FULL Trọng Sinh Gặp Lại Chồng Cũ Tuổi 20

Truyện Trọng Sinh Gặp Lại Chồng Cũ Tuổi 20 – Ngôn tình thanh xuân vườn trường, ngọt ngào, hài hước

Chương 2: Thử làm em gái ngoan

Khương Nhuyễn có tham gia một ban nhạc tự do bên ngoài trường với vai trò là tay guitar chính. Tối nay, họ có một buổi biểu diễn tại một quán bar acoustic. Cô ấy liền mở lời mời cả tôi và Lục Dã cùng đến xem.

Tôi lập tức lấy cớ phải về nhà cày bài tập để từ chối khéo. Thế nhưng Lục Dã đời nào chịu thả người, anh ta ngang ngược kéo tuột tôi vào quán bar: “Suốt ngày chỉ biết cắm mặt vào học, học đến mức ngốc luôn rồi đấy.”

Đối mặt với một Lục Dã mét tám ở tuổi mười bảy, tôi chẳng khác nào một con gà con yếu ớt, hoàn toàn không có cửa phản kháng. Ngoại trừ việc mắng thầm anh ta là đồ độc tài ra, tôi cũng đành bất lực chịu trói.

Sau khi chúng tôi yên vị tại bàn, Khương Nhuyễn xin phép vào hậu trường chuẩn bị trước.

Trên sân khấu, sau vài bản tình ca ballad nhẹ nhàng, ban nhạc của Khương Nhuyễn cuối cùng cũng xuất hiện. Khác hẳn với bầu không khí trữ tình ban nãy, những nốt nhạc đầu tiên của họ vang lên đã lập tức đốt cháy cả khán phòng. Ngay cả một đứa vốn trầm tính như tôi cũng không tự chủ được mà bị cuốn theo.

Khương Nhuyễn trên sân khấu ôm cây đàn guitar điện, khí chất ngầu lòi và cuốn hút đến nghẹt thở. Câu nói “con gái mà đã chất thì con trai ra rìa hết” chính là để dành cho cô ấy. Không thể không thừa nhận, mắt nhìn người của Lục Dã đỉnh thật. Kiểu con gái như Khương Nhuyễn, đến tôi nhìn còn thấy mê.

Bỗng một bàn tay quơ quơ trước mắt tôi: “Nhìn đến nghệt cả mặt ra rồi kìa, đẹp đến thế cơ à?” “Ừ, ngầu xỉu luôn.” – Tôi gạt tay Lục Dã ra, nhiệt tình vỗ tay cổ vũ cho màn trình diễn trên sân khấu. “Ngầu bằng anh không?”

Tôi liếc anh ta một cái thay cho câu trả lời trước sự tự luyến vô phương cứu chữa kia. Lục Dã “chậc” một tiếng, lắc đầu chê bai: “Đúng là đồ chưa trải sự đời. Để anh đây lên cho em mở mang tầm mắt, thế nào mới gọi là ngầu thực sự.”

Vừa lúc tiết mục trên sân khấu kết thúc, anh ta liền đứng bật dậy, nghênh ngang đi thẳng lên bục. Sau khi thì thầm vài câu với tay trống của ban nhạc, Lục Dã liền ngồi vào vị trí của đối phương.

Dưới ánh đèn sân khấu lung linh, anh ta hướng về phía tôi nháy mắt một cái đầy khiêu khích, như muốn bảo: “Nhìn cho kỹ vào nhé!”

Với nét ngông cuồng và hoang dại sẵn có, Lục Dã dễ dàng làm chủ dàn trống, tiếng trống dồn dập, mạnh mẽ của anh ta khiến cả khán phòng muốn nổ tung. Trong đám đông bắt đầu có tiếng các bạn nữ hò reo, đua nhau rút điện thoại ra chụp hình: “U là trời, anh chàng đánh trống kia đẹp trai quá đi mất!” Ngay cả Khương Nhuyễn đứng bên cạnh cũng lộ ra ánh mắt tán thưởng ra mặt.

5

Lúc ra về, Lục Dã cứ đi giật lùi trước mặt tôi, gương mặt không giấu nổi vẻ đắc ý: “Thế nào? Anh đánh còn cháy hơn đám nhạc công chuyên nghiệp đúng không?” “Nói thật, với cái visual này của anh, dấn thân vào giới giải trí thì có mà thành đỉnh lưu của đỉnh lưu chứ chẳng chơi.”

“Lục Dã!” – Tiếng Khương Nhuyễn đuổi theo từ phía sau, giọng còn hơi thở dốc.

Lục Dã dừng bước, đôi mắt đào hoa cong lên đầy ý cười nhìn cô ấy: “Có chuyện gì thế?”

Khương Nhuyễn bước đến trước mặt anh, dường như muốn nói điều gì đó nhưng khi liếc thấy tôi đứng bên cạnh thì lại có chút ngập ngừng, khó mở lời.

“Hai người cứ tự nhiên nói chuyện nhé, tôi ra xe trước đây.” Tôi rất biết điều, chủ động rút lui để nhường không gian riêng tư cho họ.

Ngồi trong xe, qua khung cửa kính, tôi lặng lẽ nhìn hai người họ đứng đối diện nhau dưới ánh đèn đường màu vàng nhạt mờ ảo. Khương Nhuyễn khẽ vén lọn tóc hơi rối ra sau tai, dáng vẻ có vài phần ngượng ngùng của thiếu nữ. Cô ấy siết chặt nắm tay, giống như đã lấy hết dũng khí tích cóp cả đời.

Giây tiếp theo, cô ấy nhón chân lên, khẽ đặt một nụ hôn lên má Lục Dã.

Đồng tử của tôi co rụt lại. Trái tim giống như bị một bàn tay vô hình nào đó ác ý bóp nghẹt, đau nhói.

Đúng lúc đó, ánh mắt Lục Dã chợt quét về phía chiếc xe. Rõ ràng biết lớp phim cách nhiệt rất dày và anh ta không thể nhìn thấy mình, nhưng tôi vẫn hoảng loạn né tránh như kẻ trộm bị bắt quả tang, vội vàng thu hồi tầm mắt.

Khi Lục Dã mở cửa bước vào xe, anh ta theo thói quen đưa tay lên quẹt nhẹ bên má vừa bị hôn: “Vừa rồi… em không thấy gì đấy chứ?” “Không thấy.” – Tôi trả lời, giọng phẳng lặng như tờ.

Anh ta nghe vậy thì như trút được gánh nặng, chìa tay ra xoa xoa đầu tôi: “Sao trông mặt vẫn ỉu xìu thế kia?” “Vẫn còn giận vụ anh trêu em là ‘màn hình phẳng’ hồi chiều à?”

Tôi gạt tay anh ta ra, quay mặt đi, chẳng còn tâm trí đâu mà đôi co nữa.

Về đến nhà, tôi ăn qua loa vài miếng cơm cho xong bữa rồi chui tọt vào phòng. Lấy sách bài tập ra định học, nhưng nhìn những công thức toán lý cấp ba xa lắc xa lơ từ đời nào, đầu tôi bỗng đau như búa bổ. Cuối cùng, tôi đành bất lực gấp sách lại, leo lên giường đi ngủ.

Trong cơn mơ màng, hàng loạt ký ức hỗn độn cứ thế ùa về, tranh nhau nhồi nhét vào đại não khiến đầu tôi như muốn nổ tung. Dần dần, cả người tôi nóng bừng lên như bị ném vào lò lửa, xương cốt đau nhức rã rời.

6

Trong lúc ý thức nửa tỉnh nửa mê, tôi loáng thoáng nhìn thấy gương mặt của Lục Dã, vừa méo mó lại vừa đáng sợ. Anh ta cứ cố tình đưa tay ra muốn ôm lấy tôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào bên má của anh ta, nỗi uất ức tủi thân dâng trào khiến tôi bật khóc nức nở. Tôi ghét bỏ đẩy cái bản mặt của anh ta ra, vậy mà anh ta vẫn cứ lì lợm sấn tới. Điên máu, tôi giơ móng tay cào loạn xạ lên mặt anh ta cho bõ tức.

Anh ta liền giữ chặt hai tay tôi lại, bao trọn cả cơ thể tôi vào lòng. Bên tai vang lên giọng dỗ dành vừa sốt ruột lại vừa cố kìm nén của anh: “Ngoan nào, nghe lời anh được không? Đến bệnh viện tiêm một mũi là hết khó chịu ngay.”

Đến khi tôi thực sự tỉnh táo lại, tôi phát hiện mình đang dựa dẫm hoàn toàn vào lòng Lục Dã, cả người mềm nhũn không chút sức lực. Anh ta vòng tay từ phía sau ôm lấy tôi, một tay nâng bàn tay nhỏ của tôi lên, tỉ mẩn dùng bấm móng tay cắt từng chút một.

Tôi không nhúc nhích, cứ lặng lẽ nhìn theo từng động tác dịu dàng của anh. Cho đến khi anh cắt xong cái móng cuối cùng, tôi mới khẽ cựa quậy, ngước mắt lên nhìn anh.

Trên gương mặt đẹp trai ngời ngời ấy, chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện vài vệt cào đỏ hỏn, trông thảm hại vô cùng.

Tôi mấp máy môi, khẽ gọi: “Lục Dã, anh làm anh trai của tôi nhé?”

Anh ta lập tức đưa tay lên áp vào trán tôi kiểm tra nhiệt độ, phì cười: “Cái con bé này, sốt đến ngốc luôn rồi à? Chẳng phải từ trước đến nay anh vẫn luôn là anh trai của em sao?”

Trái tim vốn đang trống rỗng và chơi vơi của tôi đột nhiên được lấp đầy bởi một cảm giác an toàn tuyệt đối, giống như một kẻ sắp chết đuối vừa vớ được cọc.

Có lẽ… kiếp trước là tôi đã sai rồi. Cứ làm một cô em gái ngoan ngoãn bên cạnh anh, như vậy có khi lại tốt hơn.

9 thoughts on “FULL Trọng Sinh Gặp Lại Chồng Cũ Tuổi 20

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *