Chương 1: Thích anh đến thế cơ à?
Tôi đâm sầm vào một lồng ngực ấm áp, theo bản năng túm chặt lấy góc áo đối phương để giữ thăng bằng.
Trong khoảnh khắc ấy, hàng tá ký ức của kiếp trước như thủy triều tràn vào não bộ. Tôi còn chưa kịp đứng vững thì đỉnh đầu đã vang lên một giọng nói cợt nhả quen thuộc: “Trì Noãn, nay bày đặt chủ động ngã vào lòng anh cơ à?”
Tôi ngước lên theo phản xạ.
Đập vào mắt là một gương mặt đẹp trai đến mức đáng ghét. Đôi mắt đào hoa khẽ nheo lại đầy ý cười, cái kiểu nhìn ai cũng thâm tình như thể sắp bắn ra tia điện. Gương mặt này tôi đã ngắm cả nghìn lần ở kiếp trước, vậy mà lúc này tim vẫn lỡ mất một nhịp vì độ “sát thương” của nó.
Anh ta là Lục Dã. Chồng tôi. À không, chính xác là chồng cũ ở kiếp trước của tôi mới đúng.
“Vẫn chưa chịu buông tay cơ à? Thích anh đến thế cơ à?” “Nhưng mà tiếc quá…”
Anh ta lấp lửng, ánh mắt soi mói quét một lượt từ trên xuống dưới người tôi, cười như không cười: “Gu của anh là mấy em nóng bỏng, ngực nở eo thon chân dài miên man cơ. Còn kiểu ‘màn hình phẳng’ như em á… không có cửa đâu.”
Đúng vậy. Tôi chưa bao giờ là gu của anh ta cả. Thế nên kiếp trước, dù đã kết hôn hơn một năm trời, anh ta cũng chưa từng chạm vào tôi lấy một lần.
Tôi dứt khoát buông tay, nhíu mày lùi lại vài bước: “Thế thì phiền anh né sang một bên, chắn hết đường đi tìm học thần của tôi rồi.”
Tôi định lách qua người anh ta để đi tiếp thì cái quai ba lô đã bị tóm ngược trở lại.
“Tan học không lo về nhà với anh, còn định đi tìm học thần học thánh nào hả?” Tôi giật phắt ba lô lại, liếc anh ta một cái sắc lẹm: “Bớt quản chuyện của tôi đi.” “Trì Noãn, nay em gan hùm rồi đấy à? Nếu không vì ông già nhà tôi dặn dò, bổn thiếu gia đây thèm quản em chắc?”
Nói xong, mặc kệ tôi giãy giụa phản kháng, anh ta một tay nhấc bổng tôi lên, vác thẳng ra xe rồi nhét tọt vào ghế sau. Tôi tức đến đỏ cả mặt, ra sức đẩy anh ta ra: “Tránh xa tôi ra chút đi!”
Anh ta nhướng mày, đã thế còn cố tình áp sát mặt vào gần hơn: “Hôm nay uống nhầm thuốc à? Nhìn như con cá nóc phồng mang trợn mắt thế, tính khí gớm gắt ghê nhỉ.”
2
Thấy tôi quay ngoắt đi không thèm đếm xỉa, anh ta khẽ bật cười, đưa ngón tay ra khều nhẹ cằm tôi: “Dỗi rồi đấy à?” “Đừng có động vào tôi!”
Tôi gạt tay anh ta ra, quay mặt nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ.
Bất chợt, những ký ức không mấy vui vẻ của kiếp trước lại ùa về. Hình ảnh những cô nàng vây quanh anh ta buông lời mỉa mai tôi cứ mồn một trong tâm trí. Có ả nóng bỏng từng nhìn tôi bằng nửa con mắt, khinh bỉ bảo: “Cái dáng người ‘trước sau như một’ của cô thì khơi gợi được tí hứng thú nào của Lục thiếu cơ chứ?” Nói đoạn, ả ta còn cố tình kéo trễ cổ áo, khoe ra mấy dấu vết mờ ám: “Cô đã bao giờ được thấy bộ dạng cuồng nhiệt của anh ấy trên giường chưa?”
Nghĩ đến đấy, tôi bỗng thấy buồn nôn đến cực điểm.
Cuộc hôn nhân giữa tôi và Lục Dã thực chất chỉ bắt nguồn từ một lời hứa hẹn trên bàn nhậu của phụ huynh hai nhà. Khi ấy chúng tôi còn nhỏ, bố mẹ tôi vẫn còn sống. Sau này bố mẹ tôi gặp tai nạn qua đời, tôi được nhà họ Lục đón về nuôi dưỡng.
Chẳng ai ngờ bố Lục lại là người cực kỳ trọng chữ tín. Ngay khi chúng tôi vừa tốt nghiệp đại học, ông đã ép Lục Dã phải rước tôi về dinh. Trước áp lực của gia đình, Lục Dã không phản kháng. Còn tôi lúc đó cũng chẳng bài xích gì, dù sao tôi cũng là đứa mê cái đẹp, mà Lục Dã thì lại đẹp trai quá mức quy định. Không có tình yêu thì cưới một “bình hoa di động” siêu cấp đẹp mã về ngắm mỗi ngày cũng đâu có lỗ.
