Chương 6
Tôi lớn lên ở quê, lên thành phố thì được bố mẹ chăm chút, nhưng so với em trai em gái thì tôi như khách qua đường.
Với tôi, ngoài bà nội, người quan trọng nhất là anh họ.
Tạ Tư Niên – vừa gây chiến với anh họ tôi – giờ mặt đen như mực.
Thật ra tôi chưa hoàn toàn hết cảm tình với Tạ Tư Niên.
Chuyện cũ cũng không đến nỗi tệ.
Nhưng có quay lại không, tôi cũng chưa chắc.
Khoảng cách giữa hai đứa lớn quá, dù anh có hứa hẹn thế nào, người yếu thế vẫn lo.
Lúc đầu tôi bày ra cái trò “anh họ” để cho Tạ Tư Niên bận, khỏi lởn vởn bên tôi.
Ai ngờ hôm sau anh họ gọi:
— “Em gái, em rể em không tệ đâu!”
Tôi: “??? Em rể gì thế?”
Anh họ cười ngượng:
— “Tiểu Tạ đến giải thích rồi, tưởng anh là bạn trai em, thấy anh tán tỉnh người khác mới đánh nhầm. Hiểu nhầm thôi mà!”
Tôi nghiêm:
— “Anh họ, thật không, Tạ Tư Niên có hăm dọa anh không?”
Anh ấp úng.
Tôi biết rồi!
— “Nói thật đi, có gì em đứng ra lo!”
Anh họ:
— “Em gái, nghe này đừng giận nha… Cậu ấy biết chuyện anh với chị dâu, cho anh cái căn hộ to đùng ở trung tâm làm ‘bồi thường’ vụ đánh nhau. Anh từ chối rồi mà nó cứ bắt nhận, giờ anh cũng chả biết tính sao…”
Tôi: “…”
Đồ tư bản vô lương tâm!
Anh họ nói:
— “Nhà thì em tự lo, nhưng Tiểu Tạ thật lòng đó. Nếu còn chút tình cảm thì đừng để nó chờ lâu. Còn không thích thì cũng đừng gượng ép. Anh chỉ mong em hạnh phúc thôi!”
Cúp máy, mắt tôi cay cay.
Lời anh họ nghe ấm áp thật.
Quay lại bàn làm việc, thấy rèm phòng Tạ Tư Niên đã được kéo lên.
Anh ấy lén thò đầu ra nhìn ngó.
Tôi nhìn sang, anh vội rụt lại, giả vờ chăm chú làm việc.
Đồ tiểu nhân!
Tôi vừa ngồi xuống thì Tạ Tư Niên bước ra.
Cả phòng dồn mắt về anh.
Anh ho nhẹ:
— “Tiểu Hứa, vào phòng tôi chút.”
— “Có phương án cần chỉnh sửa.”
Nói xong quay người, suýt ngã cái ụp.
Tôi: “…”
Cửa phòng đóng lại, thấy mắt tôi còn đỏ, anh hoảng, nắm tay tôi:
— “Em khóc à? Anh họ em nói gì hả? Chỉ xin lỗi nghiêm túc thôi.”
— “Anh họ gì chứ, đừng gọi linh tinh.”
Tôi cố giữ mặt lạnh, suýt cười.
Anh nhìn tôi, nghiêm:
— “Giờ chưa phải, nhưng sau này chưa chắc. Em nói rồi, chỉ cần anh họ tha thứ, em sẽ quay lại với anh.”
Tôi cười, thờ ơ:
— “Lúc đó em bảo xem xét lại thôi mà.”
Nhìn anh uất ức như cún bị trêu, tôi thích chí hơn.
— “Em…”
Anh suýt nổ tung, vừa cúi đầu chạm mắt tôi đầy ý cười, cứng đờ.
Cuối cùng anh nghiến răng:
— “Hứa Vệ, dám trêu anh!”
— “Phải trừng phạt mới được!”
Tôi chưa kịp phản ứng thì đã bị kéo vào lòng.
Cằm bị nâng lên, một nụ hôn nóng hổi phủ xuống.
Mắt tôi nhòa vì cay.
Anh cười ranh mãnh như mèo trộm cá, khàn khàn bên tai:
— “Nếu không chịu quay lại, anh hôn đến khi nào em chịu mới thôi.”
HOÀN



