Chương 2: Xin lỗi
Nhiều năm trôi qua, tôi dần trở thành một kẻ thừa thãi, một cái gai trong mắt mọi người ở cái nhà này.
Cho đến một ngày, nhà họ Phó mang lễ hỏi đến dạm ngõ, yêu cầu nhà họ Tô thực hiện lời hứa hôn năm xưa.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy chị gái mình hoảng loạn đến mất ăn mất ngủ như vậy.
Nhà họ Phó giàu nứt đố đổ vách, xét về gia thế thì đúng là môn đăng hộ đối với nhà tôi. Thế nhưng, vị hôn phu của chị gái – Phó Bạc Ngữ – vài năm trước bị tai nạn giao thông nghiêm trọng, đôi mắt bị thương tổn nặng dẫn đến mù lòa. Nghe đồn tính tình anh ta vô cùng bạo lực, cộc cằn, vẻ ngoài thì thô kệch, hung tợn như quái vật, chẳng ai chịu nổi.
Chị gái tôi chê bai ra mặt, khóc lóc sống chết đòi hủy hôn bằng được.
Thế nhưng, danh tiếng nhà họ Phó lẫy lừng như thế, nhà họ Tô làm sao gánh nổi cái tội đắc tội với họ?
Bố thương con gái cưng, không nỡ để chị Hà gả đi chịu khổ, vậy là họ đồng lòng hướng mắt về phía tôi – đứa con gái có gương mặt giống chị như đúc.
“Tô Mai, coi như con cứu chị con một mạng đi!”
“Con gả thay chị, chị sẽ xóa sạch nợ nần chuyện con đẩy chị xuống sông năm xưa.”
Cả bố và chị gái cùng lúc tạo sức ép nặng nề, khiến tôi nghẹt thở đến mức không tài nào chống đỡ nổi.
Nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ rời khỏi nhà họ Tô này, tôi mới mong tìm được một chút tự do. Dù cái giá phải trả là phải trao thân gửi phận cho một kẻ mà người ta đồn là “quái thú”.
Đầu xuân năm ấy, tôi lên xe hoa về nhà họ Phó.
Kể từ ngày đó, cái tên Tô Mai bị chôn vùi, tôi sống dưới danh nghĩa của Tô Hà.
Thấm thoắt thế mà đã hai năm trôi qua.
Sáng nay, việc đi mua đồ ăn sáng thực chất chỉ là cái cớ để tôi ra ngoài.
Tôi đi gặp Tô Hà thật sự.
Chị ta vừa từ nước ngoài bay về.
“Tô Mai, hai năm qua sống sung sướng trong danh nghĩa mợ chủ nhà giàu, chắc mày cũng hưởng đủ rồi nhỉ? Đợi Phó Bạc Ngữ phẫu thuật mắt xong, hai đứa mình lập tức đổi lại vị trí cho nhau.”
Hai năm không gặp, chị gái tôi vẫn giữ nguyên vẻ kiêu ngạo, lúc nào cũng ra vẻ bề trên, cao quý hơn người.
“Lúc trước chính chị chê anh ấy mù lòa nên mới đẩy tôi đi gả thay, sao giờ đột nhiên lại đổi ý? Có phải chị nghe tin mắt anh ấy sắp sáng lại, nên mới canh đúng thời điểm này để mò về không?”
Tô Hà nhếch môi nở nụ cười đắc thắng.
Sống với nhau mười mấy năm, tôi còn lạ gì tính khí của chị ta nữa. Lần này, tôi đã đi guốc vào trong bụng chị ta rồi.
“Tao cứ tưởng thằng chạ Phó Bạc Ngữ cả đời này chỉ là một gã mù phế vật. Ai mà ngờ được mày chăm bẵm hắn hai năm, giờ lại có hy vọng sáng mắt ra. Vận may tự tìm đến cửa thế này, xem ra ông trời định sẵn tao phải làm phu nhân hào môn rồi.”
“Tô Hà, chị đừng có quá đáng quá thể như thế!” Tôi tức giận đến mức toàn thân run bần bật.
“Quá đáng á? Mày đừng quên năm đó tao phải nằm liệt giường cả tháng trời, suýt tí nữa thì mất mạng là vì ai. Chính mày đã quỳ trước giường bệnh thề thốt rằng, chỉ cần tao yêu cầu, chuyện gì mày cũng đồng ý. Sao hả, giờ định lật lọng nuốt lời à? Đừng có được đằng chân lân đằng đầu, Tô Mai!”
