🔥 HOT FULL Cưng Chiều Cô Vợ Thế Thân

Truyện Cưng Chiều Cô Vợ Thế Thân – Yokopod

Chương 9: Hóa ra em cũng biết đau cơ à?

“Lại đây.”

Tôi bị Phó Bạc Ngữ kéo tuột vào lòng rồi giữ chặt lại. Anh không nói không rằng, lẳng lặng mở tuýp thuốc mỡ mát rượi nhẹ nhàng bôi lên một bên má đang sưng tấy của tôi.

Cảm giác đau rát dần dịu đi.

Từ nãy đến giờ anh vẫn tỏ ra vô cùng bình thản, nhưng anh càng điềm nhiên như thế, lòng tôi lại càng cồn cào bất an.

Tôi vẫn nhớ như in lời Phó Bạc Ngữ từng nói, cả đời này anh căm ghét nhất là sự phản bội và dối lừa. Vậy mà trớ trêu thay, cả hai điều cấm kỵ đó tôi đều đã phạm phải mất rồi.

“Sao anh lại nhận ra em?” Tôi ngước mắt hỏi khẽ.

Phó Bạc Ngữ nghe xong thì bật cười khan một tiếng. Anh đột ngột nắm chặt lấy cổ tay tôi, kéo lên rồi cúi đầu cắn mạnh một cái thật đau.

Anh đang trút giận.

Tôi đau điếng, khẽ rên lên một tiếng: “Đau… em đau…”

Chỉ một lát sau, trên cổ tay trắng nõn của tôi đã hằn lên hai hàng dấu răng đỏ ửng, rướm máu.

“Tô Mai, hóa ra em cũng biết đau cơ à?”

Tôi cúi đầu, nước mắt rơm rớm: “Em xin lỗi anh…”

“Tô Mai, em có biết không? Trên đời này làm gì có hai chiếc lá nào giống nhau hoàn toàn, cũng như chẳng thể có hai con người y hệt nhau được. Cho dù em và Tô Hà có gương mặt giống nhau, vóc dáng giống nhau, đến cả giọng nói cũng giống nhau đi chăng nữa, thì hai người vẫn là hai cá thể riêng biệt. Chẳng lẽ em nghĩ mắt tôi mù thì cái tâm của tôi cũng mù theo luôn rồi sao? Để mặc cho hai chị em em thích xoay tôi như chong chóng thế nào cũng được à?”

“Không phải đâu… Em xin lỗi anh…”

Phó Bạc Ngữ lầm bầm tự giễu một mình rồi vặn chặt nắp tuýp thuốc lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt ấy tràn ngập sự thất vọng, tựa như một mũi dao găm cắm thẳng vào lồng ngực tôi.

“Trước đây ai là người đã hứa sẽ không bao giờ bỏ rơi tôi, sẽ ở bên tôi suốt cả cuộc đời này? Rốt cuộc thì sao hả? Lừa lấy mất trái tim của tôi rồi, em lại quay lưng vứt bỏ tôi đi như một món đồ chơi hết giá trị. Tô Mai, lòng dạ em sao mà sắt đá, tàn nhẫn đến thế?”

“Em có biết tôi đã mong chờ ngày mình tháo băng mắt đến mức nào không? Tôi chỉ ước ao người đầu tiên tôi nhìn thấy khi tìm lại ánh sáng sẽ là người vợ mà tôi yêu thương hết lòng hết dạ. Nhưng em đã làm gì hả? Em nhét một người phụ nữ xa lạ vào tay tôi, còn bản thân thì biệt tăm biệt tích suốt hai tháng trời, một lời hỏi han cũng không có, một cái liếc nhìn cũng chẳng thèm, ra đi dứt khoát như phủi bụi. Cái tên là giả, lời ngon tiếng ngọt dỗ dành tôi cũng là giả, giờ vừa gặp lại đã vội vàng gọi tôi một tiếng ‘anh rể’ ngọt xớt!”

“Em xin lỗi…”

“Em thừa biết tôi không muốn nghe ba chữ này!” Phó Bạc Ngữ gầm lên đầy bất lực. “Tô Mai, em không có điều gì muốn giải thích với tôi sao? Chỉ cần em chịu nói, tôi hứa sẽ tin em mà.”

Lồng ngực tôi thắt lại đau đớn. Nhưng trên tờ giấy đăng ký kết hôn kia, người đứng tên chung một hộ với Phó Bạc Ngữ là Tô Hà, chứ đâu phải là tôi.

Nếu tôi cứ tiếp tục dây dưa, bám víu lấy anh, tôi sẽ tự biến mình thành kẻ thứ ba chen chân vào gia đình người khác – loại người mà tôi căm ghét, khinh bỉ nhất trên đời này. Hơn nữa, hai người họ giờ đây… cũng đã có con với nhau rồi.

Kẻ lừa dối khơi mào chuyện này là tôi, tôi lấy tư cách gì để thanh minh cho bản thân mình đây?

