🔥 HOT FULL Trái Tim Đánh Mất Phương Hướng

Chương 2

Thế là tôi đi làm thật.

Chưa ấm chỗ đã được đồng nghiệp tặng cho biệt danh: “Chị gái cưỡng hôn”.

Ban đầu tôi cứ tưởng phải chạm mặt anh suốt, ai dè mấy hôm liền, cửa phòng anh đóng chặt, rèm cũng kéo kín mít. Như thể: “Tôi không ở nhà, đừng gọi tôi!”

Có vẻ sợ nhìn mặt tôi rồi lại nhớ chuyện cũ.

Nghe bảo, chuyện hôm phỏng vấn đã lan ra khắp công ty theo phong cách “tam sao thất bản”. Mà cũng đúng thôi, giờ mà ra ngoài hành lang kiểu gì cũng nghe loáng thoáng:
“Nghe nói cô ấy hôn xong còn xin thêm cốc trà sữa đấy!”

Tôi thấy… cũng hơi buồn cười.

Có người ghét tôi ra mặt, bảo tôi thủ đoạn rẻ tiền.

Có người lại thì thầm ngưỡng mộ, hỏi:

— Hôm đấy mà người ngồi phỏng vấn là một ông già hói đầu thì chị có hôn không?

Tôi nhún vai:

— Cậu nghĩ xem tại sao trong cả đống người tôi lại chọn đúng anh ta? Đẹp trai thì mới được hôn chứ!

Nói gì thì nói, gạt hết chuyện cũ sang một bên, chỉ xét mặt mũi thôi, thì hôn Tạ Tư Niên chẳng lỗ chút nào.

Xui cái là… đúng lúc ấy, cánh cửa văn phòng vốn kín bưng mấy hôm bỗng bật mở.

Anh ta đứng đó. Mặt không cảm xúc. Tai đỏ rực.

Cả phòng im phăng phắc.

Đồng nghiệp cứng đơ, ai ngồi nấy cắm mặt vào màn hình như chưa hề tồn tại.

Anh không nói gì, không thèm nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng.

Từ hôm ấy, không hiểu bị làm sao, Tạ Tư Niên tự nhiên đổi tính.

Không đóng cửa phòng nữa, lại còn hay ra hay vào như đi chợ. Nhiều người nhìn mà phát run, tưởng sếp đang rình bắt quả tang lười biếng.

Tôi thì vẫn tỉnh bơ. Việc ai nấy làm. So với anh ta, tôi bận hơn nhiều.

Có cô đồng nghiệp thì thào với tôi:

— Tiểu Vệ này, sao dạo này tổng giám đốc hay ra ngoài thế nhỉ? Có phải định sa thải ai không?

Tôi nhìn theo hướng anh vừa đi… hình như… toilet?

— Tôi đoán… chắc thận yếu.

Cô ấy vỗ đùi cái đét, mắt sáng lên:

— Ờ ha! Thế mà giờ mới nhận ra! Giờ thì hiểu sao giỏi thế mà chưa có người yêu! Thận yếu thì ai dám lấy! Đúng là… người trần mắt thịt cả thôi.

Tôi thì vừa buồn cười, vừa rùng mình.

Quay đầu lại… thì thấy Tạ Tư Niên đang đứng sau, giọng trầm trầm:

— Thận tôi có yếu không… em chẳng phải người rõ nhất à?

Tôi: ………

Cả văn phòng: Ngã ngửa tập thể.

4

Từ hôm đó, ánh mắt mọi người nhìn tôi… nó khác hẳn.

Từ kiểu: “Úi giời, có biến, hóng tí cho vui”, chuyển sang kiểu: “Con này chắc cặp kè với sếp rồi!”

Tôi: “…”

Ủa, thận tốt thì phải liên quan đến cái kia à?

Mà công nhận… Tạ Tư Niên đúng là khỏe thật.

Nghĩ đến mấy lần trước bị anh hành đến mức xỉu lên xỉu xuống, tự dưng mặt tôi đỏ lựng.

Phải nói thật, nếu không vì mấy chuyện vớ vẩn ngoài đời, tôi cũng muốn ở bên anh lắm.

Nhưng mà… tỉnh mộng rồi.

Dù làm chung công ty, dù từng là người yêu cũ đi chăng nữa…

Anh là sếp to, tôi chỉ là nhân viên bé.

Cái khoảng cách ấy nó to như cái hố, mơ làm gì cho mệt, thôi thì cứ làm ăn chăm chỉ, mong có ngày lên lương, lên chức là được rồi.

Ấy thế mà anh lại cứ như… bóng ma quanh tôi vậy.

Y hệt hồi trước đòi tán tôi, đi đâu cũng thấy mặt.

Tối hôm đó, trời bất thình lình mưa xối xả.

Tôi định gọi xe, nhìn lên app thấy có gần ba chục người xếp hàng trước, chỉ muốn khóc.

Thở dài thườn thượt. Nghĩ bụng: Phận làm công đúng là khổ.

Tính đợi mưa nhỏ thì cuốc bộ ra ga tàu điện.

Chưa kịp nghĩ xong thì một chiếc xe đen bóng loáng trườn tới, đèn pha sáng quắc chiếu thẳng vô mặt.

Chiếc Maybach to đùng dừng ngay trước mặt tôi.

Tôi vội lùi lại hai bước. Xe người ta tiền tỷ, sước phát là bán thận cũng không đền nổi.

Đang định tránh thì kính xe hạ xuống…

Gương mặt đẹp trai khiến ông trời cũng phải ghen hiện ra — Tạ Tư Niên.

Anh liếc tôi:

— Lên xe.

Xung quanh nhao nhao:

— Ui dồi ôi! Sếp đưa nhân viên về kìa!

Ánh mắt ghen tị lia tới như tia laze. Tôi sợ bị quay clip tung lên mạng, vội vàng mở cửa chui vào.

Xe chạy thẳng về hướng nhà tôi.

Tôi chỉ khẽ lí nhí:
— Cảm ơn.

Rồi im luôn. Không hỏi gì, cũng chẳng nói gì.

Tôi đoán chắc… anh thấy ngày xưa yêu tôi vui phết, giờ muốn “hâm nóng lại tình xưa” thôi.

Nhưng tôi thì… chịu.

Mấy lời anh từng nói, với cái gia thế của anh, tôi chẳng thể vượt nổi cái ngưỡng đó.

Đang nghĩ ngợi thì anh lên tiếng:

— Hôm phỏng vấn, sao lại hôn tôi?