FULL Truyện Hoàng hậu có 40 vạn đại quân

Truyện Hoàng Hậu Có 40 Vạn Đại Quân - Truyện ngôn tình cổ trang cung đấu, ngôn tình hài hước, sủng

Độc? Cái quái gì vậy? Độc ở đâu ra chứ?! Ta mới ăn chay niệm Phật xong đấy nhé!

Đúng lúc đó, Bệ hạ bước vào điện, tà áo bay bay như tiên giáng thế. Vừa tới cửa, liền thấy Thục Quý phi nằm lăn dưới đất, diễn cảnh “mỹ nhân tử trận”.

“Vọng Chi ca ca… cứu Thiên Nhi…”

Hoàng thượng khựng chân, mặt đổi sắc, rồi quay lưng bỏ đi thẳng thừng không quay đầu: “Đức Hỉ! Ngươi làm việc kiểu gì thế?! Dẫn đường còn dẫn nhầm – tự lĩnh phạt đi!”

Chưa kịp đi xa, tà áo hoàng bào bị Thục Quý phi túm lấy, nàng thều thào:

“Thần thiếp… trúng độc… sợ rằng… không thể đến thỉnh an Thái hậu nữa…”

Hoàng đế quay lại, động tác mượt như sunsilk.

“Người đâu, mau truyền thái y!”

“Nếu không phải Đức Hỉ đưa sai đường… Trẫm suýt nữa vĩnh viễn mất đi ái phi rồi…”

Thái y vừa rời Từ Ninh cung chưa được một tuần hương, chưa kịp uống ngụm trà đã bị lôi về.Bắt mạch xong, ông ta trịnh trọng tuyên bố:“Thục Quý phi… quả thực trúng độc. Loại độc này… chỉ có thể tìm thấy ở vùng biên cương.”

Ta: “Ủa alo?”

Thục phi khóc lóc, ôm ngực nhào vào lòng hoàng đế: “Thần thiếp đến chúc mừng Ninh Quý phi… chẳng ngờ nàng ta tâm địa độc ác, chưa thị tẩm đã muốn đầu độc…”

Ta chỉ vào mũi mình, mặt mày ngơ ngác: “Đố kỵ? Hạ độc? Ta oan quá mà…”

Hoàng đế khẽ nhíu mày, vẻ suy tư.

Thị nữ thân cận bên Thục phi lập tức chỉ tay vào ta:

“Chính miệng Ninh Quý phi nói mình không được ăn! Không hạ độc thì là gì?!”

Hoàng đế nhìn ta, ánh mắt như gió xuân thoảng qua mặt nước, mang theo vài phần nghi hoặc.

Ta nhanh miệng phân bua: “Thường Lạc… để dành bụng ăn thịt. Không phải… không phải vì độc!”

Chưa dứt lời, Thục phi lại co giật lần hai, uốn éo dưới đất như cá mắc cạn: “Vọng Chi ca ca… không biết trước khi Thiên Nhi chết… có thể gặp phụ thân lần cuối không…”

Hoàng đế thở dài, vẫn mỉm cười như gió mát đầu xuân: “Được rồi… Trẫm sẽ sai người đi mời Lâm tướng.”

Thục phi trúng độc, đầu óc lẫn lộn, bắt đầu kể chuyện tuổi thơ… Nào là phụ thân cưng chiều ra sao, bế nàng đi ngắm sao thế nào…

Ta nghe mà cũng xúc động, nhớ tới cha mình…

Xoạt! – lau nước mắt, xông lên túm Thục phi lên.

“Ngươi làm gì vậy— ọe!”
“Người đâu— ọe!”
“Tiện nhân— ọe!”

Không đầy vài lượt móc họng, Thục phi đã nôn sạch bánh dứa, bánh tô, bánh ngọc thạch…

Tất cả… trải đầy trên nền điện quý như hoa rơi vỡ ngọc.

Nàng ta mất hết hình tượng, gào đến khản giọng: “Bệ hạ! Ngài phải làm chủ cho thần thiếp!”

Hoàng đế… âm thầm nhích ghế sang bên, nhìn trời như không nghe thấy gì.

Thục phi vồ hụt, thất thố: “Thường Lạc! Ngươi cứ đợi đó! Phụ thân ta nhất định sẽ cho ngươi đẹp mặt!”

Ta chớp mắt, vô cùng thành thật: “Cha ta nắm bốn mươi vạn đại quân.”

Thục phi: ???

Ta cười tươi như hoa nở mùa xuân, nhẹ nhàng bổ sung: “Cha ngươi không lợi hại bằng cha ta, không cho ta đẹp mặt nổi đâu.”

Thục phi suýt phun máu.
Hoàng đế ra sức đè khóe môi đang co giật, khẽ ho: “Thái y đâu rồi? Mau lăn hết vào đây.”

“Điều tra kỹ xem độc này… là ai bỏ, bỏ lúc nào.”

Sắc mặt Thục phi đông cứng.

Hoàng đế lại vờ không thấy: “Ái phi yên tâm. Trẫm nhất định điều tra tới cùng, trả lại trong sạch cho nàng.”

Thục phi cắn môi: “Thần thiếp… hình như… không còn chóng mặt nữa…”

Hoàng đế cười như không cười: “Vậy còn… Lâm tướng?”