Tôi cắn chặt môi, nén cơn đau thắt nơi lồng ngực, lạnh lùng đáp: “Vợ danh chính ngôn thuận của anh là Tô Hà. Em chỉ là một kẻ lừa đảo có gương mặt giống chị ấy mà thôi. Em xin lỗi.”

“Tô Mai, em giỏi lắm!”

Không nhận được câu trả lời mà mình mong muốn, Phó Bạc Ngữ tức giận đến đỏ cả mắt. Anh dứt khoát đẩy mạnh tôi ra ngoài cửa biệt thự.

“A Ngữ…”

“Tôi không muốn nhìn thấy bản mặt của em thêm một giây một phút nào nữa! Kể từ hôm nay, cấm em không được phép bước chân vào biệt thự Lệ Thủy Cư này nửa bước!”

Cánh cửa gỗ dày cộm đóng sầm lại ngay trước mắt tôi.

Một kẻ kiêu ngạo, tự tôn đầy mình như anh, e rằng cả đời này cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi nữa rồi.

Tôi lầm lũi một mình đi bộ trở về nhà họ Tô trong đêm mưa.

Gian phòng khách vốn dĩ luôn tối tăm, lạnh lẽo mỗi khi tôi về, hôm nay đột ngột sáng trưng ánh đèn ấm áp. Bố mẹ tôi đang ngồi ngay ngắn ở bàn ăn như thể đang chờ đợi tôi. Mâm cơm trên bàn vẫn còn nghi ngút khói ấm.

Sự quan tâm hiếm hoi này khiến tôi có chút hoài nghi, ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗ.

Bố tôi vừa thấy tôi bước vào liền đon đả đứng dậy đón: “Tiểu Mai về rồi đấy hả con? Chưa ăn cơm đúng không? Mau vào rửa tay rồi ăn cơm đi, bố mẹ cố ý ngồi đợi con mãi đến giờ đấy.”

Tôi ngập ngừng nhìn họ một lúc, rồi cũng lẳng lặng ngồi vào bàn ăn.

“Bố mẹ có chuyện gì muốn nói với con sao?”

Bố tôi thở dài một tiếng, giọng điệu vô cùng hiền từ: “Tiểu Mai à, hai năm qua bố mẹ suy nghĩ nhiều rồi. Đúng là trước đây bố mẹ có phần lơ là, khắt khe với con, đó là lỗi của bố mẹ, bố mẹ xin lỗi con nhé.”

Mẹ tôi cũng sụt sịt tiếp lời: “Nhà mình không nên đối xử với con như thế, làm con phải chịu nhiều ấm ức tủi hờn. Sau này con cứ sống cuộc sống tự do theo ý con muốn đi, bố mẹ hứa sẽ không ép uổng con điều gì nữa.”

Nghe đến đó, bao nhiêu uất ức trong lòng tôi bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa, nước mắt cứ thế lã chã rơi vào bát cơm.

“Nào, ngoan ăn cơm đi con.”

“Vâng ạ.”

“Đây, món mướp xào lòng mề con thích ăn nhất đây, ăn nhiều vào cho lại sức nhé.” Bố tôi vừa nói vừa ân cần gắp thức ăn bỏ vào bát cho tôi.

Lần đầu tiên trong đời, tôi được bố gắp thức ăn cho như một đứa con cưng. Hóa ra… ông ấy vẫn biết tôi thích ăn món gì.

Tự dưng lòng tôi dâng trào một nỗi buồn tủi vô hạn.

Đêm hôm đó, tôi ngủ một giấc cực kỳ say nồng.

Trong cơn mơ màng, tôi thấy lại những ngày đầu tiên khi mới được đón về nhà họ Tô. Trước sân nhà có đàn chim én ríu rít bay về, ngoài trời mưa phùn lất phất bay, gia đình bốn người chúng tôi cùng ngồi dưới mái hiên trò chuyện, cười nói vui vẻ biết bao.

Nhưng giấc mơ đẹp đẽ ấy quá đỗi ngắn ngủi, chỉ thoáng qua trong tích tắc rồi tan biến. Sự ấm áp vừa nhen nhóm đã nhanh chóng bị che lấp bởi những trận cãi vã triền miên, bị chôn vùi dưới cát bụi của năm tháng nhạt nhòa.

“Á!”

Cổ tay đột ngột bị siết chặt đến đau nhói khiến tôi bừng tỉnh khỏi giấc mộng.

“Bố mẹ… hai người đang làm cái gì thế này?!”

Tôi bàng hoàng nhìn mình trong gương. Bản thân lúc này đang bị khoác lên người một bộ hỷ phục cưới kiểu Trung Quốc đỏ rực, hai tay bị trói chặt giật lùi ra sau lưng bằng dây thừng thô bạo. Bố mẹ tôi và cả Tô Hà đang đứng khoanh tay nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng.

Bố tôi thấy tôi tỉnh lại thì vội vàng né tránh ánh mắt đầy uất ức của con gái một cách chột dạ.

Nghĩ lại cơn buồn ngủ ập đến nhanh một cách bất thường sau bữa tối lúc nãy, tôi nghẹn ngào, không thể tin nổi vào tai mình mà hỏi lớn:

“Các người… các người đã bỏ thuốc mê vào bát cơm của tôi đúng không?!”

Tôi cứ ngỡ là họ đã thực sự tỉnh ngộ, thực sự thương xót đứa con gái tội nghiệp này. Ai mà ngờ được tất cả chỉ là một màn kịch hoàn hảo để chờ tôi lơi lỏng cảnh giác mà ra tay.

Lại một lần nữa bị chính những người ruột thịt của mình đâm sau lưng. Trái tim tôi đau đớn, rỉ máu đến mức nghẹt thở. Thất vọng đến mức tôi chẳng buồn thốt lên nổi một lời nào để chất vấn nữa.

Điều nực cười nhất là, cho đến tận phút chót, tôi vẫn ngu ngốc ôm một tia hy vọng hão huyền vào thứ gọi là tình mẫu tử, tình phụ tử từ họ.

Mẹ tôi thở dài, lên giọng dạy đời: “Tô Mai à, con chịu khó hiểu chuyện vì hạnh phúc của chị gái con thêm một lần này nữa đi con.”

Bố tôi cũng lạnh lùng bồi thêm một câu cạn tình: “Phải đấy Tô Mai, sau khi gả về nhà họ Hạ rồi thì lo mà ăn đời ở kiếp bên đấy, đừng có vác mặt quay về đây làm gì nữa.”

Tôi quay sang nhìn Tô Hà, uất ức hét lên: “Chị! Chúng ta là chị em ruột, là hai giọt máu song sinh cùng một mẹ sinh ra mà! Những năm qua chị bảo gì tôi cũng nghe nấy, tại sao chị lại dồn tôi vào đường cùng, đối xử với tôi tàn nhẫn như thế hả?!”

Tô Hà nhếch mép nở nụ cười khinh bỉ, thản nhiên đáp: “Vì tao ghét mày. Tao không cần và cũng chẳng thèm có một đứa em gái như mày. Đơn giản thế thôi!”

Tôi chết lặng.

Tôi luôn ngây thơ nghĩ rằng dù tình cảm chị em có không hòa thuận, nhưng xét cho cùng hai đứa vẫn chung một dòng máu huyết thống, vẫn là người một nhà chứ đâu phải người dưng nước lã. Vậy mà Tô Hà lại căm ghét tôi đến mức không thể chịu nổi sự hiện diện của tôi trên đời này, phải dùng mọi thủ đoạn dơ bẩn để tống khứ tôi đi cho khuất mắt.

“Tô Hà, chị đừng có đắc ý quá sớm! Phó Bạc Ngữ anh ấy đã biết thừa chuyện chị lừa dối anh ấy bấy lâu nay rồi. Chị đối xử với tôi như thế này, anh ấy nhất định sẽ không để yên cho chị đâu!”

“Ôi dào, tiếc cho mày quá cơ!” Tô Hà cười phá lên đầy đắc ý. “Phó Bạc Ngữ hôm nay đã bay sang nước ngoài đi công tác rồi. Đợi đến lúc anh ấy về nước thì mày và lão chồng già của mày đã ‘gạo nấu thành cơm’ từ đời nào rồi. Ngoan ngoãn mà đi làm bà chủ của lão già ba đời vợ nhà họ Hạ đi nhé!”

Gia đình họ Tô này đúng là một bầy quỷ hút máu, chẳng còn sót lại lấy một chút tình nghĩa mủ mủ ruột rà nào cả.

Cho đến ngày hôm nay, tôi mới thực sự sáng mắt ra, nhìn thấu chân tướng sự việc. Chỉ đáng trách bản thân tôi quá đỗi khờ dại, dễ tin người mà thôi.

Tôi gạt đi giọt nước mắt cuối cùng, lạnh lùng tuyên bố:

“Sau ngày hôm nay, coi như tôi đã trả sạch sành sanh cái ơn sinh thành dưỡng dục cho hai người rồi. Tôi không có loại bố mẹ tàn nhẫn, nỡ đem bán đứng con gái ruột của mình như hai người đâu!”

Tôi đã phải đánh đổi hơn hai mươi năm cuộc đời của mình chỉ để đổi lại một bài học xương máu:

Cha mẹ ruột, hóa ra lại chính là những kẻ đầu tiên và tàn nhẫn nhất gieo rắc tổn thương lên cuộc đời của con cái mình.

17 thoughts on “🔥 HOT FULL Cưng Chiều Cô Vợ Thế Thân

  1. bộ này kichthich dã man con ngan các bà ạ. nam9 mù mà hơn khối ông tổng tài trong phim ngắn 3 xu tq, vần nhau cả đêm mà sáng dậy kéo quần lên là k nhận ra ai vs ai, còn rước bạn thân nu9 về hú hí cơ, ọe

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *