Chương 1: Động cơ vĩnh cửu trong phòng tắm
Phòng tắm mờ mịt khói sương, tôi bị anh ép chặt vào bức tường đá lạnh ngắt. Lồng ngực ấm nóng của người đàn ông dán chặt sau lưng, tay trái anh siết lấy eo tôi, tay phải bắt đầu đi du lịch tự do phía trước.
Giọng anh trầm thấp, mang theo tiếng cười mập mờ: “Dạo này có da có thịt hơn rồi đấy, sờ sướng tay hơn hẳn.”
Ngón tay anh thon dài, lực tay mạnh mẽ, cứ thế quấy phá khiến tôi không tài nào ngó lơ được. Hai má tôi nóng bừng, lý trí bay màu: “Anh… anh đừng nói nữa mà.”
Anh khẽ cười, biết điều không trêu tôi nữa. Nhưng thời gian cứ thế trôi qua, chẳng mấy chốc tôi đã thở không ra hơi, hai chân nhũn ra đứng không vững, chỉ biết bấu víu vào cánh tay rắn chắc của anh để không ngã khuỵu xuống sàn.
Mà anh thì vẫn hừng hực khí thế như lúc mới bắt đầu.
Đúng là ông trời đóng cánh cửa này lại thì sẽ mở ra một… động cơ vĩnh cửu khác. Mắt anh không nhìn thấy thật, nhưng “khoản kia” thì chạy bằng pin hạt nhân. Không chỉ lắm chiêu nhiều trò, thể lực của anh còn bền bỉ đến đáng sợ. Đêm nào anh cũng bào tôi ra bã, hành cho hoa mắt chóng mặt mới chịu buông tha.
Trận chiến kết thúc, hai đứa cùng tắm rửa lại. Anh lần mò cầm chiếc khăn tắm, dịu dàng lau khô người cho tôi. Nhìn đôi mắt đào hoa đen láy nhưng mất đi tiêu cự của anh, lòng tôi bỗng chùng xuống, có chút tiếc nuối. Đôi mắt đẹp thế này, nếu không bị mù, khi nhìn tôi chắc sẽ thâm tình lắm nhỉ?
Nhưng ý nghĩ đó vừa nhen nhóm được một giây, tôi đã tự tát cho mình tỉnh mộng.
Tỉnh táo lại đi má ơi! Mình chỉ là hàng fake loại một, tuổi gì đòi làm tình yêu đích thực của Hoắc Tùng Cảnh?
Chuyện là sau vụ tai nạn giao thông, bác sĩ tuyên bố mắt anh hết thuốc chữa. Cô người yêu chính chủ Hạ Lạc Doanh thấy thế liền quay xe, bỏ anh chạy lấy người vì không muốn thanh xuân phải chăm sóc một ông chồng mù. Cú sốc kép “mù mắt + thất tình” khiến Hoắc Tùng Cảnh suýt thì đăng xuất khỏi trái đất.
Vì cứu bạn, Trình Tranh – chí cốt của anh – đã tìm đến tôi, đứa con gái có giọng nói giống hệt Hạ Lạc Doanh, thuê tôi giả làm cô ấy để quay lại cứu vớt linh hồn anh. Nghe thì ảo ma Canada thật đấy, nhưng lúc đó bố tôi đang nằm viện chờ tiền cứu mạng, mà Trình Tranh lại trả một cái giá quá hời.
Dù biết Hoắc Tùng Cảnh là nhân vật máu mặt, khét tiếng tàn nhẫn ở cả giới hắc bang lẫn chính đạo, tôi vẫn nhắm mắt đưa chân, liều mạng tiếp cận anh. Ngày nào tôi cũng nơm nớp lo sợ thân phận bại lộ sẽ bị anh biến thành “bao cát”. May mà trình diễn xuất của tôi thuộc hàng Oscar, thành công dắt mũi được anh.
Hơn nữa, anh và Hạ Lạc Doanh yêu nhau ở nước ngoài, về nước chưa ai thấy mặt cô ta cả. Vài người biết chuyện đều là đàn em trung thành của anh, họ xót sếp nên đương nhiên ngậm chặt miệng để giữ kín bí mật này.
Ban đầu, tôi chỉ coi Hoắc Tùng Cảnh là một ông chủ lớn để cung phụng. Nhưng ngặt nỗi, ông chủ này đối xử với tôi tốt quá mức quy định.
Nào là tặng biệt thự, tặng siêu xe, đưa hẳn thẻ đen vô thời hạn thích quẹt gì thì quẹt. Quan trọng nhất là, dù bên ngoài anh có lạnh lùng, ra tay độc ác với ai đi chăng nữa, thì trước mặt tôi, anh chưa từng nặng lời một câu.
Có hôm tôi tụt mood, anh liền bế thốc tôi đặt lên đùi, dỗ dành như dỗ trẻ con: “Đứa nào chán sống dám làm cục cưng của anh quạu?” “Nói đi, anh bắt nó quỳ xuống dập đầu xin lỗi em.”
Nhớ tới cảnh đàn em A Thành của anh vung gậy bóng chày “nói chuyện lý lẽ” với người khác lần trước, tôi rét run người. Để tránh một vụ án đẫm máu, tôi vội vàng bịa đại một lý do: “Không có ai bắt nạt em hết, tại hôm nay em thèm bánh sầu riêng ở Ngự Tường Lâu mà xếp hàng rõ lâu, đến lượt mình thì hết sạch nên dỗi thôi.”
Hoắc Tùng Cảnh nhướng mày: “Tưởng gì, chuyện nhỏ.”
Mấy ngày sau, anh mua đứt luôn cái quán trà trăm năm tuổi đó, chỉ để đảm bảo tôi thích ăn bánh sầu riêng lúc nào là có ngay lúc đấy, nóng hổi vừa thổi vừa ăn. Một người đàn ông tinh tế, chiều chuộng như vậy, tôi không rung động thì đúng là có trái tim làm bằng đá.
Nhưng tôi chưa từng quên vị trí của mình. Tôi chỉ là kẻ đóng thế, sự dịu dàng này vốn dĩ thuộc về Hạ Lạc Doanh, tôi chỉ đang hưởng sái mà thôi.
Mỗi lần nghe anh trầm ấm gọi “Doanh Doanh”, tim tôi lại nhói lên một nhịp. Vì tôi biết, chữ “Doanh” anh gọi là “Doanh” trong tên cô ta, chứ chẳng phải chữ “Oanh” trong cái tên Lạc Oanh của tôi.
Nghe Trình Tranh kể, Hạ Lạc Doanh là kiểu mỹ nhân nhìn một phát là rụng rời chân tay, đi đến đâu hút trọn spotlight đến đấy. Hoắc Tùng Cảnh cưng cô ta như trứng mỏng, cô ta muốn hái sao trên trời anh cũng tìm cách bắc thang lên hái.
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Tôi tự dặn lòng không được mơ mộng hão huyền hòng thay thế vị trí của cô ấy. Chỉ là những đêm thanh vắng, nhìn người đàn ông ngủ say bên cạnh, lòng tôi vẫn không tránh khỏi một cảm giác chua xót tủi thân.
Sáng hôm sau thức dậy, Hoắc Tùng Cảnh đã đi làm từ đời nào. Tôi vệ sinh cá nhân xong liền xuống lầu ăn sáng.
Dì giúp việc bê đồ ăn ra, cười híp mắt bảo: “Cô Hạ, tiên sinh đặc biệt dặn tôi làm món bít tết bò mà cô mê nhất đấy.”
Nhìn đĩa thịt bò sốt tiêu đen trước mặt, tôi bỗng thấy ngấy tận cổ. Bởi vì người mê bít tết là Hạ Lạc Doanh, còn tôi thì chỉ chung thủy với bánh bao nhỏ và sữa đậu nành. Nhưng một khi đã nhận job thì phải có đạo đức nghề nghiệp, tôi đành cắn răng, nhắm mắt nuốt đại.
Chẳng hiểu sao mới cắt được hai miếng, cổ họng tôi đã nghẹn lại, một cơn buồn nôn từ đâu ập tới. Tôi vội buông dao nĩa xuống: “Dì Lý ơi, tối qua cháu ăn hơi đầy bụng nên giờ nuốt không trôi. Dì dọn giúp cháu nhé.”
Nói đoạn, tôi xách túi ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa. Lướt qua một shop thời trang, mắt tôi va phải một chiếc váy ngủ ren lưới cắt xẻ táo bạo, mặc cũng như không. Chép miệng một cái, tôi liền chốt đơn mua về.
Mặc dù mắt Hoắc Tùng Cảnh không thấy gì, nhưng xúc giác của anh thì nhạy bén gấp đôi người thường. Chỉ cần chạm nhẹ đầu ngón tay là anh thừa sức cảm nhận được độ “cháy” của bộ cánh này.
Nửa tháng sau, vào một buổi tối đẹp trời. Tôi diện nguyên bộ đồ thiếu vải đó, chủ động leo lên ngồi chễm chệ trên múi bụng săn chắc của anh.
Khỏi phải nói, độ hào hứng của tổng tài họ Hoắc tăng vọt lên 200%. Đầu ngón tay anh chậm rãi lướt qua từng thớ vải ren thưa thớt, lớp chai mỏng nơi ngón tay cọ xát vào làn da nhạy cảm của tôi, nhẹ như lông vũ nhưng lại ngứa ngáy đến tận xương tủy. Tôi rùng mình, khẽ run lên.
“Phựt!”
Ngay giây tiếp theo, một sợi dây áo mỏng manh đã bị anh giật đứt gọn gàng. Anh cúi xuống vùi đầu vào cổ tôi, vừa gặm nhấm vừa khàn giọng hỏi: “Hôm nay gan to thế, dám chủ động quyến rũ anh cơ à? Mưu đồ gì đây?”
Bình thường trong chuyện giường chiếu tôi luôn là bên bị động chịu trận, hôm nay đột nhiên đổi tính, anh thắc mắc cũng phải. Nhưng tôi sẽ giữ bí mật này cho riêng mình. Tôi sẽ không bao giờ nói cho anh biết, hôm nay chính là kỷ niệm tròn hai năm ngày tôi – Lạc Oanh – ở bên cạnh anh.
Tôi không hé môi nửa lời, chỉ nở một nụ cười tinh nghịch rồi ghé sát tai anh hỏi ngược lại…