“Phụ thân bận rộn… chuyện nhỏ của thần thiếp… không cần làm phiền người…”

Thục phi lúc vào thì hiên ngang như gió, lúc ra thì xiêu vẹo như tàu lá héo.

Vừa khuất bóng, ngự thiện phòng liền đưa cơm đến. Thịt bò, thịt dê hầm mềm rục, bỏ vào miệng là tan, thơm đến độ khiến người quên cả trời đất!

Hoàng đế gắp từng miếng cho ta, nói: “Trẫm không thích ăn thịt.”

Ai mà tin?!

Chắc là giống mẫu thân ta, cố tình nhường ta ăn nhiều hơn.

Ta xúc động, vừa nhai vừa ngợi khen: “Bệ hạ… thật là người tốt!”

Hoàng đế mỉm cười. Ánh mắt như ánh trăng xuân lấp loáng, khiến ta nhìn đến ngẩn người, suýt đưa nhầm miếng thịt lên mũi.

Ăn xong, ta chợt tò mò hỏi: “Bệ hạ không phải là… Bệ hạ sao? Sao Thục phi gọi là… Vọng Chi ca ca?”

Hoàng đế bật cười nhẹ, đáp: “Vọng Chi… là biểu tự của trẫm. Trẫm tên thật là… Tiêu Quân Nghiễm.”

Nụ cười vẫn còn, nhưng ánh mắt dường như lắng lại một tầng tâm sự.

Cơm no rượu say, cung nữ kéo ta đi tắm rửa, kỳ cọ từ đầu đến chân. Đến khi đầu óc mơ màng, ta bị nhét lên giường.

Tiêu Quân Nghiễm cũng đã ở đó.

Hai người trợn mắt nhìn nhau.

Ta vừa hé môi định nói gì đó, chàng đã đưa tay bịt miệng ta, trầm giọng:

“Trẫm biết rồi… Trẫm… cưới về bốn mươi vạn đại quân.”

Ta nhẹ nhàng gỡ tay chàng ra, giương mắt vô tội: “Phu quân, chàng nói gì lạ thế?”

“Hoàng cung tuy rộng mênh mông, nhưng sao chứa nổi bốn mươi vạn người cơ chứ?”

Tiêu Quân Nghiễm đưa tay bóp trán, gương mặt mang theo ba phần bất lực, bảy phần mệt mỏi.

Một ngày bị ta lải nhải ba chữ “bốn-mươi-vạn”, đến mức chỉ cần nghe ta hít vào là não đã tự động hiện lệnh điều binh.

“Là trẫm… hồ đồ rồi.”

Bỗng nhiên, chàng như sực nhớ ra điều gì, nhướng mày nhìn ta: “Vừa nãy… nàng gọi trẫm là gì?”

Ta nhích tới gần, mắt cong như trăng lưỡi liềm, giọng ngọt như mật: “Gọi là… phu quân đó~”

Lúc tắm ta có nghĩ một chút.

Chắc ban nãy Tiêu Quân Nghiễm không vui là vì thiếp gọi tên húy của chàng. Giống mẫu thân ta ấy, mỗi lần phụ thân chọc giận, người lại gọi “Tần Vũ Thừa” một tiếng là phụ thân lập tức co rúm.

Cho nên bình thường phải gọi là phu quân, mới là dáng vẻ hiền thục của thê tử.

Ta nghiêng đầu, lại nhỏ giọng gọi:

“Phu quân à~”

Chàng hơi sững lại, rồi khẽ gật đầu, “Ừm.”


Chàng ít nói thật, làm ta nhất thời không biết nói gì tiếp.

Nhớ lời các bà vú trong cung dặn: “Nữ tử vào phòng nên dịu dàng, chủ động một chút.”
Thế là ta ôm eo chàng một cách vô cùng nghiêm túc.

Tiêu Quân Nghiễm không chỉ tuấn mỹ vô song, mà còn thơm thơm nữa.

Ta cọ cọ đầu vào ngực chàng, như mèo con cọ ấm.

Ta cười khúc khích, lém lỉnh nói:

“Phu quân, hình như thiếp… chạm vào chàng rồi~”

Tiêu Quân Nghiễm: ???

Ánh mắt chàng lập tức trở nên vừa ngơ ngác, vừa cảnh giác, nhất là khi thấy tay ta từ từ đưa xuống dưới…

Rồi ta… sờ trúng cái bụng tròn vo của chính mình.

“Thường Lạc ăn no quá, bụng căng như trống mùa xuân, không tiêu nổi…”

Khóe môi Tiêu Quân Nghiễm giật giật, ánh mắt như đang đấu tranh giữa bóp cổ và xoa bụng.

Cuối cùng, chàng thở dài chịu thua, đưa tay xoa xoa bụng ta, nhẹ nhàng như đang an ủi một đứa trẻ ham ăn.

Đêm ấy, hai người không làm gì cả. Chỉ là một cao một thấp, dưới ánh trăng nhu hòa, lững thững bước quanh ngự hoa viên.

Ta ngửa mặt lên ngắm trời: “Phu quân, tối nay trăng tròn thật!”

Cùng lúc ấy, chàng nghiêng đầu hỏi ta: “Thường Lạc, vì sao nàng muốn làm Thái hậu?”

Hai câu hỏi va vào nhau.

Ta sững lại, quay sang nhìn Tiêu Quân Nghiễm. Chàng đang nhìn ta, ánh mắt sâu như đáy hồ, không thể đọc được là đang nghĩ gì.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *