🔥 HOT FULL Xuyên thành nữ phụ zú to não tàn thanh xuân

Truyện Xuyên thành nữ phụ zú to não tàn thanh xuân – Yokopod

Chương 1: Gu của anh ta là nữ chính

Vào cái đêm định mệnh ấy, khi tôi đang bưng ly sữa ấm đến phòng Tạ Quý Tuân lần thứ ba — danh nghĩa là quan tâm, thực chất là đi “thả thính” — thì đùng một cái, tôi thức tỉnh ký ức. Hóa ra tôi chỉ là một con tốt thí, một cô nữ phụ lăng loàn trong một cuốn tiểu thuyết.

Trong truyện, tôi là con gái của bà vú nhà họ Tạ. Từ bé, tôi đã bị mẹ nhồi nhét cái tư tưởng “đổi đời nhờ gả vào hào môn”. Mà Tạ Quý Tuân — thiếu gia chung sống dưới một mái nhà, ngày nhớ đêm mong — chính là con cá lớn nhất mà tôi phải câu cho bằng được. Ngặt nỗi, anh ta chẳng thèm mảy may liếc nhìn kiểu “ngực khủng não phẳng” như tôi lấy một cái. Gu của anh ta là nữ chính Giang Khuê — đóa bạch liên hoa kiên cường, chăm chỉ, tỏa sáng hào quang ngập tràn.

Vì ghen ăn tức ở, tôi năm lần bảy lượt kiếm chuyện hành hạ Giang Khuê. Nhưng vì IQ có hạn, thủ đoạn quá “phèn” nên lần nào cũng bị tóm sống. Kết quả là tôi bị đuổi học, ôm gói hành lý cùng mẹ cút khỏi nhà họ Tạ, từ đó bốc hơi khỏi thế gian.

Khoan đã… Nghĩ kỹ lại xem, kết cục đó nghĩa là tôi còn chưa tốt nghiệp nổi cấp ba nữa á?!

Thời buổi này đến thạc sĩ còn thất nghiệp đầy đường, một đứa mù chữ như tôi bước ra đời thì làm ăn được gì? Nghĩ đến cảnh đi xin việc ở quán trà sữa người ta còn chê không thèm nhận vì không có bằng cấp, tôi thót cả tim.

Cái kết “biến mất không ai biết” trong truyện chắc chắn không phải là tôi đi đổi đời ở nơi khác đâu. Bản chất chính là: vì không có kỹ năng sinh tồn, tôi đã chết đói một cách âm thầm trong xó xỉnh của một khu ổ chuột nào đó chứ gì nữa!

Nghĩ đến viễn cảnh đó, tôi nổi hết cả da gà, lập tức tém tém cái nết lại, không dám tơ tưởng gì đến Tạ Quý Tuân nữa.

Đúng lúc này, cạch một tiếng, cánh cửa trước mặt đột ngột mở ra. Tạ Quý Tuân nhìn xuống, đôi mắt hiện rõ vẻ chán ngấy mấy trò mèo vụng về thường ngày của tôi.

“Có chuyện gì?”

Tôi giật bắn mình, tay run bần bật. Chiếc ly thủy tinh trượt khỏi tay, rơi choảng xuống sàn nhà, vỡ tan tành. Sữa đổ tung tóe. Lúc này tôi chẳng còn tâm trí đâu mà diễn nét quyến rũ với chiếc váy ngủ ướt đẫm, vội vàng ngồi thụp xuống dọn dẹp.

Ngay khi đầu ngón tay sắp chạm vào mảnh vỡ sắc nhọn, cổ tay tôi đã bị một bàn tay to lớn, thô bạo giữ chặt.

“Không cần cái tay này nữa à?” Giọng anh lạnh tanh.

Tôi hoảng hồn định rụt lại, nhưng Tạ Quý Tuân siết chặt không buông. Tôi ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh, để rồi đứng hình khi phát hiện ánh mắt anh không lệch một li, đang ghim thẳng vào… vòng một của tôi. Thôi xong đời chèo!

Tối nay để đi “đong đưa” anh ta, tôi đã cất công diện chiếc váy ngủ mỏng manh như sương khói. Giờ lại thêm combo thấm đẫm sữa tươi, lớp vải vốn đã mờ ảo nay lại càng “bảo hải” xuyên thấu. Tạ Quý Tuân đã nhìn thấy những gì, có đánh chết tôi cũng không dám nghĩ tiếp.

Tôi cuống cuồng giật tay ra, hai tay ôm lấy ngực, lắp ba lắp bắp:

“Em… em… lát nữa em quay lại dọn sau!”

Nói rồi, tôi vắt chân lên cổ chạy biến về phòng, lục tung tủ đồ để thay ngay bộ pijama kẻ caro dài tay kín cổng cao tường, không hở một cọng tóc. Sau đó, dưới ánh mắt tràn đầy sự thất vọng “rèn sắt không thành kim” của mẹ, tôi lủi thủi cầm chổi ra lau dọn bãi chiến trường trước cửa phòng thiếu gia.

Dọn dẹp xong xuôi, nhìn cánh cửa phòng đóng chặt của Tạ Quý Tuân, tôi thầm hạ quyết tâm: Từ nay về sau, phải triệt để né cái máy nghiền thịt này ra, giữ lấy cái mạng nhỏ để còn đi thi tốt nghiệp!

Đêm hôm đó, tôi bị cái kịch bản chết đói dọa cho mất mật, gặp ác mộng cả đêm nên sáng hôm sau quả nhiên ngủ quên mất dạng.

Tôi vừa ngáp ngắn ngáp dài, vừa nhét vội miếng bánh mì quẹt mứt việt quất vào mồm, tay này xỏ giày tay kia xách cặp lao như một vị thần ra cửa. Ai mà có dè, vừa ra đến cổng biệt thự thì đâm sầm ngay vào Tạ Quý Tuân.

Cùng một bộ đồng phục trường phát, nhưng cái tên Tạ Quý Tuân này mặc vào trông nó “khác bọt” hẳn. Cổ áo được là phẳng phiu tăm tắp, cái huy hiệu bạc trên ngực áo khoác xám cứ lấp la lấp lánh dưới nắng, nhìn vát ra mùi tiền và vẻ nghiêm nghị, quý tộc chống chỉ định lại gần.

Thấy tôi lao ra, anh ta cũng chẳng buồn tốn nước bọt, buông đúng hai từ ngắn gọn:

“Lên xe.”

Tôi vô thức lùi lại nửa bước. Khoan đã, kịch bản này có gì đó sai sai rồi nha?

Xét về gia thế, tôi chỉ là con gái của bà vú nuôi trong nhà họ Tạ. Nói trắng ra thì Tạ phu nhân cũng chẳng thiết tha gì tôi, chẳng qua hồi bé tôi dẻo mồm dẻo miệng, biết nịnh nọt nên bà ấy mới rủ lòng thương, cho tôi “đi cửa sau” vào học cùng trường quý tộc với cậu ấm Tạ Quý Tuân.

Mẹ tôi thì tham vọng ngút trời, còn mặt dày xin cho tôi được đi ké xe của thiếu gia mỗi ngày để tiện bề “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”. Đáng tiếc, Tạ Quý Tuân chính là cái tủ lạnh ngàn năm, tôi có uốn éo, thả thính cỡ nào thì anh ta vẫn trơ ra như khúc gỗ.

Vốn dĩ sáng nay tôi tính giả vờ đi muộn để né không phải ngồi chung xe với anh ta. Ai mà ngờ cái tên hắc dịch này lại thừa hơi đứng chờ tôi thật.

Tôi ngập ngừng định mở mồm từ chối, nhưng vừa chạm phải ánh mắt sắc lẹm của anh ta quét qua, bao nhiêu chữ nghĩa bay sạch, tôi đành nuốt ngược vào trong.

“Lên nhanh, sắp trễ rồi.”

“… Vâng.”

Tôi rén ngang, đành ngoan ngoãn leo lên xe. Suốt cả quãng đường, tôi dí sát người vào cửa kính như muốn dính chặt luôn lên đó, cố giữ khoảng cách tối đa để không chạm vào một cọng lông tơ nào của Tạ Quý Tuân. Sắp đến trường rồi, cố lên tôi ơi! — tôi nắm chặt tay, âm thầm cổ vũ bản thân.

Đúng lúc này, chiếc xe bỗng vấp phải ổ gà, xóc mạnh một phát. Tôi hoàn toàn không có sự chuẩn bị, cả người mất đà lao thẳng về phía Tạ Quý Tuân.

Cái trán của tôi nện kịch một cú trời giáng vào bắp vai cứng như đá của anh ta. Đau đến mức mắt tôi nổ đom đóm, nước mắt chực trào ra. Một tay tôi ôm trán khóc hận, tay kia quờ quạng tìm điểm tựa để đẩy người ngồi dậy.

Nhưng người tính không bằng trời tính, tay tôi trượt phát nhẹ nhàng, và thế là tôi lại ngã nhào vào lòng anh ta một lần nữa. Lần này thì tôi nhìn rõ mồn một rồi. Cái thứ mà tay tôi đang chống lên hoàn toàn không phải đệm ghế da cao cấp, mà là… đùi của Tạ Quý Tuân!

Ôi trời đất thiên địa ơi, nhục nhã cái mặt tôi rồi! Nếu không phải bác tài phanh xe kịp thời chắc tôi đã mở cửa nhảy đại xuống đường cho đỡ ngượng.

Tôi không dám liếc nhìn cái bản mặt lạnh tanh của Tạ Quý Tuân lấy một giây, vừa xuống xe là cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng về phía lớp học. Đúng là sức mạnh của sự nhục nhã pha lẫn hốt hoảng, tốc độ của tôi lúc đó phải ngang ngửa vận động viên Olympic. May sao, tôi vừa kịp ngồi vào chỗ thì chuông reo.

Ngược lại, Tạ Quý Tuân thì vẫn ung dung, thong thả bước vào lớp đúng nhịp chuông. Lúc này tôi mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Hú vía! Nghĩ lại mới thấy may, hồi trước Tạ Quý Tuân từng lấy lý do “không quen có người ngồi cạnh” để từ chối thẳng thừng lời đề nghị ngồi cùng bàn của tôi. Chứ nếu không, với cái tình cảnh hiện tại mà phải ngồi cạnh anh ta cả ngày, chắc tôi thà viết đơn xin nghỉ học ở nhà đi bán trà sữa còn hơn!

One thought on “🔥 HOT FULL Xuyên thành nữ phụ zú to não tàn thanh xuân

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *