🔥 HOT FULL Trái Tim Đánh Mất Phương Hướng

Chương 4

Hai hôm sau, tôi được xuất viện.

Tạ Tư Niên mở họp toàn công ty, bảo là điều chỉnh khối lượng công việc.

Thực ra là điều chỉnh… cho tôi.

Những việc vặt, việc khó, việc nặng trước đây tôi phải làm, giờ chuyển hết cho người khác.

Tôi nhẹ người hẳn.

Chiều hôm đó, anh ta đến gõ cộc cộc lên bàn:

— Vài hôm nữa đi công tác với tôi, một tuần.

Tôi biết là đi dự hội nghị trong ngành. Là lính mới, được gặp người đầu ngành thế này thì mừng còn chưa hết.

Tôi gật đầu cái rụp.

Nhưng Tạ Tư Niên vẫn đứng đó, nhìn tôi u uất như trời mưa phùn tháng Ba:

— Em không định báo cho bạn trai à?

Tôi suýt phun trà. Ôi thôi chết, quên khuấy mất mình đang “có người yêu giả”!

Còn chưa kịp nghĩ xem nên nói sao, thì anh ta đã lầm bầm:

— Thôi, tôi hỏi thế thôi, em đừng nghĩ nhiều…

Tôi: “……”
Tự hỏi nhiều giùm tôi luôn rồi còn gì nữa.

Hội nghị giao lưu, ai nấy ăn diện bóng lộn, đứng túm năm tụm ba chém gió rôm rả.

Tôi lẽo đẽo theo sau Tạ Tư Niên, được anh dẫn đi bắt tay hết người nọ đến người kia. Toàn người có máu mặt trong ngành.

Bỗng có kẻ lững thững bước lại.

Tôi nhìn rõ mặt, tim trùng xuống cái rụp.

Chính là “cái ông” khiến Tạ Tư Niên ngày xưa phun ra cái câu: “Ở với ai cũng như nhau.”

— Ơ kìa Tư Niên, trùng hợp thế! Không ngờ ông cũng đích thân đến à?

Kỷ Thần toe toét, vỗ vai Tạ Tư Niên như bạn nối khố, cười đến mức lộ hết cả hai hàm răng trắng hơn bột giặt.

Mắt anh ta liếc sang tôi:

— Ồ, Hứa Vệ cũng có mặt à. Hai người đúng là dính như sam, từ hồi đại học đã kè kè như đôi chim cu, giờ vẫn y nguyên.

Tôi gãi mũi định mở mồm đính chính: Không, giờ hết dính rồi! — thì Tạ Tư Niên đã cướp lời:

— Cậu lắm mồm thật đấy.

Kỷ Thần cười hề hề, buông vai Tạ Tư Niên ra rồi quay sang tôi mách lẻo:

— Hứa Vệ, em không biết hồi xưa tên này khốn nạn cỡ nào đâu.

— Hồi đó anh với bạn gái có tí xích mích, hỏi nó nên làm gì, nó lạnh tanh bảo: “Ở với ai chẳng như nhau.”

— Trong khi bản thân thì mê gái như điếu đổ, vậy mà nói kiểu đó được đấy!

— Anh hỏi tiếp thì nó giở bài khoe: “Ơ anh biết bé của tôi mua cho tôi vòng tay đôi rồi à?”

— Rồi bắt đầu nói nhanh như hát rap: “Embécủatôimuachotôivòngtayđôiđấy~”.

— Trời ơi, muốn đập đầu vô tường luôn!

…Khoan đã.

Câu “ở với ai cũng như nhau” đó, không phải nói với tôi?