ kho báu của riêng mình.
Chẳng còn chút nào vẻ thanh cao, kiềm chế của ngày ban đầu. Giờ đây ở anh chỉ còn lại… sự ghen tuông, điên cuồng và ham muốn chiếm hữu tột cùng.
Những tiếng nức nở bị nụ hôn ướt đẫm nuốt trọn nơi rèm giường. Mười ngón tay đan chặt vào nhau, siết đến mức kéo rách cả tấm rèm.
Ngay cả “bầu trời sao” từng lung linh trong chiếc Maybach năm nào… cũng như tan vỡ trong làn nước mắt mờ nhòe. Chỉ cần một đốm lửa nhỏ… là có thể bùng cháy thiêu rụi tất cả.
3.
Bùi Yến Trì lạnh lùng, tuấn tú lại giàu sang… vậy mà cuối cùng vẫn ngã gục dưới chân tôi.
Trong mắt người đời, anh là vị thái tử gia cao cao tại thượng của tập đoàn họ Bùi. Thế nhưng mỗi khi trở về nhà, anh lại chỉ thích giam cầm tôi trong vòng tay anh.
Dù là đe dọa hay ép buộc, trong ánh mắt hai chúng tôi chạm nhau, luôn bùng lên thứ dục vọng mãnh liệt chưa từng tắt. Nó giống như một ngọn lửa hoang, gặm nhấm và thiêu rụi từng chút một trái tim tôi.
Năm tôi tốt nghiệp đại học, Bùi Yến Trì bất chấp mọi sự phản đối của gia tộc, nhất quyết đòi cưới tôi làm vợ.
Ngày cưới xong, đến lễ dâng trà cho cha mẹ. Mẹ Bùi bất ngờ giơ tay, thẳng tay đập vỡ một chiếc tách sứ phỏng cổ thời Tống.
Mảnh vỡ bắn tung tóe dưới sàn.
Bà cười mỉa mai: “Chỉ là hàng giả nhái lại thôi, thật sự nghĩ mình có thể vẻ vang cả đời sao?”
Bầu không khí trong phòng lập tức đóng băng.
Tôi đứng chết lặng tại chỗ, cảm giác như vừa bị dội thẳng một gáo nước đá từ đầu xuống chân. Những niềm vui, những ảo tưởng nhỏ bé được nuôi dưỡng từ sự cưng chiều của anh… trong chớp mắt vỡ tan thành từng mảnh.
Lồng ngực tôi nghẹn đắng. Môi khẽ hé mở, nhưng chẳng thể thốt ra nổi một lời.
Và cũng từ khoảnh khắc ấy… tôi không bao giờ dám cất tiếng hỏi thêm điều gì nữa.
Bùi Yến Trì tức giận lật tung bàn kính trà, tiếng đồ sứ vỡ tan tành vang vọng khắp đại sảnh.
Sắc mặt mẹ Bùi xanh mét. Còn anh thì chẳng buồn ngoái đầu lại, dứt khoát nắm chặt tay tôi bước ra ngoài.
Về đến nhà, anh ghé sát hôn lên khóe mắt đỏ hoe của tôi, dịu dàng dỗ dành, hết lần này đến lần khác hứa rằng sẽ không để bất kỳ ai bắt nạt tôi thêm nữa.
Chỉ là… anh chưa một lần chủ động giải thích về sự tồn tại của Tống Thi Vũ.
Tôi vùi mặt vào lồng ngực anh, lòng ngập tràn cay đắng.
Nếu như… anh thật sự yêu tôi, thì tốt biết mấy.
Vì thế, tôi chọn cách làm con đà đao rúc đầu vào cát, tự lừa dối bản thân không hỏi thêm nữa.
Nhưng cái gai ấy chưa từng mất đi. Ngược lại, theo năm tháng, nó âm thầm cắm sâu và bén rễ trong tim.
Cho đến ngày Bùi Yến Trì gặp tai nạn rồi mất trí nhớ. Mẹ Bùi mang theo bức ảnh cưới đã được ghép chỉnh sửa tinh vi bước vào căn nhà này.
Trong ảnh, anh và Tống Thi Vũ sánh bước bên nhau.
Xứng lứa vừa đôi, đẹp đến mức chói mắt.
Người giúp việc vội vã dọn dẹp sạch sẽ mọi dấu vết thuộc về tôi, thay vào đó là đồ đạc của một người phụ nữ khác. Như thể đang ngầm tuyên bố… mọi thứ cuối cùng đã quay trở lại đúng quỹ đạo vốn có của nó.
Khoảnh khắc đó, tôi mới cay đắng nhận ra. Hóa ra bao nhiêu năm qua… tôi chưa từng thực sự buông bỏ.
Cái gai ấy vẫn luôn âm thầm lớn lên ở nơi tôi không nhìn thấy. Để rồi đến hôm nay, nó xuyên thấu thịt da, đâm nát trái tim tôi thành từng mảnh vụn.
Núp trong góc khuất không ai hay biết, tôi cúi đầu lặng lẽ lau đi những giọt nước mắt cứ chực trào ra.
Lâm Vãn ơi Lâm Vãn, đáng lẽ mày nên tỉnh mộng từ lâu rồi mới phải. Vầng trăng sáng treo cao kia vốn dĩ chưa từng thuộc về mày. Mày chẳng qua chỉ là mượn cái bóng của người khác… để tận hưởng chút ấm áp ngộ nhận trong chốc lát mà thôi.
Giờ đây chính chủ đã trở về.
Giấc mộng trộm cắp này… cũng đã đến lúc phải tỉnh rồi.



