🔥 HOT FULL Trái Tim Đánh Mất Phương Hướng

Chương 1

Tôi đi du học mấy năm, nay mới về nước tìm việc.

Cứ tưởng học hành đàng hoàng, tiếng tăm cũng tạm ổn thì xin việc không đến nỗi nào. Ai ngờ đâu… gửi mười bộ hồ sơ thì chín nơi bặt vô âm tín, còn một chỗ thì xem rồi cũng lặn không sủi tăm.

Thế nên, khi nhận được lời mời phỏng vấn từ một công ty to oành – top đầu cả nước – tôi mừng như vớ được vàng, tức tốc lên đồ đi ngay.

Ai dè, vừa đẩy cửa bước vô phòng họp, tôi chết sững.

Ngồi ngay chính giữa bàn dài kia, không ai khác, là Tạ Tư Niên – bạn trai cũ của tôi.

Anh ta ngồi giữa dãy ghế, hai bên là mấy người có vẻ cũng gộc gộc trong công ty. Gương mặt lạnh băng, nghiêm túc như chưa từng quen biết, nhìn tôi chằm chằm như thể tôi là… bà cô hàng xóm.

Tôi đứng khựng lại mất một nhịp. Nhưng rồi cũng lấy lại bình tĩnh, ngồi xuống ghế, giữ cho đầu óc tỉnh táo.

Chỉ mong anh đừng vì mấy chuyện cũ mà bày trò trù dập nhau.

Phần giới thiệu bản thân trôi qua chóng vánh. Đến lúc hội đồng đặt câu hỏi thì anh ta cầm hồ sơ của tôi, liếc qua một lượt rồi nói:

“Hồ sơ… cũng được đấy.”

Tôi đang chờ mấy câu hỏi chuyên môn kiểu “nêu giải pháp”, “định hướng phát triển”, ai dè anh ném luôn một quả:

“Tôi hơi thắc mắc… sao cô lại ra nước ngoài học?”

Tôi khựng lại. Câu hỏi này, nếu là người khác hỏi thì tôi còn nói qua loa được. Nhưng anh thì… khác.

Tôi và Tạ Tư Niên quen nhau hồi đại học. Tôi sinh hoạt bên câu lạc bộ văn nghệ, còn anh ở bên CLB học thuật gì đó, nghiêm túc lắm.

Chỉ vì một buổi giao lưu, tôi với anh quen biết. Từ đó, anh cứ như có radar, suốt ngày xuất hiện trước mặt tôi, khi thì đưa hộp cơm, khi thì mượn cớ hỏi bài. Đến bạn cùng phòng của tôi cũng bị “mua chuộc” để tạo cơ hội cho hai đứa gần nhau.

Tôi vốn tính thẳng, không thích vòng vo, nên hỏi luôn:

“Anh thích tôi à? Nếu thích thì yêu luôn đi, khỏi diễn.”

Anh cười, bảo: “Yêu.”

Thế là yêu.

Lúc mới yêu thì cái gì cũng đẹp. Nhưng càng về sau, tôi mới dần biết anh không giống tôi – từ cách sống cho tới xuất thân.

Tạ Tư Niên nhà giàu kiểu… không cần phải để ý tới thiên hạ. Còn tôi, nhà chỉ trung bình khá, bố mẹ quanh năm buôn bán, chạy từng đồng. Khoảng cách ấy… lớn đến mức tôi không dám tưởng tượng tới chuyện lâu dài.

Có lẽ anh cũng không từng nghĩ đến.

Một lần, đang giờ nghỉ, tôi vô tình đi ngang qua phòng nghỉ và nghe được anh nói chuyện với bạn:

“Thật ra yêu ai cũng thế thôi.”

Nghe đến đấy, tôi cười nhạt. Ừ, cũng phải. Người như anh, có mấy khi yêu thật?

Mà nếu có thật lòng đi nữa, người đó chắc gì đã là tôi?