Tôi từng ngây thơ nghĩ mình có thể nhắm mắt làm ngơ trước thói phong lưu của anh ta. Nhưng thực tế vả cho tôi tỉnh mộng: Tôi không bao giờ làm được. Đau đớn hơn, tôi nhận ra từ sâu trong lòng, mình đã lỡ rung động trước anh ta mất rồi.
Tôi lại đi thích một tra nam.
Sự thật phũ phàng này khiến một đứa có lòng tự trọng cao như tôi không thể chấp nhận nổi. Vì vậy, tôi đã chủ động đệ đơn ly hôn, dọn đồ ra khỏi Lục gia ngay lập tức. Giữa lúc tôi đang lái xe lao ra đường trong trạng thái vô định, một chiếc xe tải từ phía đối diện mất lái đâm thẳng vào tôi.
Thế rồi mở mắt ra, tôi đã quay về thời cấp ba. Vừa tỉnh dậy đã bị Lục Dã dội gáo nước lạnh bằng từ “màn hình phẳng”, quả thực là chọc đúng vào tử huyệt của tôi.
Cũng tại tôi sinh non, từ nhỏ đã ốm yếu dặt dẹo nên cơ thể phát triển muộn hơn các bạn cùng trang lứa. Trông tôi lúc nào cũng nhỏ thó, non choẹt như học sinh tiểu học. Dù ba năm qua được nhà họ Lục tẩm bổ kỹ càng bằng đủ thứ sơn hào hải vị, tôi vẫn chẳng phổng phao lên được bao nhiêu.
3
“Thôi được rồi, anh sai, anh xin lỗi được chưa? Uống hộp sữa cho bớt dỗi đi này.” Lục Dã nhét một hộp sữa vào tay tôi, giọng điệu hệt như đang dỗ trẻ con.
Tôi tức đến mức chỉ muốn chọi thẳng hộp sữa vào cái bản mặt tự mãn kia. Cái tên Lục Dã này dù là phiên bản mười bảy tuổi hiện tại hay phiên bản hai mươi bốn tuổi của sáu năm sau thì đều đáng ghét y như nhau.
Anh ta cứ luyên thuyên tìm đủ chuyện để trêu chọc tôi, một tay còn ngứa ngáy quấn quấn lọn tóc của tôi để nghịch. Cho đến khi tôi hết chịu nổi, tung một cước đá bay anh ta sang góc cửa sổ bên kia, anh ta mới chịu ngồi yên, rồi bất ngờ bảo tài xế tấp xe vào lề.
Kính xe hạ xuống, tôi nghe thấy tiếng Lục Dã huýt sáo vang dội hướng về phía lề đường: “Nữ thần đi đâu đấy? Có cần thiếu gia đây chở một đoạn không nào?”
tôi liếc mắt nhìn theo thì thấy Khương Nhuyễn. Cô nàng diện một chiếc váy da đen cực ngầu, sau lưng đeo hộp đàn guitar, chất lừ từ đầu đến chân.
Cô ấy chính là nữ thần của trường Đại học A sau này. Lục Dã kiếp trước từng sống chết theo đuổi cô ấy, không biết đã lặn lội chạy sang trường A bao nhiêu lần. Thành tích học tập của anh ta thì lẹt đẹt ở đáy bảng xếp hạng, thế mà lúc nào cũng mạnh miệng tuyên bố dõng dạc với người ta: “Nữ thần đợi anh nhé, anh nhất định sẽ đỗ vào trường A với em!”
Khương Nhuyễn không để ý thấy tôi đang ngồi thu lu ở hàng ghế sau, cô ấy định mở cửa bước vào.
Lục Dã liền đưa tay chỉ chỉ vào ghế phó lái, cười nói: “Nữ thần ngồi phía trước đi. Bạn nhỏ nhà tôi đang dỗi, không cho anh lại gần đâu.”
Khương Nhuyễn nghiêng đầu nhìn tôi qua lớp kính, mỉm cười gật đầu chào hỏi.
Ngay sau khi cô ấy lên xe, toàn bộ sự chú ý của Lục Dã đều bị hút sạch sang bên đó. Bên tai tôi chỉ còn lại tiếng anh chàng huyên thuyên khen ngợi Khương Nhuyễn hết lời, từ chiếc váy da cá tính cho đến bím tóc nhỏ xinh xắn bên tai…
Phải công nhận, Khương Nhuyễn rất đẹp. Cô ấy hoàn toàn trùng khớp với mọi tiêu chuẩn trong gu thẩm mỹ của Lục Dã. Chỉ tiếc là kiếp trước, Lục Dã không thể tự quyết định hôn nhân của mình, giấc mộng rước nữ thần về dinh cũng vì thế mà hoàn toàn tan vỡ.

Hay
Hay