Câu nói ấy như một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng tôi, khiến tôi câm nín, không thể thốt ra nổi một lời nào để phản kháng.
Trận cãi vã năm mười tám tuổi vô tình đẩy chị ta xuống sông chính là bóng ma tâm lý bám đuổi tôi suốt cả cuộc đời này.
Là tôi nợ Tô Hà.
Cuộc trò chuyện kết thúc trong bầu không khí ngột ngạt và căng thẳng. Tô Hà chỉ bố thí cho tôi một chút thời gian ít ỏi cuối cùng để thu xếp.
…
“Vợ ơi, em đang nghĩ ngợi gì thế?”
Vì chút ích kỷ của bản thân, từ khi kết hôn đến nay, tôi chưa từng để Phó Bạc Ngữ gọi thẳng tên mình. Anh chỉ gọi tôi là “vợ”.
Chỉ có như thế, tôi mới tìm thấy một chút an ủi rằng người anh yêu thực sự là tôi, chứ không phải cái tên Tô Hà kia.
“A Ngữ, nếu phẫu thuật thành công, mắt anh sáng lại rồi… anh có nhận ra em không?”
“Tất nhiên là có chứ, em là vợ anh cơ mà.”
“Thật không anh?” Tôi bán tín bán nghi hỏi lại.
“Ngoài em ra, trên đời này làm gì có ai thương anh thật lòng đâu. Hơi ấm của em khác biệt lắm, anh không lẫn đi đâu được. Thế nên, chắc chắn anh sẽ nhận ra em ngay lập tức.”
Đầu ngón tay thô ráp của anh nhẹ nhàng lướt qua làn môi tôi.
Tôi không kìm được lòng mình, cúi xuống ôm chặt lấy anh, chủ động đặt lên môi anh một nụ hôn sâu.
Trong lúc hai đứa quấn quýt, nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi lã chã, ướt đẫm cả khuôn mặt.
A Ngữ, xin lỗi anh…
Ba ngày sau, tôi đẩy xe lăn đưa Phó Bạc Ngữ đến bệnh viện.
Bác sĩ chủ trị cho anh là một chuyên gia nhãn khoa hàng đầu trong nước, mọi khâu chuẩn bị đều đã được sắp xếp vô cùng chu đáo. Tỷ lệ thành công của ca phẫu thuật này lên đến 80%.
“A Ngữ, anh có sợ không?”
Tôi ghé sát tai anh hỏi khẽ, đôi mắt đỏ hoe cố nhìn thật kỹ gương mặt anh để khắc sâu hình bóng này vào tận tâm khảm.
“Anh không sợ. Vợ ơi, em cứ ở ngoài này đợi anh nhé, đừng có chạy đi đâu đấy.”
“Vâng, em biết rồi.” Tôi cố nén tiếng nấc nghẹn, gật đầu lia lịa.
“Đừng lo lắng quá mà, anh hứa với vợ sẽ bình an vô sự trở ra với em.”
Nói rồi, Phó Bạc Ngữ đột nhiên nhăn mặt làm một cái mặt quỷ thật xấu để chọc tôi cười.
Nhìn bộ dạng trẻ con ấy của anh, tôi suýt chút nữa thì bật khóc thành tiếng.
Cánh cửa phòng phẫu thuật lạnh lẽo từ từ khép lại, đèn đỏ vụt sáng.
Tôi vội lau nước mắt, lẳng lặng thu dọn đồ đạc cá nhân của mình, rồi lầm lũi bước về phía góc khuất cuối hành lang bệnh viện – nơi Tô Hà đang khoanh tay đứng đợi.




Hay
Thích
thích là phải nhích, hẹ hẹ
bộ này kichthich dã man con ngan các bà ạ. nam9 mù mà hơn khối ông tổng tài trong phim ngắn 3 xu tq, vần nhau cả đêm mà sáng dậy kéo quần lên là k nhận ra ai vs ai, còn rước bạn thân nu9 về hú hí cơ, ọe
haha, xem phim mất não mắc mệt lắm chứ. t toàn phải tìm mấy bộ var mặt rồi trùng sinh báo thù để rửa não thôi
t thấy web có mấy bộ gả thay hay nè, nhg eo ơi thík bộ này vl
truyện hay view cao mà có mấy mống cmt zị
truyện hay