Thế là tôi quyết định làm điều mình vốn ấp ủ từ lâu: Du học.

Không ồn ào, không khóc lóc. Trước hôm bay, tôi nhắn tin cho anh một câu chia tay, rồi chặn hết liên lạc. Như chưa từng quen nhau.

2

Tôi hít một hơi thật sâu, nói chậm rãi:

“Vì muốn phát triển bản thân.”

Tạ Tư Niên nhếch mép, giọng châm chọc:

“Phát triển đến mức phải bỏ lại mọi thứ à?”

Mắt anh dán chặt vào tôi, kiểu như đang cố moi ra tí gì gọi là hối hận.

Tôi nhìn thẳng, cười nhẹ:

“Ừ, quan trọng lắm. Đến mức bỏ được tất.”

Tôi nhấn mạnh hai chữ “bỏ tất”.

Vì anh bỏ tôi trước, nên tôi mới bỏ lại cả đoạn tình cảm đó.

Tôi sai chỗ nào?

Cả phòng im lặng mấy giây, rồi anh nghiến răng:

“Lý trí thật đấy. Nhưng cô Hứa, không thấy mình hơi phũ quá à?”

Tôi cười tỉnh bơ:

“Chuyện riêng của tôi. Anh còn gì hỏi nữa không?”

Anh cứ nói như đâm kim vào người, tôi cũng chẳng buồn nhẹ nhàng gì cho mệt.

Tôi đoán, buổi phỏng vấn này chắc toang rồi.

Các anh chị phỏng vấn viên liếc nhau, không khí căng như dây đàn, chẳng ai dám chen vào.

Tạ Tư Niên hừ một tiếng, xong nói:

“Giờ mới là phần phỏng vấn chính thức.”

Tôi suýt thì đứng dậy, khựng luôn.

Ơ… nãy giờ không phải phỏng vấn à?

Anh làm như không thấy ánh mắt nghi ngờ của tôi, tiếp tục hỏi, tỉnh bơ như không:

“Mười lãnh đạo, chín cốc trà sữa. Cô chia sao?”

Tôi bật cười.

Biết thừa là cố tình xoáy tôi.

Rõ ràng muốn làm khó nhau, còn giả vờ ra đề.

Nếu là người khác hỏi, chắc tôi đã nói: “Uống gì mà uống? Nhịn hết!”

Nhưng đây là Tạ Tư Niên.

Mà giờ cũng chẳng còn gì để mất, tôi quyết chơi tới bến.

Tôi đứng dậy, bước lại gần cái mặt đẹp trai giữa phòng kia. Trước ánh mắt như dính keo của bao nhiêu người, tôi nghiêng người, ấn đầu anh xuống… rồi thơm một phát ngay môi.

Xong, tôi lùi lại, mặt tỉnh bơ như chưa có gì, chỉ nhếch môi:

“Lãnh đạo này không hợp uống trà sữa. Miễn phần.”

Ánh mắt mọi người trong phòng quét qua mặt tôi, rồi dừng lại chỗ Tạ Tư Niên.

Tôi nhìn cái cách họ nhìn mà đoán ra ngay trong đầu họ đang nghĩ gì:

“Ngon nghẻ thì có đấy, nhưng chắc đầu có vấn đề.”

Cuối cùng cũng có người thốt lên:

— Ai cho cô này vào đây thế hả?!

Trợ lý hoảng loạn cúi gập người:

— Xin lỗi Tổng giám đốc Tạ, tôi đuổi ngay ạ!

Chưa kịp kéo tôi ra ngoài thì…

— Cô ấy trúng tuyển.

Cả phòng: ???

Tôi: ???

Trợ lý: !??

Mọi người quay sang nhìn anh như thể anh bị “trúng gió”.

Tạ Tư Niên thì vẫn thản nhiên:

— Công ty đang thiếu những người mặt dày như cô ấy.

Tôi: …