FULL Truyện ngôn tình ngược Bẫy ngọt

Ba năm kết hôn, đây không phải lần đầu Châu Dĩ Sanh dính scandal ngoại tình.

Chỉ là trước đây, những người phụ nữ bên cạnh anh ta đều chỉ thuộc dạng “ăn qua đường”, hoặc là vui vẻ một đêm rồi ai về nhà nấy. Ít nhất, họ còn biết điều mà không xuất hiện trước mặt chính thất.

Nhưng lần này thì khác. Rõ ràng Châu Dĩ Sanh đã chơi hơi quá tay.

Người phụ nữ kia tên Kiều Lộ, lớn lên ở nước ngoài, tính cách táo bạo, từ đầu tóc đến móng tay đều toát ra vẻ quyến rũ.

Lúc tôi kéo vali bước vào nhà, Kiều Lộ đang nằm trên sofa. Mà điều khiến tôi muốn bật cười nhất là… cô ta mặc bộ đồ ngủ mới tinh của tôi.

Tiếng nước từ phòng tắm vọng ra mơ hồ, không cần đoán cũng biết Châu Dĩ Sanh đang ở bên trong.

Thấy tôi, Kiều Lộ chẳng hề chột dạ, còn cong môi cười rất duyên:

“Châu phu nhân.”

Tôi đứng ở cửa vài giây nhìn cô ta. Một lúc sau mới chậm rãi lên tiếng:

“Bộ cô đang mặc… hình như là đồ ngủ của tôi.”

Kiều Lộ cúi đầu nhìn chiếc váy ngủ ren hai dây trên người, sau đó rất tự nhiên đứng dậy. Cô ta cố tình duỗi eo, phô ra đường cong nóng bỏng:

“Nhưng hình như mặc trên người tôi đẹp hơn.”

Cô ta mỉm cười đánh giá tôi từ trên xuống dưới:

“Châu phu nhân gầy quá, mặc kiểu này không tôn dáng đâu.”

Tôi nhớ ra bộ đồ ngủ này là tháng trước Châu Dĩ Sanh mua. Gu đàn ông mà, lúc nào cũng thích kiểu “vải càng ít càng đáng tiền”.

Đáng tiếc, tôi học múa từ nhỏ, người mảnh mai, vốn dĩ chưa bao giờ là kiểu phụ nữ Châu Dĩ Sanh thích.

Còn Kiều Lộ thì khác. Đẹp đến mức ngay cả phụ nữ cũng phải công nhận. Thảo nào Châu Dĩ Sanh mê mẩn cô ta suốt ba tháng vẫn chưa chán, thậm chí còn nóng lòng đưa thẳng về nhà mới cưới.

Tôi đặt vali xuống, bình thản nói:

“Nếu thích thì cho cô luôn đấy.”

Dù sao tôi cũng chưa mặc lần nào.

Kiều Lộ nhướng mày bật cười:

“Châu phu nhân đúng là rộng lượng.”

Tôi nhìn cô ta:

“Tối nay cô muốn ở lại luôn không?”

Chuyến bay dài khiến tôi mệt rã rời. Lúc này tôi chỉ muốn tắm nước nóng rồi lăn ra ngủ. Nếu Kiều Lộ ở lại, tôi đặt khách sạn cũng được. Dù gì người chen vào cuộc hôn nhân này là cô ta, chứ không phải tôi.

Kiều Lộ còn chưa kịp trả lời thì cửa phòng tắm đã mở. Châu Dĩ Sanh quấn độc một chiếc khăn tắm bước ra.

Nhìn thấy tôi, anh ta hơi khựng lại trong tích tắc, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh quen thuộc:

“Niệm Niệm, sao em về mà không gọi cho anh?”

Anh ta bước tới, giọng điệu dịu dàng đến mức như thể người vừa ngoại tình không phải mình:

“Xin lỗi, anh sẽ đưa cô ấy đi ngay.”

“Ừm.” Tôi gật đầu qua loa rồi đẩy anh ta ra: “Tôi đi tắm trước, mệt rồi.”

Châu Dĩ Sanh thuận tay vuốt tóc tôi:

“Đợi anh.”

Sau khi tắm xong, tôi ngồi trước bàn trang điểm dưỡng da. Châu Dĩ Sanh cũng vừa đưa Kiều Lộ rời đi.

Anh ta đứng phía sau tôi, ánh mắt tôi lướt qua cổ mình trong gương. Những dấu hôn đỏ chót lộ rõ đến mức kem che khuyết điểm cũng không che hết.

Tay tôi khựng lại giữa không trung:

“Hình như cô Kiều không còn độc thân nhỉ? Anh không định chú ý chút à?”

Tôi chậm rãi thoa kem. Châu Dĩ Sanh nhìn vẻ nghiêm túc của tôi rồi bật cười. Anh ta chống tay lên vai tôi:

“Niệm Niệm, cuộc sống vợ chồng nếu quá tẻ nhạt sẽ rất dễ xảy ra vấn đề.”

“Chúng ta lại không thể ly hôn.”

“Cho nên… đôi lúc cần chút kích thích hợp lý để điều hòa quan hệ.”

Tôi nhìn người đàn ông trong gương. Sinh ra trong những gia đình như chúng tôi, hôn nhân vốn đã định sẵn từ đầu. Tôi biết điều đó từ nhỏ.

Nhưng khi thật sự kết hôn, tôi vẫn từng ôm hy vọng.

Dù sao chúng tôi cũng lớn lên cùng nhau. Dù sao trước khi cưới, anh ta từng dịu dàng với tôi đến mức ai nhìn cũng tưởng tình yêu đích thực.

Cho đến khi anh ta hết lần này tới lần khác mập mờ với phụ nữ khác… Tôi mới hiểu. Đàn ông là loại hay chán cơm thèm phở.

“Anh muốn nói gì?”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *