FULL Truyện Hoàng hậu có 40 vạn đại quân

Truyện Hoàng Hậu Có 40 Vạn Đại Quân - Truyện ngôn tình cổ trang cung đấu, ngôn tình hài hước, sủng

Phụ thân ta – vị Đại tướng trấn giữ biên cương – chưa từng có hứng thú với ngai vàng.

Người từng bảo:
“Làm hoàng đế sống chẳng được bao lâu, phụ thân còn muốn sống thêm vài năm nữa để uống rượu ăn dê nướng.”

Đại ca ta, văn võ song toàn, lại chỉ mê vợ.
Sáng ngắm, trưa nhớ, tối mơ, cả người như cây si mọc rễ trước cửa phòng nàng dâu.

Nhị ca ta, ngáp một cái dài ba trượng, uể oải nói:
“Lên triều từ canh năm? Tội ấy xin miễn, ta tuổi này cần ngủ để lớn.”

Tiểu đệ ta… nói thật ra thì chưa từng nghĩ tới việc làm hoàng đế.
Nó mới năm tuổi, thân hình nhỏ như cái bánh bao, vai còn chưa rộng bằng đùi voi, bảo gánh giang sơn? Chuyện đùa giữa ban ngày.

Thế là… mọi ánh mắt trong nhà đồng loạt đổ dồn về phía ta.

Ta ngẩn người, gãi đầu, chớp mắt:
“Hoàng đế á? Cái ngôi mà ai cũng né như né tà, chắc chắn chẳng phải thứ gì tốt lành.”

Ta hít sâu, mạnh mẽ tuyên bố:
“Các người không làm, thì ta cũng không làm!”

Cả nhà nhìn nhau, im lặng như cúng tổ.
Kế hoạch tạo phản chưa kịp triển khai, đã sẩy thai ngay tại bàn ăn sáng.

Phụ thân thở dài thườn thượt:
“Vậy thì chỉ còn cách đưa Thường Lạc vào kinh, dự tuyển tú thôi.”

Tuyển tú là cái chi chi? Ta không biết. Chỉ nghe nói đám thiếu niên ở biên cương ai cũng mong được vào kinh thành như mơ thấy tiên.

Ta hí hửng đề xuất: “Cha ơi, hay để nhị ca đi thay con tuyển tú nhé?”

Nhị ca đang uống trà, suýt thì sặc ngã khỏi ghế. Sau đó vội run run giải thích cho ta hiểu cái gọi là “tuyển tú” thực ra là lấy chồng! Mà chồng ấy lại là hoàng đế!

Ta gật đầu như hiểu chuyện: “Nhị ca sáng còn không dậy nổi thỉnh an, để ta đi thì hơn!”

Cả nhà: “…”

Ngày ta vào kinh, chỉ mang theo Tố Bạch, nha hoàn lớn lên cùng nhau từ tấm bé.

Phụ thân mặc giáp bạc, tay cầm trường thương, tiễn ta ra cửa thành.
Ánh mắt người sắc như đao, dặn dò tha thiết:

“Thường Lạc, phụ thân trong tay nắm bốn mươi vạn đại quân.
Vào cung nếu có chuyện gì ủy khuất, cứ viết thư cho cha.
Cha sẽ… mang quân tới đòi lại công bằng cho con!”

Mặt trời đỏ như máu vừa nhô lên khỏi đỉnh núi, xe ngựa bắt đầu lăn bánh rời đi.

Sau lưng vang lên tiếng nhị ca hồng cả cổ họng hét lớn:
“Thường Lạc! Đừng uất ức bản thân!”
“Nếu không được thì… nhị ca cũng có thể dậy sớm!”

Biên cương đất rộng người thưa, nữ nhân ít như nước ngọt giữa sa mạc. Lần đầu trong đời ta được diện kiến nhiều cô nương thơm thơm, mềm mềm, trắng trắng, mịn mịn đến thế.

Các nàng đối đãi ta vô cùng nhiệt tình. Người gọi ta là “tỷ tỷ”, người lại nũng nịu gọi “muội muội”. Người mang bánh ngọt đến tặng, kẻ dâng áo lụa thơm hương. Kẻ đeo cho ta vòng ngọc, người cẩn thận trao chuỗi châu lấp lánh.

Ta vui đến độ suýt múa thương ngay trong điện, đang chuẩn bị lễ đáp. Nào ngờ lại nghe thấy một đám tú nữ tụm lại thì thầm:

“Tiểu thư nhà Thường tướng quân thì đã sao? Cũng chỉ là hữu danh vô thực.”
“Ta nghe nói người được kỳ vọng lập hậu là Thục quý phi. Đợi ngài ấy lên, kẻ đầu tiên bị giáng tội chắc chắn là con nhỏ này!”
“Trong hậu cung, chỉ cần không đắc tội Thái hậu và Hoàng hậu, những kẻ khác đều là cá tranh nước đục. Như Thường Lạc ấy hả… ngây thơ đến đáng thương!”

Ta nộ khí xung thiên, chỉ tay hét với Tố Bạch: “Đem hết mấy thứ lễ vật kia trả lại! Một xu cũng không giữ!”

Ta không có ngốc!
Cha ta từng nói: “Con ta là bậc đại trí giả ngu, thiên hạ tưởng nó khờ, nào ngờ nó giả vờ!”

Từ hôm ấy, ta một thân một mình gồng mình đấu với cả hậu cung. Quy củ gì đó của đám tú nữ, ta đã học xong cả rồi – học một lần, quên mười lần.

Tân đế mới đăng cơ, chưa lập hậu. Hoàng thượng bận bịu chính sự, chẳng buồn ló mặt trong buổi điện tuyển.

Thái hậu triệu kiến, hỏi han một lượt tú nữ được các ma ma khen ngợi. Rồi đột nhiên gọi tên ta.

Ta vội bước lên vài bước, hành lễ cung kính. Ánh mắt của người từ trên cao liếc một vòng, như đang xem rau giữa chợ:

“Trông không giống con gái Thường tướng quân cho lắm.”

Ta cong môi kiêu hãnh, miệng cười như gió xuân: “Đại ca, nhị ca đều giống phụ thân – mặt lạnh như tường thành.
Đến đời ta, mẫu thân mới thở phào: ‘Nếu sinh thêm đứa nữa mà cái mặt lại giống cái tường thành ấy, ta lập tức viết hưu thư!’”

Thái hậu phì cười, không rõ vì câu chuyện hay vì cái mặt ta.

“Tiểu đệ thì giống cả cha lẫn mẹ, vừa có vẻ tuấn tú, vừa ra dáng anh hùng. Mẫu thân bảo, đứa khiến người vui lòng nhất vẫn là ta, vì tám phần giống người, lại không phí dung mạo tuyệt thế.”

Thái hậu khẽ gật đầu, sau đó dịu dàng hỏi han: “Phụ thân ngươi vẫn khỏe chứ?”
“Trong cung sống có quen không?”
“Thế… sở trường của ngươi là gì?”

Sở trường… Là điểm khiến ta vượt trội, phải không?
Ta đưa tay gãi đầu, cẩn trọng đáp: “Phụ thân thần, hiện nắm trong tay bốn mươi vạn đại quân.”

Điện điện phút chốc im lặng như tờ. Ngay cả con muỗi bay ngang cũng nghe rõ tiếng đập cánh.

Thái hậu thoáng sửng sốt, rồi nhẹ giọng hỏi: “Ồ… Vậy Thường Lạc muốn phong vị gì?”

Ủa? Được tự chọn hả? Ta nhớ có lần nghe các tú nữ kháo nhau, trong cung chỉ có Thái hậu và Hoàng hậu là không thể đắc tội.

Cha bảo: “Làm lính thì phải có chí làm tướng.”

Nhị ca lại nói: “Tiến cung là để tranh hậu vị, mà nếu được thì phải làm tới… Thái hậu!”

Hôm nay ta nhìn kỹ rồi, Thái hậu nương nương mặc vàng óng ánh, tỏa sáng như tượng Phật. Ngồi cao, nói ít, uy nghi. Thực sự rất hợp gu ta.

Ta ngẩng đầu, dõng dạc nói: “Thái hậu nương nương, thần nữ muốn làm… Thái hậu!”

Cuối cùng… ta không được làm Thái hậu.

Tố Bạch mặt nghiêm trang bảo ta: “Thái hậu là mẫu thân của hoàng thượng. Mà tiểu thư… tiến cung là để làm con dâu, không phải để… làm mẹ người ta.”

À… thì ra ta vào nhầm vai.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *