🔥 HOT FULL Đóng Giả Bạch Nguyệt Quang Của Tổng Tài Mù

Truyện Đóng Giả Bạch Nguyệt Quang Của Tổng Tài Mù – Yokopod

Chương 2: Hai vạch

“Thế rút cuộc là anh có bị em quyến rũ không nào?”

Anh hỏi ngược lại, giọng đầy trêu ngươi:

“Em tự nhìn xem?”

Tôi chẳng thèm sủa, chỉ nghiêng đầu, nhẹ nhàng cắn một cái lên yết hầu đang khẽ trượt lên trượt xuống của anh.

Bàn tay đang ôm eo tôi lập tức siết chặt như muốn bóp nát. Giọng anh khàn đặc, đầy rẫy sự nguy hiểm:

“Cục cưng à, em đúng là điếc không sợ súng, không sợ bị anh hành cho ra bã đúng không?”

Thôi chết rồi. Đầu óc mụ mị nên lỡ tay bật nhầm công tắc ác ma của anh ta rồi!

Không biết có phải do trận “tập thể dục” bùng nổ đêm hôm trước hay không mà sáng hôm sau dậy, tôi tá hỏa phát hiện mình bị ra chút máu. Cuống cuồng chạy đến bệnh viện kiểm tra, bác sĩ liền dội cho một gáo nước lạnh:

“Có tin vui rồi nhé, ba tháng đầu tuyệt đối kiêng cữ.”

“Mà sau ba tháng thì cũng nhắc chồng dùng tém tém lại, đừng có như vũ bão thế.”

Tôi ngây người như phỗng. Hoắc Tùng Cảnh trước giờ trong khoản “bảo hộ” luôn kỹ tính như đi lính, sao tôi lại có thể dính chưởng được?

Bác sĩ nhìn tôi bằng ánh mắt “đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời”:

“Hiệu quả của bao cao su chỉ có $98\%$ thôi cô gái ơi, xác suất rơi vào $2\%$ còn lại là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa.”

Bước ra khỏi phòng khám, tôi khẽ đặt tay lên chiếc bụng vẫn còn phẳng lì của mình. Cảm giác ảo ma thật sự. Một nơi bé tí thế này mà lại đang nuôi dưỡng một mầm sống nhỏ nhoi – kết tinh từ những đêm “tăng ca” điên cuồng giữa tôi và Hoắc Tùng Cảnh. Nó là sợi dây liên kết duy nhất mà cả đời này tôi và anh cũng không thể chặt đứt.

Nếu Hoắc Tùng Cảnh biết tin này, anh ấy có vui không? Chắc chắn là có. Nhưng nụ cười chưa kịp nở trên môi tôi đã héo úa, vì tôi chợt nhớ ra: Trong đầu anh, đứa bé này là con của anh và Hạ Lạc Doanh, chứ chẳng liên quan gì đến con bé thế thân tên Lạc Oanh này cả.

Đêm hôm đó, tôi còn đang vò đầu bứt tai đắn đo xem có nên lật bài ngửa chuyện cái thai hay không thì anh đã bế thốc tôi đặt lên đùi. Anh thân mật cọ cọ má mình vào má tôi, hào hứng khoe:

“Hôm nay anh đi gặp chuyên gia đầu ngành rồi, ông ấy bảo mắt anh vẫn cứu được.”

“Doanh Doanh, tháng sau phẫu thuật xong là anh lại được ngắm em rồi. Em có vui không?”

Cả người tôi đông cứng như tượng đá, mặt cắt không còn một giọt máu. Tôi phải dùng hết sức bình sinh mới nặn ra được một chữ:

“Vui…”

Vui cái nỗi gì chứ, tim tôi sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi! Anh mà sáng mắt ra, đồng nghĩa với việc màn kịch đóng thế của tôi chính thức hạ màn. Đến lúc đó, kết cục của tôi sẽ thảm hại đến mức nào?

Liệu Hoắc Tùng Cảnh có lật mặt thành tên bạo chúa, sai đàn em A Thành đánh gãy chân tôi rồi quăng vào căn hầm tối tăm, mặc tôi tự sinh tự diệt như cách anh xử lý mấy tên phản bội không? Hay anh sẽ nể tình “gối chăn” suốt hai năm qua mà giơ cao đánh khẽ, thả cho tôi một con đường sống?

Hôm sau, Trình Tranh – đạo diễn của vở kịch này – hẹn gặp tôi và đẩy qua một tấm séc dày cộp:

“Tính anh Cảnh xưa nay ghét nhất là bị lừa dối. Cô là người tôi thuê về, tôi không muốn thấy cô phải đổ máu.”

“Cho nên, Lạc Oanh à, trước khi anh Cảnh lên bàn mổ, cô khôn hồn thì thu dọn hành lý rồi biến mất đi. Trốn càng xa càng tốt, đừng để anh ấy lùng ra.”

Tôi vẫn cố chấp bấu víu vào một tia hy vọng mong manh:

“Nhưng hai năm qua, người chung chăn gối với anh ấy là tôi. Người chăm sóc, dỗ dành lúc anh ấy cáu bẳn cũng là tôi mà…”

“Liệu có khi nào… người anh ấy yêu bây giờ là một Lạc Oanh bằng xương bằng thịt ở bên cạnh, chứ không phải một Hạ Lạc Doanh đã bốc hơi từ hai năm trước không?”

Trình Tranh không trả lời. Anh ta chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại như nhìn một đứa tâm thần hoang tưởng.

Cái nhìn đó khiến tôi tỉnh mộng. Tự nhiên thấy mình nực cười da man. Tự lừa mình dối người thì được cái tích sự gì chứ? Mọi sự chiều chuộng, dung túng của Hoắc Tùng Cảnh dành cho tôi đều dựa trên cái mác “Hạ Lạc Doanh”. Một khi lớp mặt nạ này rơi xuống, tôi và đứa con trong bụng chắc chắn sẽ không có chỗ chôn.

Lồng ngực tôi nặng trĩu như bị tảng đá đè, ngột ngạt đến mức khó thở. Tôi chớp chớp đôi mắt đã hoe đỏ, cố nuốt nước mắt vào trong:

“Được rồi, tôi sẽ thu dọn đồ đạc rồi đi ngay. Nhưng tôi bốc hơi đột ngột như thế, anh tính giải thích với anh ấy thế nào?”

Trình Tranh thản nhiên đáp:

“Hai ngày nữa Hạ Lạc Doanh sẽ bay về Bắc Kinh. Cô đi rồi thì cô ấy chỉ việc ngồi vào cái ghế vốn thuộc về mình thôi.”

Anh ta còn bồi thêm rằng, hai năm qua ở xứ người Hạ Lạc Doanh đã phải nếm mùi đời cay đắng. Sau khi va vấp đủ đường, cô nàng mới nhận ra trên đời này chỉ có Hoắc Tùng Cảnh là chung tình và tốt với cô ta nhất. Vì vậy, cô ta muốn quay lại nối lại tình xưa.

Tôi nghe mà thấy lo lo, buột miệng hỏi:

“Nhưng ngộ nhỡ cô ta lại đối xử tệ với Tùng Cảnh thì sao? Năm đó thấy anh ấy mù liền vắt chân lên cổ chạy, chứng tỏ cô ta có thật lòng đâu.”

Trình Tranh liền dội một gáo nước lạnh cho tôi tỉnh ra:

“Hạ Lạc Doanh có yêu anh Cảnh hay không không quan trọng. Quan trọng là anh Cảnh yêu cô ấy, tự nguyện dâng hết mọi thứ cho cô ấy, cô hiểu chưa?”

À, hóa ra là một người thích ngược, một người thích hành. Tôi là cái thớ gì chứ? Tuổi gì mà đòi xen vào chuyện tình cảm của giới siêu giàu?

Về đến nhà, tôi lủi thủi thu dọn hành lý. Đen đủi thay, hôm nay Hoắc Tùng Cảnh lại giở chứng về sớm. Lúc bước vào phòng ngủ, chân anh vô tình vấp phải cái vali tôi để giữa sàn.

Anh khẽ nhíu mày, cúi người sờ soạng một hồi. Xác nhận đó là chiếc vali du lịch, anh ngạc nhiên hỏi:

“Ủa, sao tự nhiên lại lôi vali ra thế này? Em tính đi đâu à?”

Tôi vội vàng chạy lại đỡ lấy anh, lấp liếm:

“Đâu có, trời sắp chuyển mùa rồi nên em định dọn dẹp, phân loại lại quần áo chút thôi.”

Nghe vậy, anh mới thở phào nhẹ nhõm, nắm chặt lấy tay tôi:

“Suýt nữa thì anh quên mất là sắp sang thu. Ngày mai anh sẽ bảo người đánh xe chở toàn bộ sưu tập mùa mới đến biệt thự cho em tha hồ chọn nhé.”

Tiếc là, tôi chẳng còn cơ hội để mặc chúng nữa rồi. Mà chính chủ Hạ Lạc Doanh chưa chắc đã có gu giống tôi.

Tôi đành khéo léo từ chối:

“Thôi không cần đâu anh, quần áo anh mua cho em chất đống rồi, mua nữa thì cái phòng thay đồ nổ tung mất.”

Hoắc Tùng Cảnh bật cười:

“Tưởng chuyện gì to tát. Ngày mai anh bảo A Thành mua đứt luôn căn biệt thự bên cạnh, chỉ để làm phòng chứa quần áo cho em là xong chứ gì.”

Thấy chưa? Anh ấy thực sự cưng chiều người phụ nữ của mình đến vô tri, muốn đem tất cả những gì tốt nhất trên đời dâng đến trước mặt cô ấy. Chỉ tiếc là… tôi không phải người đó.

Nỗi chua xót dâng lên nghẹn đắng ở cổ họng. Tôi đưa tay lên nhẹ nhàng vuốt ve từng đường nét trên khuôn mặt anh, cố gắng dùng ngũ quan để ghi nhớ thật kỹ người đàn ông này vào sâu trong tim.

Anh khó hiểu hỏi:

“Sao thế? Mặt anh dính nhọ à?”

Tôi cố giữ cho giọng mình thật thản nhiên, không chút run rẩy:

“Không có, tại hôm nay thấy anh đẹp trai quá, em nhìn mãi không chán.”

Câu nịnh nọt của tôi khiến anh cười híp mắt, ánh mắt mù lòa nhưng tràn ngập sự dịu dàng, thâm tình:

“Chúng ta còn cả một đời dài phía trước cơ mà. Em muốn ngắm bao lâu mà chẳng được.”

Anh đâu có ngờ, bộ phim tình cảm giữa tôi và anh sắp bị nhà đài cắt sóng. Và anh cũng sẽ mãi mãi không bao giờ biết được, trên đời này từng có một đứa con gái tên Lạc Oanh, đã thật lòng yêu anh suốt hai năm qua.

đêm hôm đó, anh vẫn như thói quen ôm chặt lấy tôi từ phía sau, rải những nụ hôn nhẹ nhàng lên gáy. Tôi cảm nhận được ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy trong anh, nhưng vì đứa con trong bụng, tôi không thể liều mạng được.

Khi bàn tay anh bắt đầu mò mẫm vén chiếc váy ngủ của tôi lên, tôi liền giữ chặt tay anh lại:

“Hôm nay bụng em cứ lâm râm khó chịu sao ấy, tối nay mình nghỉ một bữa được không anh?”

Sợ đại lão bị bỏ đói giữa chừng sẽ bực bội, tôi vội vàng dỗ ngọt thêm một câu:

“Hay là… em dùng tay giúp anh nhé?”

Thế nhưng anh dường như chẳng thèm nghe vế sau, vừa nghe thấy tôi kêu đau bụng, anh đã quýnh quáng cả lên, lo lắng hỏi…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *