FULL Xuyên thành nữ phụ zú to não tàn thanh xuân

Truyện Xuyên thành nữ phụ zú to não tàn thanh xuân – Yokopod

Chương 2: “Cậu cố tình gài bẫy vu oan cho tôi đúng không?”

Buổi sáng hôm ấy, tôi ngoan ngoãn một cách lạ thường, tuyệt đối không thò mặt đến gần Tạ Quý Tuân, thậm chí một cái liếc mắt cũng không dám.

Tiết áp chót là môn thể dục. Nắng trưa đổ xuống như muốn thiêu cháy da thịt, tôi lười chảy thây, lủi lủi tìm góc của cây cổ thụ duy nhất trên sân để trốn nắng.

Cũng chẳng phải vì tôi chảnh chọe gì, mà chủ yếu là do mẹ tôi rất sợ con gái bị rám nắng.

Bà từng truyền thụ kinh nghiệm xương máu thế này:

“Đàn ông yêu bằng mắt con ạ. Da con mà trắng trẻo, mơn mởn búng ra sữa thì chẳng cần làm gì chúng nó cũng tự dâng tận tay, nâng như nâng trứng. Chứ thử đen một chút, xấu một chút xem, dù con có tình nguyện cùng nó chui xuống hầm thì nó cũng chẳng thèm nhớ một chút nghĩa tình nào đâu.”

Đúng hay sai thì tôi chưa kiểm chứng, nhưng nếu có cái cớ hợp pháp để không phải chạy hùng hục ngoài sân đổ mồ hôi như tắm thì tôi duyệt ngay và luôn!

Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, tiết thể dục kết thúc nhanh như một cơn gió.

Tôi lững thững theo dòng người bước về lớp. Vừa cúi đầu nhìn xuống gầm bàn, đập vào mắt tôi là một chiếc hộp đựng trang sức rỗng tuếch nằm lăn lóc. Ruột gan bên trong đã bay màu.

Tôi khựng lại, trực giác nhạy bén của một đứa hay đọc truyện báo động: Quen lắm, quả cảnh tượng kinh điển này quen lắm!

Chưa kịp load xong cốt truyện, một bàn tay đã nhanh hơn não nhặt cái hộp lên. Là cô bạn cùng bàn của tôi, Lương Y Huệ.

“San San, cậu bị mất đồ à?”

Cái giọng loa phát thanh của nó không hề nhỏ, ngay lập tức biến tôi thành tâm điểm chú ý của cả lớp. Đầu tôi nhảy số: Thôi chết rồi! Đây chẳng phải là quả drama đối đầu đầu tiên giữa tôi và nữ chính trong nguyên tác sao?!

Theo đúng kịch bản, đáng lẽ tôi phải nhân lúc tiết thể dục lén nhét sợi dây chuyền của mình vào cặp của nữ chính Giang Khuê để đổ vấy cho cô ấy. Ai dè gậy ông đập lưng ông, chiêu trò phèn chua bị bóc mẽ tại trận, nhục nhã hơn nữa là sợi dây chuyền đó còn bị phát hiện là hàng giả.

Trời thấu đất thấu, rõ ràng tôi cắn răng mua bằng tiền thật mà! Đúng là cay đắng không nuốt trôi nổi.

Thế nhưng ở hiện tại, sợi dây chuyền fake đó vẫn đang ngoan ngoãn nằm trên cổ tôi. Thứ bay màu lại là chiếc vòng tay Tạ Quý Tuân tặng. Nói là tặng cho oai chứ dịp sinh nhật 17 tuổi của tôi, anh ta tiện tay vứt sang, còn bồi thêm câu “đồ rẻ tiền”. Ấy thế mà nguyên chủ vẫn coi như báu vật, đeo khư khư suốt từ bấy đến nay.

Nhưng tối qua tôi đã thề là phải né Tạ Quý Tuân như né tà rồi! Nếu bây giờ vì cái vòng này mà nữ chính lại tưởng tôi đang cố tình gây sự chú ý với nam chính, thì tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa hết tội. Thôi, tốt nhất là “dĩ hòa vi quý”, âm thầm cho qua.

Tôi xua tay, định ra hiệu cho Lương Y Huệ tém tém lại:

“Không có gì đâu, một cái vòng tay thôi mà, không đáng bao nhiêu tiền.”

Ai ngờ tôi vừa dứt lời, mặt Lương Y Huệ biến sắc, kích động gào lên:

“Cậu bảo cái vòng đá hồng cậu hay đeo không đáng tiền á?! Đấy là đá Tô Ký loại băng chủng anh đào hồng đấy bà nội ơi! Ít nhất cũng phải mười mấy vạn tệ (hơn ba trăm triệu VNĐ) đấy!”

Mười mấy vạn?! Cái giá chát chúa khiến đầu óc tôi quay cuồng, suýt chút nữa là ngã ngửa tại chỗ. Bán cái vòng này đi chắc đủ cho mẹ con tôi ăn sung mặc sướng cả năm trời! Thì ra cái khái niệm “không đáng tiền” của giới siêu giàu nó ở cái tầm này đây sao?!

Tôi còn đang đứng hình mất 5 giây thì Lương Y Huệ đã tức đến nghiến răng nghiến lợi:

“Ai mà tay thối dám trộm đồ của San San thế hả? Khôn hồn thì tự giác đem trả đi, đừng để bà đây phải lục từng cái cặp một!”

Cả lớp bắt đầu xì xào bàn tán. Chẳng biết đứa nào khơi mào trước, nhưng mũi dùi dư luận nhanh chóng chĩa thẳng vào Giang Khuê.

“Trong cái lớp này ngoài Giang Khuê ra thì còn ai nghèo rớt mồng tơi nữa đâu? Nghe đâu bố mẹ nó phải bán sạch gia sản mới đu bám được vào cái trường này. Tiện tay thó cái vòng là đủ gỡ vốn rồi còn gì!”

Mấy tiếng cười cợt mỉa mai, chát chúa vang lên. Giang Khuê tức đến đỏ gay cả mặt, nước mắt dâng đầy hốc mắt nhưng kiên quyết không thèm rơi. Lương Y Huệ thì đúng kiểu thanh niên xông xáo, lao lên định giật cặp của Giang Khuê để lục soát.

Thấy tình hình sắp biến thành bạo lực học đường, tôi hoảng hồn lao đến ôm ngang eo Lương Y Huệ cản lại:

“Khoan đã, dừng tay!”

“Chưa có bằng chứng rõ ràng thì không được ngậm máu phun người! Nghèo thì nghèo chứ đâu có nghĩa là nhân phẩm rẻ rách, đúng không?”

Các bác phải hiểu là trong nguyên tác, Giang Khuê là hào quang nữ chính kiên cường, phẩm hạnh sáng ngời đấy! Nhưng đúng là cô ấy cũng có cái tôi quá lớn.

Giang Khuê dằn mạnh cái cặp xuống bàn nghe “bịch” một phát, rồi thô bạo dốc ngược toàn bộ đồ đạc bên trong ra. Sách vở, bút thước rơi vãi tung tóe đầy đất.

“Choang!”

Một tiếng động giòn giã vang lên. Chiếc vòng tay đá hồng của Tạ Quý Tuân lấp lánh hiện ra ngay trước thanh thiên bạch nhật.

Cả lớp im bặt, bầu không khí đông cứng. Bản mặt Giang Khuê cũng thoáng hiện lên sự hoang mang, chính cô ấy dường như cũng không hiểu nổi tại sao cái vòng lại chui vào cặp mình.

Nhưng ngay giây tiếp theo, ánh mắt lạnh như dao găm của cô ấy phóng thẳng về phía tôi:

“Cậu cố tình gài bẫy vu oan cho tôi đúng không?”

Ủa? Gì dợ? Đang nói tôi đấy hả?!

Chưa kịp tiêu hóa hết quả oan Thị Kính này thì cậu lớp phó học tập bồi thêm một nhát chí mạng:

“Hồi nãy lúc cả lớp đi học thể dục, tớ có thấy bạn Tô Bắc San quay lại lớp một mình…”

Ánh mắt nghi ngờ của đám đông lật mặt nhanh hơn bánh tráng, lập tức quay ngoắt sang nhìn tôi như nhìn tội phạm.

Tôi há hốc mồm, muốn thanh minh lắm nhưng cổ họng nghẹn đắng, lắp ba lắp bắp không thành lời. Một cảm giác bất lực tột cùng dâng lên từ đáy lòng.

Cái quái gì vậy trời? Kịch bản thay đổi rồi mà cái danh “nữ phụ độc ác” tôi vẫn phải gánh còng cả lưng là sao?!

Thái độ đứng hình của tôi trong mắt người khác bỗng biến thành bằng chứng đanh thép cho tội “có tật giật mình”. Huống hồ trước đây nguyên chủ từng năm lần bảy lượt gây hấn với Giang Khuê vì ghen tuông, nên giờ có bảo tôi bày mưu hãm hại cô ấy thì ai cũng tin sái cổ.

“Check camera đi. Tiện thể gọi luôn cảnh sát vào cuộc.”

Cái người nãy giờ ngồi im như tượng bên cửa sổ xem kịch hay — Tạ Quý Tuân — cuối cùng cũng chịu mở miệng vàng ngọc. Ánh mắt anh ta lướt qua tôi nhanh như một tia chớp.

Chỉ một cái liếc mắt thôi mà đủ làm sống lưng tôi lạnh toát.

Có đứa rụt rè lên tiếng:

“Nhưng mà mấy hôm trước hệ thống camera của trường bị hỏng chưa sửa mà?”

Tạ Quý Tuân thản nhiên nhả chữ:

“Tôi gọi người sửa rồi.”

Nói xong, anh ta lại cụp mắt xuống, dáng vẻ lười quản sự đời.

Bầu không khí căng như dây đàn bỗng bị phá vỡ bởi một tràng cười cợt nhả. Một nam sinh bước lên, cúi người nhặt chiếc vòng dưới đất, cười khẩy đầy giễu cợt:

“Thôi mà, đùa chút cho vui thôi làm gì căng. Ai bảo bạn học Giang lúc nào cũng trưng ra cái bộ mặt lạnh như tiền, cao cao tại thượng quá làm chi. Cho nên tôi mới ‘mượn tạm’ đồ của bạn Tô để troll bạn Giang một vố. Đâu đến mức phải xé ra to rồi gọi cả cảnh sát đến thế?”

Nói đoạn, tên hãm tài đó thản nhiên nhét lại chiếc vòng vào tay tôi.

Tôi cúi đầu nhìn chuỗi vòng đá hồng trong tay, siết chặt lấy nó. Và rồi, tôi đã làm một hành động vả bôm bốp vào mọi dự đoán của cả cái lớp này.

Tôi lấy đà, vung tay tát thẳng một cú trời giáng vào cái bản mặt sưng sỉa của thằng ranh con đó:

“Một chút cũng không vui, bớt làm trò hề đi!”

2 thoughts on “FULL Xuyên thành nữ phụ zú to não tàn thanh xuân

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *